Khuyết Chu vừa nói xong câu đó, trực tiếp bổ một đao nhanh hơn cả tốc độ nhập ma của Đỗ Phong.
Dây leo mọc từ dưới đất lên nhanh chóng quấn lấy thân thể Nhan Trạch, ông ta nhìn chằm chằm Khuyết Chu, sau đó nói: "Tôi cũng muốn cho cô biết cảm giác mất đi tình cảm chân thành là như thế nào!"
Ngay khi Đỗ Phong muốn siết chặt dây leo, một cỗ lực lượng đã ngăn cản ông ta lại.
Khuyết Chu giống như đang chơi trò chơi, ngón tay giật giật vài cái, dây leo của ông ta không thể động đến Nhan Trạch chút nào.
Một kế không thành, Đỗ Phong lại bắt đầu châm ngòi ly gián: "Nhan Trạch, Khuyết Chu lấy cậu làm mồi nhử, cô ta căn bản không yêu cậu!"
Lúc này hai má của Nhan Trạch đã đỏ bừng, bên tai càng đỏ hơn.
Ngay khoảnh khắc này, bầu không khí dường như im lặng trong nháy mắt, một lúc sau anh mới nhìn Khuyết Chu rồi ấp úng nói: "Vừa rồi ông ta nói tình cảm chân thành của em..."
"Ừ, ông ta nói không sai."
Khóe miệng Nhan Trạch điên cuồng nhếch lên.
Đỗ Phong: "..."
Đọc truyện tại TruyenLau.com
"Nhan Trạch, sư phụ cậu dạy cho cậu một thân bản lĩnh, nếu bây giờ ông ta biết cậu có bộ dạng trong mắt chỉ chứa một mình cô gái trước mắt này, chắc sẽ bị cậu làm cho tức chết!"
Vừa rồi Nhan Trạch còn có vẻ mặt xấu hổ, bây giờ đột nhiên trầm xuống: "Ông còn không biết xấu hổ mà nói đến sư phụ của tôi sao? Lúc trước sư phụ của tôi không biết ông làm những chuyện đó, đối xử với ông tốt biết bao nhiêu, ông bị thương ông ấy còn chữa thương cho ông, kết quả thì sao? Ông lấy đi tu vi của sư phụ tôi, còn muốn lấy luôn thân thể của ông ấy"
"Tôi muốn lấy thân thể của sư phụ anh là vì muốn hạ táng của ông ấy, nhưng vì sao cậu không tin tôi!"
Nguồn copy từ TruyenLau.com
"Ông xứng sao?" Nhan Trạch nói.
Anh cũng không muốn nói nhảm nữa, lấy kiếm gỗ đào của mình chèm lên trên dây leo.
TruyenLau.com
Thật ra lực lượng của Nhan Trạch không bằng Đỗ Phong, nhưng hận ý của anh đối với Đỗ Phong từ chỉ vì sư phụ của mình, bây giờ ông ta còn muốn g.i.ế.c người trong lòng của mình, hai loại hận ý chồng chéo lên nhau làm anh bộc phát ra lực lượng mạnh hơn gấp ba lần so với bình thường.
Đỗ Phong không để ý bị c.h.é.m liên tục lùi vê phía sau.
Nhưng vì Đỗ Phong đã nhập ma, cho nên lực lượng của ông ta cũng so sánh ngang bằng với Địa Tiên, thấy châm ngòi ly gián không thành, ma khí trong tay nhanh chóng công kích về phía của Nhan Trạch.
Nếu là người bình thường, khi bị ma khí lây nhiễm sẽ lập tức tử vong, còn người có năng lực đặc thù hoặc người tu đạo sẽ tạm thời mất hết năng lực hành động.
Nhưng Nhan Trạch như không có việc gì, ma khí như bị anh hút hết vào trong thân thể.
Trong đầu Đỗ Phong hiện lên thứ gì đó, sau đó mạnh mẽ lùi về phía sau vài bước, ông ta quay đầu nhìn Khuyết Chu: "Cô đã sớm biết!"
"Biết cái gì?" Khuyết Chu cười.
"Cô biết cậu ta là bán yêu!"
Hai chữ bán yêu khiến tất cả mọi người khiếp sợ, bao gồm cả Nhan Trạch.
Đỗ Phong lại lắc đầu: "Không... không phải bán yêu, là nửa người nửa ma, loại người này làm sao có thể tồn tại trên thế giới này được chứ?"
"Tồn tại tức sẽ có lý do của nó, ông sống thời gian mấy ngàn năm nhưng ánh mắt vẫn thiển cận như vậy sao?" Cây roi dài trên tay của Khuyết Chu hơi cong cong, biến thành dáng vẻ của một cây cung.
Cô dịu dàng cười, hơi nghiêng người rồi kéo cây cung: "Đỗ Phong, cho ông ba giây để chạy trốn, bằng không tôi sẽ đưa ông đến đoàn tụ với thư ký của ông dưới Hoàng Tuyền, được không?"
Đỗ Phong sửng sốt trong chốc lát, sau đó nhanh chóng chạy trốn.
Hạt vừng nhỏ xì một tiếng: "Còn tưởng ông ta thích anh thư ký kia nhiều lắm, hóa ra cũng chỉ có như vậy thôi, nói chạy là chạy!"
"Ma chính là như vậy, ma cũng vì tư lợi mà m.á.u lạnh ích kỷ, trước đó ông ta vì thư ký kia mà nhập ma, thư ký kia cũng vì thế mà phải trả giá, cái giá phải trả chính là gốc hoa lan kia sinh ra yêu hận gì đều bị ma khí nuốt chửng, nhưng mà những người nhập ma khác còn có chút đáng yêu, còn loại người nửa đường nhập ma như Đỗ Phong này... coi như xong."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Trong lòng cô mặc niệm ba giây, nhìn cây cung không dây bị kéo chặt, linh khí ngưng tụ thành mũi tên lập tức b.ắ.n ra ngoài.
Sau ba giây tiếp theo, tiếng kêu thảm thiết cắt ngang đêm dài, mặt trăng m.á.u lại bị mây đen che khuất lần nữa.
Sau một lúc lâu, tâng mây lại tản ra, ánh trăng khôi phục lại ánh sáng trong trẻo nhưng lạnh lùng, chiếu lên cả người Nhan Trạch đang ngơ ngẩn đứng đó.
"Đại mỹ nữ, Đỗ Phong kia đâu?"
"Chết rồi, xác của ông ta ở phía Nam sáu trăm tám mươi mét, mọi người đi nhặt xác đi." Khuyết Chu nói mà mí mắt cũng không thèm chớp một cái.
Bọn họ theo dõi đại yêu này mấy chục năm, thậm chí là trên trăm năm, nhưng hôm nay ông ta lại c.h.ế.t dễ dàng như vậy.
Đội trưởng còn có chút sững sờ.
Khuyết Chu quay đầu lạnh lùng nhìn anh ta: "Thất thần làm gì? Sợ tôi cũng là ma à?
"Không phải, không phải, không phải." Đội trưởng điên cuồng lắc đầu. Anh ta quay đầu giơ tay ra lệnh: "Tiểu đội viên, theo tôi đi về phía Naml"
"Vâng!"
Đây vốn là nhiệm vụ khó giải quyết nhất, nhưng bởi vì Khuyết Chu nên bọn họ không cần làm gì, chỉ cần lẩm bẩm đọc pháp quyết là xong, còn lại chỉ cần nhìn xem đại lão biểu diễn.
A không đúng, thậm chí đại lão còn chưa biểu diễn đã động thủ rồi!
"Đội trưởng, rốt cuộc đại mỹ nữ có lai lịch như thế nào vậy? Cô ấy quá lợi hại rồi!"
"Tôi không quan tâm lai lịch của người ta là ai, sau này phải đối xử với Nhan Trạch tốt hơn một chút, đừng suốt ngày hỏi người ta cái này hỏi người ta cái kia, đừng có bắt nạt người ta nữa."
"Hả? Không phải là nên đối xử tốt hơn với đại mỹ nữ sao?"
"Nói các người ngu xuẩn các người không tin, đại mỹ nữ cần các người đối xử tốt với mình sao? Chỉ chút tâm tư của chúng ta, cô ấy liếc mắt thôi cũng có thể biết được chúng ta đang suy nghĩ cái gì, nếu như cậu đối xử tốt với Nhan Trạch hơn, nói không chừng cô ấy còn nể mặt Nhan Trạch mà làm một người tốt đó!"
Bên trong sân huấn luyện là một mảnh hỗn loạn, tuy rằng vừa rồi Đỗ Phong nhập ma chưa đến năm phút đã bị diệt, nhưng trên mặt đất vẫn còn dây leo của ông ta làm cho cực kỳ lộn xôn.
Bây giờ chỉ còn lại một mình Nhan Trạch im lặng đứng tại chỗ không nhúc nhích.
"Đang nghĩ gì vậy, em hơi đói bụng rồi." Khuyết Chu đứng trước mặt anh, giơ tay xoa lên đầu Nhan Trạch.
Nhan Trạch đỏ mắt, anh hỏi: "Em lợi hại như vậy, vốn có thể g.i.ế.c Đỗ Phong từ rất Sớm, tại sao lại đợi đến bây giờ?"
Không đợi Khuyết Chu mở miệng, anh lại tự mình trả lời: "Em vì anh, đúng không?"
Hạt vừng nhỏ nghĩ, nam chính này cũng quá tự kỷ rồi. Nhưng sau đó nó nghĩ đi nghĩ lại, đại lão đối xử với nam chính đến trình độ này, anh nghĩ như thế không phải là không có khả năng. "Vừa rồi sau khi Đỗ Phong nhập ma, dây leo của ông ta cuốn lấy anh, ngay lúc đó trên cánh tay anh đã hiện lên sợi tơ đỏ lúc trước anh đã quấn lên trên cổ tay của em."
Dưới ánh trăng, cổ tay trắng nõn của Khuyết Chu và Nhan Trạch có sợi tơ đỏ như ẩn như hiện, tản ra ánh sáng nhu hòa.
Trong lòng Nhan Trạch chua xót: "Em đã sớm biết anh là nửa người nửa ma, cho nên cố ý đợi đến bây giờ, còn chịu bắt nạt và khó chịu vì muốn chọc giận Đỗ Phong. Sau khi ông ta nhập ma, em có thể để cho ông ta hút hết ma khí trong cơ thể anh đi đúng không?"
Người khác không biết, nhưng vừa rồi anh cảm giác được ma khí trong thân thể mình bị Đỗ Phong hút đi rất rõ ràng, từ lúc Đỗ Phong công kích mình, anh đã cảm giác được việc này.
Anh nhìn thấy ngón tay của Khuyết Chu giật giật, trong nháy mắt ma khí của Đỗ Phong xâm lấn thân thể anh, một cỗ lực lượng mang theo ma khí trong thân thể anh chuyển hóa lên người Đỗ Phong.
Anh bật cười: "Tiểu Chu, chuyện gì em cũng biết đúng không?"
"Ừ, em lợi hại như vậy, đương nhiên cái gì cũng biết."
"Tại sao em lại tốt với anh như vậy?"
Khuyết Chu nhéo nhéo lỗ tai anh: "Bởi vì thích anh."
- Chương 1: 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 10
- Chương 10: Chương 11
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 147: Chương 149
- Chương 148
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 276: Chương 278
- Chương 277
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280
- Chương 281
- Chương 282
- Chương 283
- Chương 284
- Chương 285
- Chương 286
- Chương 287
- Chương 288
- Chương 289
- Chương 290
- Chương 291
- Chương 292
- Chương 293
- Chương 294
- Chương 295
- Chương 296
- Chương 297
- Chương 298
- Chương 299
- Chương 300
- Chương 301
- Chương 302
- Chương 303
- Chương 304
- Chương 305
- Chương 306
- Chương 307
- Chương 308
- Chương 309
- Chương 310
- Chương 311
- Chương 312
- Chương 313
- Chương 314
- Chương 315
- Chương 316
- Chương 317
- Chương 318
- Chương 319
- Chương 320
- Chương 321
- Chương 322
- Chương 323
- Chương 324
Hệ Thống Xuyên Nhanh Của Hắc Nguyệt Quang
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.