Nhiều năm trước, lúc còn ở trên chiến trường, sự tồn tại của Khuyết Chu như là không phải người không phải thần không phải ma, bị thiên địa không cho phép tồn tại.
Bởi vì một khi cô trở thành một người bên trong số đó, sẽ trở thành bất lợi đối với những bên còn lại.
Có một đoạn thời gian, Khuyết Chu bị rất nhiều người đuổi giết, cô không ngừng chạy trốn, thật vất vả cô mới có đồng bọn, nhưng những người đó lại dân dần cách xa cô.
Trong lòng Khuyết Chu rất rõ ràng, mình không thể làm liên lụy đến đồng bọn của mình, duy chỉ có hắn, cô đuổi thế nào cũng không chịu đi.
Khi đó hắn nấu cơm, may vá quần áo cho cô, Khuyết Chu luôn cười hắn, nói hắn giống như một cô vợ nhỏ chứ nào có người đàn ông nào lại làm mấy chuyện này.
Nhưng hắn luôn cười khẽ, sau đó nói: "Bởi vì ta thích người."
Lúc trước Khuyết Chu vẫn cảm thấy chữ thích này thì cũng chỉ là một chữ mà thôi, có đôi khi chuyện nói ra khỏi miệng không mấy đáng kể, người có thể nói dối, thần cũng có thể nói dối.
Nhưng sau khi bọn họ xác định tâm ý của nhau, chữ 'thích kia vĩnh viễn không thể nói dối.
Sau khi Khuyết Chu nói thích mình, nước mắt Nhan Trạch đã từ trong hốc mắt rơi xuống. TruyenLau
Hạt vừng nhỏ xem như hiểu được vì sao anh hùng luôn thích cứu mỹ nhân.
Dưới ánh trăng này, khuôn mặt vốn trong trẻo nhưng lạnh lùng của anh và Khuyết Chu khi nhìn nhau cực kỳ giống như một đóa hồng đỏ và một đóa hồng trắng. Website TruyenLau.com
Anh không khóc to tiếng, chỉ đỏ mắt, tiếng khóc mang theo rầu rĩ nói: "Bọn họ nói, số tiền kia không thể nói cho em bằng miệng mà phải đi tìm luật sư để công chứng, anh để lại một ít tiền làm hậu sự cho sư phụ, còn lại đều cho em, được không?" "Ai dạy anh những thứ này, ngoan, đừng khóc."
Nhan Trạch lau mặt, sau đó cầm lấy tay Khuyết Chu, cọ cọ hai má vào lòng bàn tay ấm áp của cô: "Đội trưởng nói, anh ấy nói đàn ông một khi đã yêu ai thì cho người đó tất cả số tiên mà mình có, anh muốn đưa tất cả tiền của mình cho em." TruyenLau
Thật ra anh vẫn không hiểu tình yêu là gì, nhưng vào một giây vừa rồi kia, anh cảm giác mình sinh ra một loại liên hệ mật thiết với Khuyết Chu, lúc Đỗ Phong dùng dây leo quấn quanh người anh lại, anh như trở lại lúc mà bọn họ mới gặp nhau.
Nhan Trạch xác định, anh và Khuyết Chu đều có thể vì nhau mà chết.
Cái loại ràng buộc không tiếng động này khiến Nhan Trạch cảm thấy vào giờ phút này, linh hôn của mình trở nên toàn vẹn hơn, tựa như ánh trăng treo trên đỉnh đầu kia.
Khuyết Chu hôn lên gò má của anh, lau đi một giọt nước mắt măằn mặn: "Sau này anh không cần lo lắng mình sẽ biến thành ma lúc hai mươi tuổi."
"Tỷ tỷ, ngay cả cái này em cũng biết."
"Đương nhiên rồi, em rất lợi hại đó."
Nhan Trạch cúi đầu: "Lúc trước em hỏi anh có biết thân phận thật của anh không? Nhưng lúc đó anh đã lừa em, thật xin lỗi."
Khuyết Chu tựa đầu vào vai anh: "Không sao, anh chỉ là một anh chàng nhỏ tuổi, lúc ấy hẳn là sợ em ném anh ra khỏi nhà hoặc là g.i.ế.c c.h.ế.t nên mới vậy."
Nhan Trạch ừ một tiếng, vết thương trên người anh hồi phục rất nhanh, từ trước sư phụ anh đã nói với anh về thân phận thật của mình.
Khi còn bé, anh vẫn vì thân phận của mình mà cảm thấy phiền não, cảm thấy mình là một quái vật, nhưng may mà đồng bọn của anh đều là một ít tinh linh trong núi, chưa từng gặp phải chuyện gì không tốt, nhưng tinh linh đó cũng thiếu khuyết tình thương của cha mẹ như anh, sư phụ cũng nghiêm khắc dạy dỗ anh thật tốt.
"Tỷ tỷ, chúng ta có thể kết hôn rồi đúng không? Anh muốn ngày mai về núi, làm xong chuyện của sư phụ rồi sẽ kết hôn với em." Giọng điệu của anh có chút gấp gáp.
Khuyết Chu cười: "Cho dù anh có gấp đến mấy thì bây giờ vẫn chưa được nha." "Hả?" Nhan Trạch dừng bước, quay đầu nhìn Khuyết Chu, anh cau mày, uất ức nói: "Vừa rồi rõ ràng em đã đồng ý với anh rồi mà?! Sao bây giờ lại đổi ý?"
"Em không lừa anh, nhưng Tiểu Nhan Trạch, bọn họ hẳn là không nói với anh, bây giờ anh mới mười chín tuổi chưa tới hai mươi, độ tuổi được kết hôn ở giới phàm tục là nam phải đủ 22 tuổi, tỷ tỷ đây thì đã đủ tuổi kết hôn rồi, nhưng mà anh thì... không được."
Nhan Trạch nghẹn ngào, vẻ mặt anh có chút dại ra.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Vẻ mặt viết lên một câu: Không có khả năng, điều này tuyệt đối không có khả năng.
Khuyết Chu cười ra tiếng: "Tiểu Nhan Trạch phải cố gắng lên nha, ba năm sau chúng ta kết hôn cũng không muộn."
Lần đầu tiên Nhan Trạch cảm thấy thời gian ba năm này tại sao lại dài như vậy.
***
Tập đoàn Đan Phong rơi đài chỉ trong một đêm.
Phía chính phủ đã tuyên bố rằng Đỗ Phong đã bị bắt với tất cả nhân dân cả nước, vì để cho nhân dân tin là Đỗ Phong bị bắt, bọn họ đã tìm một người có chiều cao và dáng người gần giống như Đỗ Phong, ngụy trang thành ông ta bị người bên chính phủ áp giải lên xe đi đến viện kiểm sát tối cao.
Những yêu tinh dưới trướng của Đỗ Phong sát sinh quá nặng nên được phán tử hình hoặc bị tước đoạt toàn bộ tu vi, bắt đầu tu luyện ở bộ phận đặc thù, về sau khi thành hình sẽ vì nhân dân phục vụ suốt cuộc đời.
Sau khi giải quyết xong chuyện này, Nhan Trạch mới đưa Khuyết Chu trở về núi.
Anh im lặng hỏa táng t.h.i t.h.ể của sư phụ, ban đầu người trong cục đề nghị tổ chức tang lễ cho sư phụ Nhan Trạch, nhưng Nhan Trạch từ chối, sư phụ thích yên tĩnh, nhất định sẽ không thích tang lễ của mình còn có rất nhiều đến làm ồn.
Khi thân thể sư phụ tan chảy trong lửa, dường như Nhan Trạch nhìn thấy linh hồn sư phụ ngưng tụ trong ánh lửa thành hình dạng lúc còn sống.
"Tiểu Chu, về sau anh thật sự không có nhà nữa rồi." "Không nên nói bừa, anh còn có em mà."
"Ừ. Chỉ có em thôi." Giọng Nhan Trạch có chút buồn bực.
Gió trong núi thổi ngọn lửa, khói được gió cuốn bay lên mây, những đám mây cách đỉnh núi rất gần, giống như bất cứ lúc nào cũng có thể rơi xuống.
Mặt trời lặn xuống ngọn cây, những tia nắng còn sót lại bị che khuất trong bóng dáng hai người khi bọn họ dựa sát vào nhau.
Lửa lớn từ từ cháy cho đến khi hoàng hôn buông xuống mới dần tắt.
Toàn bộ cơ thể sư phụ đã biến thành tro tàn.
Hốt toàn bộ tro tàn vào trong bình sứ, bên trong không chỉ có dấu vết và linh hồn từng tồn tại của một người, mà còn để những người còn sống tưởng niệm, tuy nhỏ nhưng cực kỳ nặng nề.
Bọn họ đứng dưới ánh hoàng hôn ấm áp màu da cam, chôn bình nhỏ ở bên cạnh cây cối trong sân, ngủ một đêm cuối cùng trong căn nhà nhỏ này, ngày hôm sau bọn họ liên xuống núi.
Khuyết Chu còn muốn tiếp tục hoàn thành việc học, mà Nhan Trạch một lòng muốn cố gắng kiếm tiền. Anh rất thông minh, ngay từ đầu không biết chơi game, sau một thời gian đã chơi game cực kỳ thuận buồm xuôi gió.
Có người của Triệu gia đề cử, danh hiệu thây xem phong thủy của Nhan Trạch lập tức lan truyền trong giới xã hội thượng lưu, không ít công ty lớn hoặc thế gia nhà giàu đều mời anh đến đó xem phong thủy.
Mà Khuyết Chu cũng vì chuyện của Đỗ Phong nên trở thành người nổi tiếng của cả học viện mỹ thuật.
Bởi vì trưởng quan cao nhất của chính phủ công khai mua tranh của cô, nên sau khi trở lại trường học, hiệu trưởng trường đã đích thân tự mình đến tiếp đón Khuyết Chu.
Vui vẻ nhất chính là thầy hướng dẫn và bạn học của thầy hướng dẫn, vì bọn họ có chút quan hệ với Khuyết Chu, nên sau khi được phỏng vấn, danh tiếng cũng lên như diều gặp gió, tranh cũng dễ dàng bán ra ngoài hơn. Khoảng thời gian vừa trở về trường học, Khuyết Chu không phải được mời ăn cơm thì cũng là trên đường gặp được rồi mời đi ăn cơm.
Bọn họ không biết Khuyết Chu đã trải qua chuyện gì, càng không biết tin tức viết về phía Đông thành phố là giả.
Trên thế giới này thật sự có yêu quái.
Nhưng bọn họ cũng không cần biết.
Cũng giống như hàng ngàn hàng vạn người làm nhiệm vụ nằm vùng hoặc là cảnh sát chống ma túy, chiến sĩ biên phòng, bộ phận đặc biệt của bọn họ vẫn âm thầm ở trong bóng tối làm anh hùng bảo vệ nhân dân.
- Chương 1: 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 10
- Chương 10: Chương 11
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 147: Chương 149
- Chương 148
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 276: Chương 278
- Chương 277
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280
- Chương 281
- Chương 282
- Chương 283
- Chương 284
- Chương 285
- Chương 286
- Chương 287
- Chương 288
- Chương 289
- Chương 290
- Chương 291
- Chương 292
- Chương 293
- Chương 294
- Chương 295
- Chương 296
- Chương 297
- Chương 298
- Chương 299
- Chương 300
- Chương 301
- Chương 302
- Chương 303
- Chương 304
- Chương 305
- Chương 306
- Chương 307
- Chương 308
- Chương 309
- Chương 310
- Chương 311
- Chương 312
- Chương 313
- Chương 314
- Chương 315
- Chương 316
- Chương 317
- Chương 318
- Chương 319
- Chương 320
- Chương 321
- Chương 322
- Chương 323
- Chương 324
Hệ Thống Xuyên Nhanh Của Hắc Nguyệt Quang
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.