Khuyết Chu đứng tại chỗ không nhúc nhích.
Trong không khí bụi bay mù mịt, ngay khi chổi sắp đụng trúng Khuyết Chu thì thôn dân bên cạnh đã đẩy ông ta ngã xuống đất.
Ngay sau đó, phía sau càng ngày càng nhiều thôn dân xuất hiện, anh một lời tôi một câu bắt đầu mắng.
"Ông là cái đồ vong ơn bội nghĩa, lúc trước khi ông chưa được lên làm trưởng thôn, mỗi ngày đều đi theo phía sau ba Khuyết Chu, cầu xin ông ấy đưa ông ra ngoài đi làm công. Sau khi ông lên làm trưởng thôn, người ta cho ông vay tiền sinh con, sau đó con ông đã c.h.ế.t thì ông tưởng là hết đúng không? Ngay cả lương tâm của ông cũng không còn đúng không?”
"Ông còn dám đánh Thần Nữ, Thần Nữ là người mà ông có thể chạm vào sao?"
"Tôi nói này, chúng ta phải nhốt trưởng thôn và anh trai không biết cố gắng của Thần Nữ cùng một chỗ, nhốt mười ngày nửa tháng chắc chắn sẽ ngoan ngoãn lại ngay."
"Đúng! Nhốt lại đi!!!"
TruyenLau.com
Khuyết Chu giơ tay: "Mọi người im lặng một chút."
Âm thanh vốn ồn ào lập tức yên tĩnh đi không ít. Cô thở dài, sau đó nói: "Tôi cũng không muốn làm ồn ào, trong mấy năm nay trưởng thôn không có công lao cũng coi như có khổ lao, tôi biết trưởng thôn vì trị bệnh cho vợ mình cũng tốn không ít tiền, cho nên tôi cho trưởng thôn mười ngày, hy vọng trưởng thôn có thể trả tiền lại cho tôi trong vòng mười ngày này, còn nếu không trả được thì tôi đây phải dựa theo lời của Thần Minh nói, sẽ trừng phạt ông."
Thôn dân bên cạnh cảm thấy Khuyết Chu cực kỳ có lòng thương người, một bên bênh vực kẻ yếu một bên mắng chửi trưởng thôn. TruyenLau.com
Từ trước đến nay trưởng thôn đều được người nâng niu, bây giờ lại đột nhiên bị từng người nịnh nọt trước đó mắng mình, trong lòng của ông ta không thể chấp nhận được chuyện này.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Khuôn mặt của những thôn dân kia biến thành từng người đeo một cái mặt nạ quay lưng chỉ trích ông ta, ông ta thật muốn lột hết tất cả các mặt nạ này cho Khuyết Chu xem.
Ở trong khe hở của đám người, trưởng thôn nhìn thấy Khuyết Chu đứng ở phía sau những người đó, nhếch khóe miệng gợi lên một nụ cười.
Da đầu của ông ta nhất thời tê dại, muốn lớn tiếng nói cho mọi người biết không nên bị Khuyết Chu lừa, thế nhưng những người đó làm sao có thể tiếp tục nghe lời trưởng thôn được, thậm chí bọn họ không cho trưởng thôn có cơ hội nói chuyện.
Lúc Khuyết Chu rời khỏi nhà trưởng thôn, thôn dân phía sau vẫn lòng đầy căm phẫn giống như người bị nợ tiền là bọn họ.
Trong lúc hỗn loạn, cũng không biết ai đã đá trưởng thôn một cước, ông ta đau đến mức hét lên một tiếng, tức giận chửi ầm lên: "Người nào mới đá tôi?!"
Vừa dứt lời, cú đá thứ hai và thứ ba lần lượt giáng xuống.
Sau khi thôn dân rời đi, toàn bộ sân trong nhà trưởng thôn cực kỳ lộn xộn, cánh cửa bị đá gãy ngã xuống đất, trưởng thôn thì giống như cái cửa gỗ cũng cùng nhau nằm trên mặt đất, thân thể vừa mới nghỉ ngơi tốt lên được mấy ngày lại phải bắt đầu dưỡng thương lại từ đầu.
Từ khi lên làm trưởng thôn tới nay, ông ta chưa từng chịu uất ức lớn như vậy, ông ta giãy giụa đứng lên, mắng Khuyết Chu trăm vạn lần ở trong lòng.
Con nhóc này tưởng cánh cứng cáp rồi phải không?!
Ông ta không tin mình thật sự thua ở trên tay của một con
Trưởng thôn lảo đảo đi ra ngoài không thèm nhìn ai một cái nào, đi đến nhà một trong năm người đồng bọn của ông ta ở trong thôn.
Người đàn ông đó đúng lúc cũng ở nhà.
Vừa đẩy cửa nhà người ta ra, trưởng thôn đã mở miệng: "Văn Tùng, mau tới đỡ tôi một chút." Người đàn ông im lặng ngồi ở chỗ đó, nhìn có vẻ như là một người thành thật, nhưng trưởng thôn biết, Lữ Văn Tùng này là người điên cuồng nhất trong đám người bọn họ.
Anh ta cũng là người cực kỳ thích Khuyết Chu.
Từ lúc còn rất nhỏ đã bắt đầu thích, đã thích đến một loại trình độ gần như điên cuồng.
Thấy trưởng thôn đã thành cái dáng vẻ này, anh ta lập tức đứng lên đỡ lấy trưởng thôn.
Anh ta cau mày, trên mặt đều là vẻ ghét bỏ: "Ông bị làm sao vậy?"
"Đừng nói nữa, hôm nay Khuyết Chu tới nhà tôi, nói mười năm trước tôi thiếu nợ ba của cô ta 100 tệ. Quả thật mười năm trước ba của cô ta có cho tôi mượn tiền, nhưng chỉ 20 tệ, tiểu tiện nhân kia lại một mực muốn trả thù tôi vì lúc trước đã đối xử với cô ta như vậy! Không phải anh thích Khuyết Chu sao? Bây giờ tôi cho anh một cơ hội."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Trong mắt Lữ Văn Tùng hiện lên vẻ hưng phấn: "Ông muốn tôi làm gì?"
"Tìm một cơ hội bắt cô ta..." Trưởng thôn nháy mắt với anh ta một cái, Lữ Văn Tùng lại càng hưng phấn hơn.
Trong lòng trưởng thôn cười lạnh một tiếng.
Đầu óc của Lữ Văn Tùng này như một con lừa bướng bỉnh, ai nói gì cũng không nghe, chỉ nghe một mình trưởng thôn, chỉ vì năm năm trước trưởng thôn là người cứu anh ta suýt chút nữa c.h.ế.t đuối một mạng.
Tuy rằng phần lớn thời gian, Lữ Văn Tùng đều cảm thấy trưởng thôn này cả người toàn là tật xấu, nhưng vẫn rất nghe lời ông ta.
Lúc trước trưởng thôn không cho anh ta tới gần Khuyết Chu, anh ta đã nghẹn một bụng lửa giận, cố gắng giấu sự yêu thích dành cho cô ở trong lòng.
Bây giờ cuối cùng cũng được thể hiện ra ngoài, Lữ Văn Tùng giống như ngựa hoang thoát cương, công việc trong tay cũng không chịu làm, lập tức đi ra cửa.
"Ban ngày ban mặt mà muốn bắt cóc người ta, anh không sợ bị phát hiện à?!" Trong lòng trưởng thôn cực kỳ run sợ.
Lữ Văn Tùng cũng không quay đầu: "Tôi chỉ đến thăm em ấy, hai ngày nữa mới tìm cơ hội, tôi không ngu xuẩn như ông."
Trưởng thôn: "..."
*x**
Giữa núi rừng của núi Tuyết, Khuyết Chu lại đi hái chút thảo dược, phần lớn thảo dược đều muốn lên thị trấn bán, phần còn lại để cho ba và bà nội dùng còn một ít cô muốn mang đến cho Liêu Tầm.
So với khuôn mặt lạnh lùng khi đối mặt với trưởng thôn, khuôn mặt khi sắp đến nhà nam chính của Khuyết Chu lại tốt hơn rất nhiều, khóe miệng đều nhếch lên cao không ngừng.
Cô một bên khom lưng hái thảo dược, một bên ngâm nga một bài hát không biết tên.
Hạt vừng nhỏ nhắm mắt lại nằm ở trên sô pha, cái đuôi nhọn vẫy vẫy: "Tỷ tỷ, bài hát này của tỷ rất dễ nghe, tên của bài hát này là gì vậy?"
Khuyết Chu dừng tay lại, mặt mày dịu dàng: "Không biết, là hắn viết cho ta, có một khoảng thời gian ta thường xuyên bị mất ngủ, trong lòng lại có rất nhiều áp lực, lúc đó hắn sẽ ngồi bên cạnh ta, hát bài hát này cho ta nghe."
Hạt vừng nhỏ lập tức hiểu, nó gật đầu miệng ngọt ngào nói: "Thật dễ nghe, tỷ tỷ hát cũng rất hay, suýt chút nữa làm ta ngủ quên luôn rồi!"
Khuyết Chu cười khẽ, giả vờ không nghe ra hạt vừng nhỏ đang nịnh nọt lấy lòng cô.
Cô hát rất bình thường, thật ra trong những năm tháng dài đằng đẫng kia, có lẽ rất nhiều giai điệu trong bài hát này cô đều hát sai, nhưng cô vẫn sẽ không quên lúc mình mất ngủ, thiếu niên kia khẽ vuốt tóc cô, sau đó giọng hát trong suốt lành lạnh vang lên quanh quẩn bên tai cô.
Giọng hát này khiến cô cảm thấy an toàn hơn so với bất kỳ kết giới không thể phá vỡ nào. Thảo dược tản ra mùi thơm ngát nở rộ trong núi Tuyết.
Khuyết Chu hái xong dược thảo, mới vừa đi ra khỏi núi đã phát hiện một ánh mắt đang theo dõi nhìn chăm chú vào mình cách đó không xa với một mục đích xấu xí cực kỳ mạnh mẽ.
"Hạt vừng nhỏ, nhìn xem người đang theo dõi ta là ai?"
Giọng nói của Khuyết Chu khiến hạt vừng nhỏ vốn đang buồn ngủ vì nhiệt độ mát lạnh của núi Tuyết lập tức lấy lại tinh thần.
Sau khi quét một lượt trên màn hình, quả nhiên nó nhìn thấy một người đứng cách Khuyết Chu khoảng ba mươi mét.
Nó lập tức chia sẻ cho Khuyết Chu: "Tỷ tỷ, là Lữ Văn Tùng!!!"
Ánh mắt Khuyết Chu tối sầm lại.
Trong kịch bản gốc, nguyên chủ bị Lữ Văn Tùng tra tấn tàn nhẫn nhất.
Dường như anh ta có bệnh chiếm hữu với nguyên chủ gần như là biến thái, cho nên rất yêu thích tra tấn nguyên chủ, thích xem nguyên chủ khóc, thậm chí thích xem nguyên chủ m.á.u chảy đầm đìa.
Tóm lại, anh ta là một tên biến thái không hơn không kém...
- Chương 1: 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 10
- Chương 10: Chương 11
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 147: Chương 149
- Chương 148
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 276: Chương 278
- Chương 277
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280
- Chương 281
- Chương 282
- Chương 283
- Chương 284
- Chương 285
- Chương 286
- Chương 287
- Chương 288
- Chương 289
- Chương 290
- Chương 291
- Chương 292
- Chương 293
- Chương 294
- Chương 295
- Chương 296
- Chương 297
- Chương 298
- Chương 299
- Chương 300
- Chương 301
- Chương 302
- Chương 303
- Chương 304
- Chương 305
- Chương 306
- Chương 307
- Chương 308
- Chương 309
- Chương 310
- Chương 311
- Chương 312
- Chương 313
- Chương 314
- Chương 315
- Chương 316
- Chương 317
- Chương 318
- Chương 319
- Chương 320
- Chương 321
- Chương 322
- Chương 323
- Chương 324
Hệ Thống Xuyên Nhanh Của Hắc Nguyệt Quang
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.