Ở đây không có ai khác, không có đồng nghiệp trong công ty, chỉ có lãnh đạo ở đây.
Ông chủ đương nhiên không có khả năng buôn chuyện cùng nhân viên của mình.
Cho nên Khuyết Chu cũng không quan tâm, trực tiếp ngả bài trước mặt Trâu Tử Minh.
Ông chủ cũng có chút kinh ngạc trước lời nói của Vương Thiếu Khanh, ông ta ngẩn người một chút, sau đó như không xác định hỏi: "Khuyết Chu nói cho cô biết?"
"Ý là, tôi đã sớm biết Trâu Tử Minh lừa tôi, biết cậu ta có một vị hôn thê ở quê, cũng đã biết cậu ta mập mờ với những người phụ nữ khác."
Vẻ mặt Khuyết Chu vô cùng lãnh đạm, như đang nói những lời không quan trọng, giống như chuyện cô nói ra không liên quan đến cô vậy. Website TruyenLau.com
Cô liếc mắt nhìn sắc mặt trắng bệch của Trâu Tử Minh, chợt cười khẽ: "Cậu sẽ không cho rằng tôi là kẻ ngốc chứ?! Cậu hỏi thăm bạn đại học trước kia của tôi xem tôi có yêu đương gì không, khiến cho bạn học của tôi đều cho rằng cậu thích tôi, thật ra trong lòng cậu tính toán, nhìn thấy tôi chưa từng yêu đương, cảm thấy tôi rất dễ lừa phải không?"
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Trâu Tử Minh nói không ra lời, mặt tái nhợt cãi lại: 'Em không có..."
Khuyết Chu vén tóc bên tai ra sau lưng: "Cậu có làm hay không trong lòng cậu rõ ràng, nếu cậu thật sự thích tôi, sao lúc mới vào công ty không hỏi han ân cần với tôi?"
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Cô nhíu mày, dường như đang buồn rầu nhớ lại, sau một lúc lâu lại giãn mày ra: "Trâu Tử Minh, sao cậu không thích tôi khi tôi chưa lên chức phó bộ trưởng, mà đúng lúc vừa mới lên chức thì lại nói thích tôi?"
Trong nháy mắt đó, Trâu Tử Minh cảm thấy mình giống như một tên hề.
Anh ta cho rằng mình che giấu mọi thứ rất tốt, kết quả thì anh ta làm gì Khuyết Chu đều biết. Nếu cái gì cũng biết nhưng lại không vạch trần, không phải là đang đùa giỡn anh ta saol
Gân xanh trên cánh tay Trâu Tử Minh dường như căng lên vì tức giận.
Ông chủ thấy tình hình không đúng, sợ Trâu Tử Minh thẹn quá hóa giận làm ra chuyện gì không tốt, vội cau mày nói: "Chuyện này dù sao cũng là chuyện giữa hai người, nhưng Tiểu Trâu à, nếu cậu đã có vợ rồi, sao cậu còn cùng Khuyết Chu..."
"Ai nói cô ta là vợ tôi!" Trâu Tử Minh vẫn luôn trầm mặc không nói bỗng nhiên ngẩng đầu tức giận mở miệng.
Thậm chí trong không khí còn có thể nhìn thấy nước bọt văng tung tóe lúc anh ta kích động nói ra.
Ở trong không gian, hạt vừng nhỏ cũng hoảng sợ, thân rắn run lên: "Cái gì vậy! Ta cho rằng zombie vây thành nữa chứ! Hù c.h.ế.t ta rồi!"
Vương Thiếu Khanh cũng giật nảy mình, theo bản năng lùi vê phía sau.
Vào lúc này.
Khuyết Chu đứng lên.
Hôm nay cô mặc một cái áo dài, giống như áo Hán phục kiểu mới của Trung Quốc, màu mực nước phối hợp với chiếc váy dài màu xám xanh.
Trong nháy mắt khi cô đứng lên, ông chủ không biết vì sao lại có loại cảm giác an toàn.
"Cậu xác định Vương Thiếu Khanh không phải vợ cậu?"
"Cô gái này là người ở quê chúng tôi, từ lúc sơ trung đã nói thích tôi, sau đó dây dưa với tôi, trung học không đi học, cũng không biết ở nơi nào làm lớn bụng, bây giờ nói là con của tôi, chẳng lẽ còn muốn cho tôi đội cái nồi này sao?!"
Anh ta nói dối thật không cần phải viết ra nháp trước.
Nói thêm một chữ, trong lòng Vương Thiếu Khanh càng tuyệt vọng hơn, sắc mặt càng ngày càng tái nhợt. Cho đến khi một bàn tay đặt lên vai cô ta.
Mang theo một chút ấm áp, cô ta đỏ mắt ngẩng đầu là Khuyết Chu đang đứng bên cạnh cô ta.
Cô gái mà lúc đầu thiếu chút nữa bị mình xem là kẻ địch, bây giờ lại thành hy vọng duy nhất có thể nhìn thấy lúc mình đang tuyệt vọng nhất.
Khuyết Chu gật gật đầu.
Cô đưa di động Trâu Tử Minh vừa lấy được cho Vương Thiếu Khanh.
Vương Thiếu Khanh vẫn còn có chút sững sờ, chỉ biết cứng người đứng đó.
"Gọi điện thoại cho người thứ bảy trong danh bạ." Khuyết Chu nói.
Cô ta gật đâu mở danh bạ, sau đó gọi điện thoại cho người thứ bảy, vừa nhìn ghi chú đã biết là một người phụ nữ, Vương Thiếu Khanh có chút căng thẳng, cô ta có loại cảm giác đang bắt gian.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Có lẽ Khuyết Chu cho cô ta sức mạnh, hoặc là đứa bé trong bụng đã tiếp thêm sức mạnh cho cô ta.
Lúc đau đớn đến c.h.ế.t lặng, cô ta lại sinh ra một loại giác sảng khoái quỷ dị, nhất là khi nhìn thấy dáng vẻ quỷ quái của Trâu Tử Minh.
Trước kia sao cô ta lại có thể cảm thấy Trâu Tử Minh đẹp trai nhỉ?
Người vẫn phải ra ngoài nhiều một chút mới sáng mắt lên được, lần này đến thành phố A, thành phố lớn đúng thật là không giống nhau, cô ta tùy tiện đi trên đường cái, khắp nơi đều là mỹ nữ soái ca xinh đẹp.
Trâu Tử Minh thì tính là cái rắm gì!
Đôi khi, nhìn ra hình như chỉ là chuyện trong nháy mắt.
Trong nháy mắt đó, Vương Thiếu Khanh nghĩ tới bốn chữ - Vứt cha giữ con.
Điện thoại kết nối thành công, bên kia truyền đến giọng nói của một người phụ nữ đã có tuổi.
Người phụ nữ kia nói chuyện vô cùng ngả ngớn, mở miệng chính là: "Tử Minh- Anh còn biết gọi điện thoại cho em sao? Em nghĩ buổi tối anh cũng không ngủ được, khi nào thì anh tới tìm em vậy?”
Khuyết Chu đánh xuống mấy hàng chữ ở trên điện thoại di động của mình.
[Muốn mắng người thì cứ mắng đi, người phụ nữ này biết sự tồn tại của cô, có mấy lần cô ta nói với Trâu Tử Minh muốn cô phá thai, cô ta là người duy nhất biết chuyện cô có thai. ]
Vương Thiếu Khanh trong nháy mắt nổi khùng lên.
Sự tủi thân và tức giận tích góp từng tí một trong nhiều năm nháy mắt bùng nổ.
"Gọi điện thoại mẹ mày, tìm bà làm cái cứt gì, tìm vết chân chim nơi khóe mắt và thịt mỡ trên người của bà sao? Bà nên soi gương coi lại mình đi, chẳng qua thứ đồ chó má như Trâu Tử Minh đúng là rất xứng với loại người táng tận lương tâm không có mắt như bài!"
Trâu Tử Minh muốn lao đến ngăn người phụ nữ đối diện ngay khi cô ta vừa nói.
Nhưng bị Khuyết Chu ngăn cản trong nháy mắt.
Ánh mắt của cô lạnh như băng.
Sát ý trong nháy mắt b.ắ.n ra khiến Trâu Tử Minh dừng lại, không dám động đậy.
Ông chủ cũng bị dáng vẻ này của Khuyết Chu hù dọa một phen, dù sao bình thường Khuyết Chu vẫn luôn cười cười nói nói ở trong công ty, mặc dù không nói là vô cùng thân thiện, nhưng tuyệt đối không có khí thế mạnh mẽ như bây giờ.
Mạnh đến mức ông ta cảm thấy mình nên nhường vị trí của ông chủ này cho Khuyết Chu ngồi mới đúng.
Bên kia Vương Thiếu Khanh mắng ít nhất hơn mười phút.
Mấu chốt là thời gian mười mấy phút cô ta mắng người một câu cũng không lặp lại, khiến hạt vừng nhỏ nghe mà trợn mắt há mồm.
Thật ra bên kia đã sớm cúp điện thoại.
Vương Thiếu Khanh chỉ cần một nơi để phát tiết mà thôi. Sau khi cô ta mắng xong rồi nhìn điện thoại di động, bỗng nhiên đứng lên, có chút cố sức mở cửa sổ ra, vừa định ném điện thoại di động xuống thì lại nhớ tới cô ta không thể làm người không có tố chất, ném đồ từ trên cao là không tốt, một lần nữa giao điện thoại di động cho Khuyết Chu.
"Mấy thứ này cô xử lý thì tốt hơn. Tôi ngốc, cũng là người không có văn hóa gì, tôi sợ tôi làm không tốt."
Từ đầu đến cuối, Trâu Tử Minh giống như chim cút.
Chuyện này xảy ra quá nhanh.
Từ lúc Vương Thiếu Khanh đột nhiên xuất hiện, lại đến tình cảnh như bây giờ.
Thậm chí anh ta còn chưa kịp hỏi Khuyết Chu và người đàn ông kia cuối cùng là chuyện gì xảy ra.
"Rầm!" Cửa văn phòng đột nhiên bị mở ra một cách mạnh bạo.
Khuôn mặt Lâm Dập xuất hiện trước mắt.
Đồng nghiệp ngoài cửa ai nấy đều rướn cổ nhìn vào, hai mắt tỏa sáng.
Sau khi anh nhìn thấy Khuyết Chu, ánh mắt đang kích động trong nháy mắt thả lỏng xuống.
Ba bước thành hai, ôm Khuyết Chu vào trong ngực.
- Chương 1: 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 10
- Chương 10: Chương 11
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 147: Chương 149
- Chương 148
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 276: Chương 278
- Chương 277
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280
- Chương 281
- Chương 282
- Chương 283
- Chương 284
- Chương 285
- Chương 286
- Chương 287
- Chương 288
- Chương 289
- Chương 290
- Chương 291
- Chương 292
- Chương 293
- Chương 294
- Chương 295
- Chương 296
- Chương 297
- Chương 298
- Chương 299
- Chương 300
- Chương 301
- Chương 302
- Chương 303
- Chương 304
- Chương 305
- Chương 306
- Chương 307
- Chương 308
- Chương 309
- Chương 310
- Chương 311
- Chương 312
- Chương 313
- Chương 314
- Chương 315
- Chương 316
- Chương 317
- Chương 318
- Chương 319
- Chương 320
- Chương 321
- Chương 322
- Chương 323
- Chương 324
Hệ Thống Xuyên Nhanh Của Hắc Nguyệt Quang
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.