Chỉ một câu nói đã khiến Lâm Dập đỏ mặt.
Nhưng anh cũng không phản bác, đỏ mặt đi vào phòng bếp. Anh cởi áo khoác tây trang ra, tay áo sơ mi trên người được sắn lên cao, lộ ra cánh tay rất có lực.
Vừa nhìn là thường xuyên rèn luyện.
Hạt vừng nhỏ cười he he hai tiếng: "Còn tưởng rằng nam chính ngây thơ này lần này là một "Phì trạch" (*), không ngờ không chỉ là ở nhà, lại còn không béo lên được."
(*) Phì trạch là nam sinh mập mạp, thích ở nhà chơi game và không có ai thích.
Không chỉ không béo, dáng người còn rất đẹp mắt.
Lại nhìn dáng người của đại lão.
TruyenLau
Trong lúc nhất thời nó không biết nên hâm mộ ai.
Tạp dê được anh khoác qua đầu thậm chí Lâm Dập cũng có chút tâm tư xoay người lại muốn Khuyết Chu giúp mình thắt lại dây đằng sau lưng.
TruyenLau
Khuyết Chu không nhúc nhích, tựa vào sô pha, váy cực ngắn có thể che khuất đùi, hai chân cô xếp chồng lên nhau, cả người đều tản ra hơi thở lười biếng.
"Lâm tổng, những việc nhỏ này anh vẫn nên tự mình làm thì tốt hơn. Tôi là người trưởng thành, anh mặc âu phục đeo tạp dề, còn xoay lưng về phía tôi, muốn tôi buộc dây lưng. Ừm..."
Đôi mắt xinh đẹp của cô hơi nheo lại: "Tôi sẽ cảm thấy dường như anh đang quyến rũ tôi." TruyenLau.com
"Tôi là muốn quyến rũ cô." Lâm Dập thốt ra.
Sau đó đột nhiên ý thức được mình đang nói cái gì, trong nháy mắt đầu óc ầm một tiếng nổ tung.
Có lẽ đang ở nhà, hoặc là không có người ngoài.
Anh bất chấp tất cả: "Giúp tôi." Sau đó anh ngồi xổm trước mặt Khuyết Chu, quần tây trong nháy mắt bị kéo căng.
Hạt vừng nhỏ: Đây thật sự là thứ tôi không trả tiền cũng có thể xem sao? Tình yêu của người lớn thật tốt! Ha ha ha haI
Khuyết Chu giơ tay cầm lấy dây của tạp dề.
Cái dây lưng của tạp dề này hình như có chút phức tạp nên cô thắt rất lâu, nhưng Lâm Dập nghĩ nếu có thể lâu hơn một chút nữa thì càng tốt.
Thậm chí, trong phòng khách yên tĩnh, năm giác quan của anh toàn bộ đều tập trung ở trên người Khuyết Chu đang ở phía sau mình.
Anh đang chờ mong cái gì? Chờ mong Khuyết Chu có thể làm gì hay chỉ đơn giản giúp anh thắt dây tạp dề.
Khuyết Chu cũng chỉ giúp anh thắt tạp dề, rất nhanh ngồi trở lại sô pha: "Lâm tổng, thắt xong rồi."
Lúc này Lâm Dập mới đỏ tai nói cảm ơn, sau đó đứng dậy vào trong bếp một lần nữa.
Ngay cả tạp dề trên người anh cũng in hình hoạt hình.
Khuyết Chu nhìn xung quanh một vòng, sống nhiều năm như vậy, cũng xem không ít phim truyền hình hoặc kịch bản trong tiểu thuyết.
Từ xưa đến nay, thật đúng cô chưa từng thấy qua loại Bá tổng trang hoàng căn nhà như thế.
Cô cảm thấy thật sự rất đáng yêu.
Mùi thơm dần dần truyền ra từ trong bếp.
Khuyết Chu cảm thấy hơi mệt, cô tựa vào sô pha mềm mại, chậm rãi nhắm mắt lại.
Hơn một tiếng sau.
Lâm Dập bưng toàn bộ đồ ăn mà mình làm xong từ phòng bếp ra bàn cơm, trong bếp còn nồi canh sắp nấu xong.
Anh ngẩng đầu chuẩn bị gọi Khuyết Chu ăn cơm. Hoàng hôn ngoài cửa sổ phòng khách phủ kín cả mặt đất.
Ánh sáng ấm áp màu da cam giống như thánh quang, vừa vặn chiếu lên da thịt trắng nõn của Khuyết Chu. Cô nhắm mắt lại, lông mi mềm mại nhẹ nhàng rung động, đôi mắt thâm thúy câu người kia khi nhắm lại vẫn câu hồn nhiếp phách.
Còn có đôi chân thon dài kia.
Hầu kết Lâm Dập nhấp nhô, trong lòng chợt bốc lên một ngọn lửa.
Giống như hoàng hôn màu cam này thiêu đốt lòng anh.
Anh nhẹ nhàng bước tới đứng bên cạnh Khuyết Chu, cứ như vậy lẳng lặng nhìn cô.
Đẹp quá, Lâm Dập nghĩ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Trước kia anh cực kỳ khinh thường người có làn da đẹp như vậy.
Anh nhớ tới lúc mình vừa gây dựng sự nghiệp, khi đó vẫn phải thường xuyên ra ngoài xã giao, có vài người nhìn anh trẻ tuổi, cứ nghĩ là nhân viên nhỏ của công ty nào đó.
Sau đó người ta trực tiếp sờ lên đùi của anh, hỏi anh có muốn sống cuộc sống tốt hơn không?
Thậm chí vấn đề này được đàn ông hỏi ra.
Lâm Dập là một thẳng nam, lúc ấy xoay người cho người nọ một quyền.
Vì vậy bây giờ mới dẫn đến tình trạng Lâm Dập không thích đi xã giao, mỗi lần đều góp mặt cho có, sau đó để cho trợ lý của mình xử lý.
Túi da* tốt thì thế nào? Túi da có đẹp mắt cỡ nào cũng đều cất giấu linh hồn dơ bẩn lại ghê tởm.
(*) Túi da ám chỉ thân thể con người, mang ý mỉa mai.
Vốn dĩ Lâm Dập không tin chuyện nhất kiến chung tình*.
(*) Nhất kiến chung tình có nghĩa là vừa gặp đã yêu.
Nhưng anh cũng vì túi da này của Khuyết Chu mà nhất kiến chung tình với cô. Anh thừa nhận mình thật sự nông cạn, ngay từ đầu chỉ là nhìn trúng khuôn mặt này của Khuyết Chu.
Nhưng sau khi tiếp xúc, anh phát hiện thứ mình thích tuyệt đối không chỉ là túi da của Khuyết Chu, nếu không khi anh nhìn thấy Khuyết Chu cos Địch Nhược chứ không phải là Lucia thì anh đã không thích cô rồi.
Nhưng anh không hề như vậy, thậm chí cảm thấy cô càng thêm hấp dẫn hơn.
Cái loại điên cuồng toát ra trong ánh mắt lơ đãng của cô làm cho anh không chút để ý đến dục vọng mà mỗi một điểm đều chuẩn xác giẫm lên trên điểm thẩm mỹ của mình.
Lâm Dập ngồi xổm bên cạnh sô pha, ánh mắt của anh trở nên u ám.
Đột nhiên, Khuyết Chu vốn đang nhắm mắt nhưng khóe miệng lại khẽ nhếch lên.
"Lâm tổng, tôi rất đẹp sao?"
Cô chậm rãi mở mắt ra, đôi mắt màu đỏ vừa mở ra thật sự giống như ác ma có thể mê hoặc lòng người.
Theo bản năng, Lâm Dập lùi về phía sau, nhưng do đang ngồi xổm, phía sau lại là bàn trà, chân trượt một cái, thân thể ngã về phía sau.
Khuyết Chu nhanh chóng túm lấy cánh tay anh, hơi nhổm người lên, nhẹ nhàng kéo anh về phía mình.
Thân thể cô lại bị đẩy về phía sô pha, hai tay Lâm Dập chống hai bên sô pha, bao bọc Khuyết Chu lại trong lòng mình. Hai người kề sát vào nhau, chỉ cần anh cố ý cúi xuống là có thể hôn lên đôi môi Khuyết Chu.
Anh cảm thấy mình bây giờ không có cách nào trả lời vấn đề vừa rồi của Khuyết Chu, trong đầu như đang b.ắ.n pháo hoa, tình huống phát sinh trong nháy mắt này khiến anh phải nhìn chăm chú vào khuôn mặt vừa mới ngủ dậy của cô, như là một giây sau, hô hấp của hai người giao nhau, hòa vào cùng một chỗ.
Khuyết Chu cười: "Đang nghĩ cái gì vậy? Lâm tổng là đang nghĩ..." Cô hơi nhướng người lên: "Là nghĩ nên hôn như thế nào sao... AI" Lời còn chưa dứt.
Bởi vì con ch.ó lớn Lâm Dập đã xông lên!
Đôi môi đỏ mọng kia thật sự là quá mức mê người, tựa như trái cây quyến rũ người đến hái.
Vì vậy anh không quan tâm đến những thứ khác, trong đầu không muốn suy nghĩ, hoặc là nói không có cách nào suy nghĩ nữa.
Nụ hôn của Lâm Dập không hề có kết cậu nhưng tuyệt đối mang theo sự chiếm hữu.
Hai tay anh dần dần ôm lấy eo Khuyết Chu.
Hai người vốn đang nằm, Lâm Dập sợ Khuyết Chu không thoải mái, cánh tay dùng sức một cái, ôm người vào trong n.g.ự.c của mình.
Anh hít sâu một hơi, trong mắt toàn bộ đều là sương mù: "Khuyết Chu, em có thể làm bạn gái của anh được không?"
Khuyết Chu cười hai tiếng: "Lâm tổng không muốn bao dưỡng tôi nữa à?"
"Hôm nay là anh dùng từ không đúng, là lỗi của anh. Anh đã hôn em thì cũng nên chịu trách nhiệm với em... Làm bạn gái của anh có được không?”
Tay anh có chút không an phận nhưng bị Khuyết Chu đè lại: "Lâm tổng, nếu tôi nói không thì sao?"
Lâm Dập vừa rồi hung hăng như vậy, nhưng giờ phút này, trong ánh mắt lại hiện vẻ cô đơn.
Giọng anh trở nên trâm xuống, nhỏ giọng nói: "... Làm ơn."
Khuyết Chu hít sâu một hơi.
Người đàn ông mặc âu phục, vì nụ hôn mãnh liệt vừa rồi nên áo sơ mi trắng đã bị bung ra hai cúc áo, khuỷu tay anh chống trên sô pha, vừa vặn phác họa cơ n.g.ự.c đã được luyện tập rất tốt của mình.
Giờ phút này, mái tóc màu đen và khuôn mặt cực kỳ cấm dục lúc không cười kia hơi phiếm hồng. Ngẩng đầu nói cầu xin với Khuyết Chu. Khuyết Chu cảm thấy sự tự chủ của mình lại xuất hiện một chút vấn đề rồi.
- Chương 1: 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 10
- Chương 10: Chương 11
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 147: Chương 149
- Chương 148
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 276: Chương 278
- Chương 277
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280
- Chương 281
- Chương 282
- Chương 283
- Chương 284
- Chương 285
- Chương 286
- Chương 287
- Chương 288
- Chương 289
- Chương 290
- Chương 291
- Chương 292
- Chương 293
- Chương 294
- Chương 295
- Chương 296
- Chương 297
- Chương 298
- Chương 299
- Chương 300
- Chương 301
- Chương 302
- Chương 303
- Chương 304
- Chương 305
- Chương 306
- Chương 307
- Chương 308
- Chương 309
- Chương 310
- Chương 311
- Chương 312
- Chương 313
- Chương 314
- Chương 315
- Chương 316
- Chương 317
- Chương 318
- Chương 319
- Chương 320
- Chương 321
- Chương 322
- Chương 323
- Chương 324
Hệ Thống Xuyên Nhanh Của Hắc Nguyệt Quang
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.