Vừa vào phòng, Nhan Trạch đã ngửi thấy một mùi khó nói, giống như là t.h.i t.h.ể mục nát được cất giữ rất lâu trong căn phòng này.
Nhưng ngoại trừ mùi thối rữa này ra, Nhan Trạch có thể ngửi thấy một mùi thơm nhàn nhạt, dường như nó muốn cố gắng tinh lọc mùi khó ngửi này.
Trên giường có tiếng hít thở nhè nhẹ, Nhan Trạch đi đến đó đã thấy lão gia tử khô héo đang nằm trên giường, nếu chậm thêm một ngày nữa, chắc ông ấy phải c.h.ế.t ở trên chiếc giường này.
Có lẽ là nghe thấy tiếng động, lão gia tử hơi mở mắt ra nhìn.
Khi nhìn thấy người đứng bên giường bệnh, ông ấy há miệng muốn nói gì đó, nhưng nói không nên lời.
"Tiểu Nhan Trạch, tốc chiến tốc thắng, đừng lãng phí thời gian, tranh của tôi có thể bảo vệ lão gia tử nên anh không cần lo lắng cho sự nguy hiểm của ông ấy đâu."
Đột nhiên giọng nói của Khuyết Chu vang lên bên tai Nhan Trạch. Anh lập tức nhận được mệnh lệnh, ánh mắt trở nên tàn nhẫn hơn trong nháy mắt.
Khuyết Chu và quản gia đứng ngoài cửa cũng nghe được âm thanh truyền ra từ trong căn phòng.
Âm thanh kia còn quỷ dị hơn so với âm thanh mà ông ta nghe được ở ngoài cầu thang, hơn nữa hình như không chỉ có một con quỷ.
Bình thường mà nghe thấy âm thanh này chắc chắn không ta sẽ chịu không nổi, Khuyết Chu vội vàng nhét cho quản gia một lá bùa: "Quản gia, lá bùa này là em trai của tôi cho tôi. Ông cầm đi, nếu không lát nữa chúng ta sẽ bị tiếng kêu của quỷ này làm ảnh hưởng."
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Quản gia gắt gao nắm chặt lá bùa trong tay.
Trước kia nếu có người nói với ông ta trên thế giới này có quỷ, chắc chắn ông ta cảm thấy ở niên đại này rồi mà vẫn còn người mê tín như vậy. Cho dù là ngày hôm qua, ông ta cũng nghi ngờ về sự tồn tại của ma quỷ trên thế giới này, dù gì trước đó ông ta tìm nhiều đại sư đến đây nhưng không ai bắt được quỷ. Nhưng hôm nay ông ta thật sự tin trên thế giới này có ma quỷ.
TruyenLau
Bởi vì bây giờ ông ta nhìn thấy có một đám sương đen trong phòng của lão gia tử, sau đó hai con quỷ hiện lên trong nháy mắt, thậm chí ông ta còn bốn mắt nhìn nhau với những con quỷ đó.
Sau khi bốn mắt nhìn nhau, quản gia tưởng như mình đang rơi xuống vực sâu vạn trượng, xung quanh đều âm u lạnh lão.
TruyenLau.com
Ông ta ngước mắt nhìn lên đã đối diện với một đôi mắt chỉ có con ngươi màu đen.
"A aa a all!" Tiếng thét chói tai của quản gia truyên đến.
Khuyết Chu che mắt của quản gia lại: "Quản gia, ông ngồi xuống nhắm mắt lại đi, không cần suy nghĩ cũng không cần nhìn, nắm chặt lá bùa, nghĩ đến chuyện gì đó vui vẻ ấy, ví dụ như được tăng lương gì gì đó..."
Quản gia khóc không ra nước mắt: "Tôi... Tôi nghĩ không ra."
Khuyết Chu đỡ trán, cô gạt chân ép quản gia ngồi xuống đất: "Vậy ông đừng mở mắt ra, trước khi em trai tôi ra ngoài, ông đừng nhìn vào phòng của lão gia tử nữa."
"Được... Được..." Quản gia không còn bình tĩnh như trước, bây giờ giọng nói của ông ta đã hoàn toàn run rẩy.
Ông ta vịn tường ngồi bệt xuống sàn nhà, còn Khuyết Chu thì nhìn chằm chằm vào trong phòng.
Tình huống bên trong còn phức tạp hơn so với Nhan Trạch tưởng tượng.
Tròng mắt của hạt vừng nhỏ cũng sắp hoa lên rồi: "Tỷ tỷ, sao ta cảm giác bên trong có nhiều quỷ hồn vậy?"
"Cảm giác của mi không sai, bên trong có rất nhiều quỷ hồn, còn bị nguyền rủa, cũng có thêm trận pháp hấp thu khí vận của con người, rất rất nhiều thứ khác nữa, không chỉ một người muốn hại lão gia tử và Triệu gia."
"Mẹ ơi, Triệu gia đã trêu chọc ai vậy? Sao lại hại người ta thảm như vậy chứ!" Hạt vừng nhỏ cảm thán, mớ lông dê này cũng không nên tìm duy nhất một người để nhổ chứ?!
Hơn nữa nhìn khuôn mặt của quản gia và thiếu gia bị nhiễm lệ khí trong người, người nào của Triệu gia cũng không tệ lắm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Coi như là sau này Trân Mỹ Hân mới gả vào cái nhà này, khuôn mặt cũng coi như tạm ổn, không phải là cái loại vừa nhìn đã thấy tội ác tày trời.
Khuyết Chu hít sâu một hơi, trong mùi khó ngửi này, cô ngửi được một mùi cực kỳ tương tự với mùi trên người của Đỗ Phong.
Cô giơ tay lên bắt lấy một nắm tơ đen, nó nhúc nha nhúc nhích như con sâu màu đen, nhìn vô cùng ghê tởm.
Mà Khuyết Chu lại há miệng nuốt tơ đen đó vào bụng.
Quả nhiên là Đỗ Phong!
Đôi mắt cô sáng lên, sau đó lại biến thành tàn nhẫn, Khuyết Chu cảm thấy mình đã tìm được nguyên nhân vì sao Đỗ Phong có thể dùng mấy chục năm ngắn ngủi đã đưa một tập đoàn Đan Phong lớn mạnh như vậy.
Theo lý mà nói, nếu là một người tu hành có thiên phú tốt, vậy người đó sẽ rất ngu dốt về những chuyện của giới phàm tục, ví dụ như Nhan Trạch chính là một ví dụ sống.
Thiên phú tu hành của anh thật tốt, nhưng năng lực ở chung với người khác gần như bằng không. Có được sẽ có mất, thiên đạo sẽ không để cho một người chiếm lấy tất cả thứ tốt, cho dù là khí vận cũng không được.
Nhưng mà thiên phú tu hành của Đỗ Phong cũng rất tốt, ở nhân gian lại có một công ty lớn như vậy, vốn Khuyết Chu đã cảm thấy kỳ quái, nhưng nếu ông ta lấy khí vận của nhà người khác, vậy thì không có gì kỳ quái nữa.
Lòng bàn tay của nàng ngưng tụ ra sợi tơ đen giống như cái vừa rồi mà cô đã nuốt vào bụng, những sợi tơ đen kia lại tiến vào trong căn phòng một lần nữa.
Sau đó, tiếng đánh nhau kịch liệt trong phòng bỗng nhiên im bặt. Màu đen trong căn phòng dần dần tan đi, đạo bào của tiểu đạo sĩ dần dần lộ ra cùng với vết m.á.u trên má.
Trong tay anh cầm một thứ, đó là một cái gương bát quái.
Nhưng nhìn kỹ, tất cả mọi thứ trên gương bát quái, đều trái ngược với gương bát quái thật.
Nhan Trạch cất gương bát quái vào trong túi, cánh tay được Khuyết Chu vững vàng đỡ lấy: "Thế nào?"
"Để chạy mất hai quỷ hồn, mấy quỷ hồn đó hình như không muốn lấy mạng lão gia tử, chỉ hấp thu tỉnh khí, may mà bức tranh của cô đã bảo vệ được lão gia tử, hơn nữa ông ấy có khí vận tốt nên mới bảo vệ được mạng sống. Tôi cảm thấy nơi này không chỉ có một cổ thế lực tôn tại. Khuyết Chu, tôi cảm thấy chuyện lần này có chút khó giải quyết."
"Sao lại gọi tên của tôi rồi?" Khuyết Chu thở dài một hơi.
Nhan Trạch rũ mắt nhìn cô: "Vậy gọi là... ?"
Lời còn chưa dứt, chính anh không kịp phản ứng đã nhỏ giọng nói: "Tỷ... Tỷ tỷ."
"Ừ, vừa rồi tôi cũng nhận ra, người hấp thụ khí vận hẳn là Đỗ Phong, bên trong còn có một cỗ thế lực khác là oán khí, nhưng oán khí này không phải nhằm vào lão gia tử nhưng cố ý thương tổn lão gia tử, vậy hẳn có quan hệ với người bên cạnh lão gia tử, còn có một cỗ oán khí là mấy người bị hại c.h.ế.t ở Triệu gia. Chuyện này thì đơn giản tôi, đưa mấy người đó xuống Địa Phủ là tốt rồi."
Nhan Trạch hít sâu một hơi: "Tỷ tỷ, cô có biết mình đang nói gì không?”
"Hả? Nói cái gì?"
"Cô nói muốn đưa người vào trong Địa Phủ, nhưng không ai biết cửa Địa Phủ mở như thế nào cả?!"
Nói xong, Nhan Trạch đã thấy khóe miệng Khuyết Chu hơi nhếch lên.
Trong lòng anh kinh hãi: "Tỷ tỷ, không phải... Ngay cả cửa Địa Phủ mở thế nào chị cũng biết sao?"
Khuyết Chu mỉm cười: "Quả thật sư phụ của tôi có chút bản lĩnh, đã dạy tôi một chiêu, ừm... Lát nữa tôi sẽ chỉ cho anh để anh tới mở."
"Hả? Tôi không được, tôi...
"Đàn ông..." Khuyết Chu tới gần Nhan Trạch một chút, ghé vào tai anh khẽ nói: "Đàn ông sao lại có thể nói mình không được chứ?!"
- Chương 1: 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 10
- Chương 10: Chương 11
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 147: Chương 149
- Chương 148
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 276: Chương 278
- Chương 277
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280
- Chương 281
- Chương 282
- Chương 283
- Chương 284
- Chương 285
- Chương 286
- Chương 287
- Chương 288
- Chương 289
- Chương 290
- Chương 291
- Chương 292
- Chương 293
- Chương 294
- Chương 295
- Chương 296
- Chương 297
- Chương 298
- Chương 299
- Chương 300
- Chương 301
- Chương 302
- Chương 303
- Chương 304
- Chương 305
- Chương 306
- Chương 307
- Chương 308
- Chương 309
- Chương 310
- Chương 311
- Chương 312
- Chương 313
- Chương 314
- Chương 315
- Chương 316
- Chương 317
- Chương 318
- Chương 319
- Chương 320
- Chương 321
- Chương 322
- Chương 323
- Chương 324
Hệ Thống Xuyên Nhanh Của Hắc Nguyệt Quang
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.