Úc Minh run rẩy vươn tay, trong ánh mắt ngưỡng mộ của mọi người, nhận lấy bát lẩu cay nóng hổi mới ra lò... Trong ký ức tuổi thơ đen tối của Úc Minh cũng có một bát lẩu cay. Bát lẩu cay ấy đến từ một buổi đi chơi hồi tiểu học.
Khi đó y còn nhỏ, Phó Trường Phong lớn hơn y một tuổi nắm tay y, hai đứa trẻ đói bụng thừa lúc thầy giáo không để ý, trộm tiền tiêu vặt mua một bát lẩu cay bên đường, đến giờ Úc Minh vẫn nhớ rõ, anh trai cười nói:
"Ăn đi, Tiểu Minh, em không bảo đói bụng sao? Cái này gọi là lẩu cay, ngon lắm, em chắc chắn sẽ thích."
Đôi mắt Phó Trường Phong hẹp dài, mắt phượng dịu dàng, bên trong là sự quan tâm ấm áp của người anh trai thế là, bát lẩu cay được đặt trước mặt Úc Minh bé nhỏ:
Quá nhiều ớt, nước canh đỏ sánh gần như đen, các loại gia vị xộc thẳng vào mũi, thịt thì nửa sống nửa chín, một nửa thì dai, một nửa còn dính tơ m.á.u như món ăn đến từ địa ngục.
Trong ánh mắt cổ vũ của anh trai, Úc Minh nhắm chặt mắt lấy hết dũng khí ăn một đũa lẩu cay, rồi lập tức bị sặc đến nỗi mũi và mắt cùng trào ra nước mắt, nước mũi... như thể thấy được ác ma. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Ác ma đội sừng, sau lưng là cánh dơi cầm đinh ba phun lửa, tay bưng bát lẩu cay đen ngòm, nhe răng cười với y. Từ đó về sau, suốt mười năm, Úc Minh cứ thấy hàng lẩu cay nào trên phố là tránh xa... cho đến hôm nay Úc Minh run rẩy nâng bát lẩu cay, cẩn thận ngắm nghía, hít sâu một hơi đó là một bát lẩu cay phải nói thế nào nhỉ.
Dưới ánh đèn vàng ấm áp, hơi nước bốc lên nghi ngút mang theo hương thơm cay nồng của nước hầm xương. Trong hương thơm mê người ấy, Úc Minh nín thở nếu không sẽ bị hương thơm làm ngất mất. Hơi nóng của lẩu cay truyền qua bát vào lòng bàn tay Úc Minh. Đôi mắt đen láy của y mở to, thậm chí cảm thấy hơi choáng váng.
TruyenLau
Nước canh đỏ được pha chế tinh tế, một lớp dầu đỏ trong veo nổi trên bề mặt, hơi sủi bọt, canh đầy ắp nguyên liệu phủ tỏi băm nhuyễn và vừng trắng, thịt bò thái lát mỏng tang cuộn lại vì nhiệt độ, cuống họng heo cắt miếng hoa văn giòn sần sật, bọc đầy tương mè.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Trên cùng còn có vài cọng rau xà lách xanh mướt, đọng giọt sương. Úc Minh há hốc miệng, nước miếng chảy ròng ròng như thể quá ngon. Thậm chí Úc Minh thấy lẩu cay được bao phủ bởi một lớp ánh sáng vàng, như muốn xua tan hết ký ức đen tối... A, là thiên thần!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});Thiên thần đội vòng hào quang, sau lưng là ba đôi cánh trắng muốt, tay bưng lẩu cay của Ông chủ Giản mỉm cười vẫy tay với y. Úc Minh vội vàng gắp một miếng thịt bò, đưa vào miệng đây là miếng thịt bò gì vậy chứ.
Bọc đầy tương vừng cùng dầu ớt, những miếng thịt bò béo ngậy ánh lên thứ dầu bóng hấp dẫn, phủ kín mè trắng, cắn một miếng, cái nóng hổi vừa mới ra lò cùng nước canh hầm xương lan tỏa, như vũ bão càn quét vị giác, tràn ngập khoang miệng... nhấm nháp kỹ càng, cùng với dầu ớt thơm ngào ngạt từ nước canh đậm đà trào ra, khiến người ta cảm nhận được sự thỏa mãn vô bờ.
Càng nhai, càng cảm nhận rõ sợi thịt bò, ngấm đẫm trong nước lẩu cay nồng, hòa quyện cùng tiếng mè trắng giòn tan, khiến người ta muốn ngừng mà không được... Từ đầu năm đến giờ, vì bận rộn việc học hành, lại thêm bảo mẫu cố ý, Úc Minh đã lâu không được ăn những món mặn đầy ắp calo như vậy, mỗi ngày đều chỉ có đậu hũ luộc thanh đạm hoặc mì sợi chan canh suông.
Nhưng giờ phút này, một ngụm lẩu cay này như đánh thức vị giác cô độc bấy lâu của y, thôi thúc y thèm thuồng hơn nữa. Úc Minh không kìm được bưng chén lên, húp một hơi thật lớn, nước canh nóng hổi trôi tuột xuống cổ họng vị ngon đạt đến cực hạn.
Lẩu cay cay thật đấy, nhưng không phải cái kiểu cay xè khó chịu mà là một loại cay khiến người ta toát mồ hôi, khiến toàn thân huyết mạch đều trở nên ấm áp cay mà vẫn đậm đà hương vị, ngon đến tột cùng.
Trong đêm thu se lạnh, lá rụng đầy trên mặt đất, ánh trăng treo cao giữa không trung. Giữa đám đông ồn ào nơi đầu đường, được hơi ấm bao quanh, thưởng thức một chén lẩu cay nóng hầm hập như vậy, khiến người ta cảm nhận được những điều tốt đẹp bình dị trong cuộc sống mà bấy lâu nay đã lãng quên.
Úc Minh lẩm bẩm: “Ngon, ngon quá đi...”
Y ăn ngấu nghiến, ăn đến vội vàng thậm chí hốc mắt đã ươn ướt, chóp mũi đỏ ửng.
Vị diện Vạn Giới, phòng phát sóng trực tiếp.
Khán giả nhìn phòng phát sóng trực tiếp khác nơi Úc Minh đang cố sức giằng co với đám lưu manh trong bóng tối tĩnh mịch rồi nhìn lại phòng phát sóng trực tiếp của Giản Vân Lam, nơi Úc Minh đang đắm chìm trong hương thơm lẩu cay, ăn uống thỏa thích.
Tất cả những ai không dám nhìn cốt truyện ngược tâm, không đành lòng thấy Úc Minh chịu khổ, bị mỹ thực hấp dẫn... đều bị sự tương phản quá lớn này làm cho kinh ngạc.
Càng ngày càng có nhiều người không nhịn được mà ào ào click vào phòng phát sóng trực tiếp, tìm tòi đến cùng. Số lượng người xem phòng phát sóng trực tiếp của Giản Vân Lam, nghênh đón một đợt tăng cao mới!
- Chương 1: Vị diện 1 - Cố chấp độc chiếm
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88: Vị diện 2 - Ám hà minh đăng
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
Livestream Ẩm Thực Đường Phố Mà Toàn Tinh Tiết Cẩu Huyết
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.