Nhưng Ngô Vệ Quốc nhớ rõ, trong buổi tiệc đính hôn đó, Hứa Thi Thi đã thể hiện vô cùng đúng mực và tao nhã, cô ta nâng ly rượu vang đỏ, mặc một bộ lễ phục dạ hội màu xanh đậm, đi đứng có chừng mực, nói cười duyên dáng, thể hiện phong thái tao nhã của một cô tiểu thư nhà giàu. Sao vì một con vịt quay ven đường lại khiến cô ta lộ nguyên hình như vậy, nhưng, sau khi đi được hai bước về phía bãi đậu xe, Ngô Vệ Quốc không kìm được mà chửi thề một tiếng.
Nghe mùi vịt quay thoang thoảng bay theo gió, anh ta chợt hiểu ra... Mùi vịt quay thơm lừng đến như vậy thảo nào vị đại tiểu thư kia có thể ăn đến không màng hình tượng, chắc chắn là có lý do cả. Cùng lúc đó, bụng Ngô Vệ Quốc cũng réo sôi lên òng ọc.
]Trúc Uyển] là nhà hàng gia đình mà Mục Minh Thu thích nhất, dù là bàn chuyện làm ăn hay gặp gỡ riêng tư, Mục Minh Thu đều sẽ hẹn người đến Trúc Uyển. Họ làm tài xế, chủ ở bên trong ăn cơm, họ cũng không thể tự tiện bỏ đi, nếu không chủ ăn xong đi ra không thấy tài xế thì công việc của họ còn muốn làm nữa không?
Ngày thường, Ngô Vệ Quốc đều mang theo bánh cuốn, màn thầu gì đó từ nhà để lót dạ. Nhưng hôm nay anh ta ra ngoài vội quá quên mang theo, mà lại phải chở Mục Minh Thu liên tục cả ngày... ngửi mùi vịt quay hấp dẫn như vậy, làm sao mà chịu nổi!
Ngô Vệ Quốc cố kìm nén cơn đói bụng, bước nhanh đến quầy vịt quay. Càng đến gần quầy vịt quay, anh ta càng nghi hoặc. Ông chủ đâu? Vịt quay thơm lừng thế này, chẳng lẽ nào ông chủ bỏ bê công việc, không trông coi quầy? Không sợ bị người ta trộm vịt sao?
"Ông chủ, vịt quay bán thế nào?" Ngô Vệ Quốc thử hỏi.
... Rất nhanh, sự nghi hoặc của anh ta đã được giải đáp.
TruyenLau.com
"Một trăm tệ một con ạ." Một giọng nói non nớt vang lên.
Ngô Vệ Quốc cúi đầu, nhìn theo hướng giọng nói. Một ông chủ nhỏ ba tuổi đeo khẩu trang, nở một nụ cười đáng yêu đến cực điểm với anh ta: "Hoan nghênh quý khách." Cuộc sống mưu sinh vất vả, trẻ con cũng phải ra đường buôn bán.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({}); Đọc truyện tại TruyenLau.com
Ngô Vệ Quốc: "..."
Cậu bé này có tinh thần vượt trội hơn so với bạn bè cùng trang lứa đến 40 năm! Trong đầu Ngô Vệ Quốc lướt qua cả ngàn dòng bình luận, nhưng so với tuổi đời quá nhỏ của của ông chủ, Ngô Vệ Quốc càng muốn phàn nàn về giá cả của con vịt quay này.
Website TruyenLau.com
Không giống như Hứa Thi Thi tiêu tiền như nước, Ngô Vệ Quốc chỉ là một tài xế bình thường, còn phải lo cho gia đình. Một trăm tệ, ở các quầy ăn vặt ven đường khác có thể mua được năm con vịt quay, ăn chán chê còn có thể vứt đi, thế nào cũng lời hơn cái giá một trăm đồng một con này chứ.
Ngô Vệ Quốc có chút do dự nhưng từng đợt hương thơm bay tới, thật sự khiến người ta khó lòng mà bỏ qua...
Bỗng nhiên, Ngô Vệ Quốc thấy tài xế nhà họ Hứa – người đang cố gắng giúp giữ hình tượng thiên kim đại tiểu thư cho Hứa Thi Thi. Tài xế nhà Hứa dang hai tay trông như đang chuyên tâm ngăn cản ánh mắt mọi người nhìn về phía đó, nhưng thực ra, chính đôi mắt anh ta cũng dán chặt vào cái lò nướng kia, điều này cũng dễ hiểu thôi.
Rốt cuộc, mùi vịt quay thơm lừng như vậy, lại ở khoảng cách gần thế người bình thường nào chịu nổi chứ, nhưng Tiểu Hà tài xế nhà họ Hứa cũng giống Ngô Vệ Quốc, đang phân vân vì giá cả có vẻ hơi đắt đỏ.
Trong lòng Ngô Vệ Quốc chợt lóe lên một ý nghĩ, anh ta hỏi: "Ông chủ, có thể hai người mua chung một con vịt quay không?" Nghe vậy, Tiểu Hà cũng ngẩng đầu lên. Ý kiến hay đấy! Sao vừa nãy anh ta lại không nghĩ ra nhỉ?
"Đương nhiên là được ạ." Cậu gật đầu, đôi mắt to tròn, sáng ngời chân thành nhìn hai người: "Các chú muốn góp chung một con ạ? Mang đi luôn hay chặt sẵn rồi đóng gói ạ?"
Bên cạnh, Hứa Thi Thi không đợi được nữa trực tiếp ôm con vịt quay rồi gặm lấy gặm để. Nhưng dù sao đây cũng là Kinh Thị, phải tuân thủ quy tắc nhập gia tùy tục, Giản Vân Lam không chỉ chuẩn bị hành tây và dưa chuột thái sợi, bánh đa nem mỏng, mà còn cố ý nấu nước tương ngọtđể chấm vịt.
Lúc này, nước tương vịt màu nâu đỏ đang sôi lục bục bên cạnh nổi bọt lốp bốp, được ủ ấm ngay bên cạnh. Đem những miếng vịt quay đã được thái lát mỏng nhúng đẫm tương vịt, thêm dưa chuột và hành tây thái sợi, cuộn trong lớp bánh đa nem mỏng tang, rồi đưa vào miệng... Cái hương vị đó, khỏi phải nói là tuyệt vời làm sao.
- Chương 1: Vị diện 1 - Cố chấp độc chiếm
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88: Vị diện 2 - Ám hà minh đăng
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
Livestream Ẩm Thực Đường Phố Mà Toàn Tinh Tiết Cẩu Huyết
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.