Vị diện Vạn Giới, phòng phát sóng trực tiếp.
[Cửu Thiên Mệnh.]
[Đây là sao vậy, nơi này thật sự là phim trường của “Thiên Tài Bảo Bối Ba Tuổi Rưỡi” sao a a a a a!]
[Bé con đáng yêu ơi, dì muốn hít bé con đáng yêu ơi, dì muốn xem ánh mắt ngây thơ trong sáng ngốc nghếch (gạch bỏ) của bé con đáng yêu, còn nữa, bé con đáng yêu ơi cùng với sự nước sốt tác đáng yêu giữa bé con và nhân vật chính Diệp Thanh Tuyền, ai muốn xem bé con bày quầy bán vịt quay chứ trời ạ. :(((]
[*Hai mắt vô thần* Vì sao, đứa bé tên tiểu Lam này rõ ràng rất đáng yêu, nhưng vì sao, cháu phải dùng khuôn mặt đáng yêu này của mình đi làm loại chuyện này chứ.]
[Mọi người ơi, ai hiểu gì không? Tôi ở phòng bên cạnh chú ý xem đứa bé, còn đang khóc toáng lên “Vịt vịt đáng yêu như vậy vì sao muốn ăn vịt vịt” thế mà vào phòng livestream này, cục bột trắng trẻo bé tí đã thành thạo làm vịt c.h.ế.t lột da, phết nước da, nhét vào lò nướng một mạch, vượt xa các đứa bé khác ba mươi năm rồi?!]
[Ai mà không cảm thấy như vậy chứ!]
Đọc truyện tại TruyenLau.com
[Sau lưng đứa bé này nhất định có người chỉ điểm... bán vịt quay thật ra rất mới mẻ độc đáo cũng khá hút sự chú ý, rất nhiều người xem nhìn chán bé con đáng yêu ơi bình thường, chợt vừa thấy cái này thật đúng là rất thú vị, bất quá cảm giác không được kéo dài.]
[+1, lẽ nào cậu bé thật sự có thể làm ra vịt quay ngon sao?]
Đọc truyện tại TruyenLau.com
[Nhà tôi có sư phụ già làm vịt quay 20 năm, công phu vịt quay này nhìn như đơn giản nhưng càng như vậy càng khảo nghiệm trù nghệ, không có mười mấy hai mươi năm lắng đọng lại thật sự không làm ra ngon được đâu.]
Website TruyenLau.com
[Chỉ một đứa bé ba tuổi rưỡi như vậy, chắc bày sạp nửa tiếng là phải khóc lóc về nhà thôi... đau lòng quá đi.]
[Đến lúc đó vịt quay bán không ra, cháu có khóc nhè không ? *đỡ trán*]
Trong khu “Thiên Tài Bảo Bối Ba Tuổi Rưỡi”, đa số người xem đều là những người hiền lành, tử tế. Suy cho cùng, ngày nào cũng được ngắm nhìn một nhóm trẻ con đáng yêu như vậy, lòng người cũng thả lỏng hơn hẳn.
So với việc hoài nghi hay phản đối, họ lại càng lo lắng cho nước sốt lai của những cô cậu bé đáng yêu này. Bày quầy kia chính là lĩnh vực cạnh tranh khốc liệt á!
Đứa trẻ bé tí teo như vậy, thế mà lại phải ra ngoài tiếp nhận sự "tôi luyện" của việc bày quấy bán hàng. Rất có thể, còn bị các quán vịt quay chuyên nghiệp khác "hành" cho tơi tả... thiệt là đau lòng cho cậu quá đi!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Vị diện “Thiên Tài Bảo Bối Ba Tuổi Rưỡi”, vào giữa trưa 12 giờ.
Dưới sự giúp đỡ của Diệp Thanh Tuyền, Giản Vân Lam đã treo toàn bộ hai mươi con vịt quay vào lò nướng. Sau đó, cậu lại nhét thêm gỗ vải và gỗ táo vào chỗ đặt củi, rồi nhóm cho than bốc cháy lên.
Vịt quay nướng bằng củi của cây ăn quả như vậy sẽ có thêm một chút mùi thơm thoang thoảng, làm món ăn ngon tăng gấp đôi.
Sau đó, cậu thuần thục bước lên xe ba bánh, cầm lấy tay lái, tay đặt vào tay lái.
... Nhìn qua rõ ràng chỉ có ba tuổi rưỡi, nhưng bất kể là động tác thuần thục khi cậu đeo khẩu trang nhỏ, mặc tạp dề bé xíu, hay là dáng vẻ lão luyện leo lên xe ba bánh với ánh mắt đầy hăng hái, trông cứ như một "sư phụ già" đã có 20 năm kinh nghiệm bày quầy.
Diệp Thanh Tuyền nhìn ‘bảo bối thiên tài’ nhà mình, vẻ mặt vẫn còn ngây ra và đờ đẫn. Cuối cùng, y vẫn không nhịn được hỏi:
“Thật sự không cần daddy đi theo giúp sao?”
“Không cần ạ.” khuôn mặt nhỏ trắng trẻo, bầu bĩnh của cậu bé lấy ra dáng ‘người lớn’ nói: “Cô giáo nói, không thể để người lớn giúp, tất cả đều phải tự cố gắng hoàn thành, mới xem như một buổi thực hành xã hội thành công ạ!”
Diệp Thanh Tuyền: “Được… được rồi.”
Xe ba bánh xoạch xoạch rì rồi chạy thẳng ra đường lớn bên ngoài sân. Diệp Thanh Tuyền nhìn theo bóng dáng rời đi của cậu.
Hai mươi giây sau… Diệp Thanh Tuyền xoay người đội mũ và khẩu trang, lặng lẽ đi theo sau xe ba bánh cũng ra khỏi cửa. Tuy rằng bảo bối nói không thể để người lớn giúp, nhưng Diệp Thanh Tuyền vẫn không yên tâm đó là bảo bối chỉ mới ba tuổi rưỡi của y thôi!
Là người sinh ra và chăm sóc cậu, y làm sao mà yên lòng được chứ không giống với các vị diện khác, vị diện “Thiên Tài Bảo Bối Ba Tuổi Rưỡi” là một mùa hè oi bức hiếm có, và lại đúng vào lúc mặt trời nóng bức nhất giữa trưa.
Diệp Thanh Tuyền sợ làm lạc mất con, nên lúc ra cửa khá vội vàng, hoàn toàn không mang theo mũ che nắng hay ô che nắng gì cả.
Y nghĩ, dù sao vịt quay của bảo bối chắc cũng ế thôi, nhiều nhất ở bên ngoài nửa tiếng chắc cũng khóc lóc đòi về nhà thôi. Dù y không mang mũ che nắng thì cũng không phơi nắng được bao lâu...
Lúc này, Diệp Thanh Tuyền còn không biết, đây là một quyết định sai lầm đến nhường nào.
- Chương 1: Vị diện 1 - Cố chấp độc chiếm
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88: Vị diện 2 - Ám hà minh đăng
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
Livestream Ẩm Thực Đường Phố Mà Toàn Tinh Tiết Cẩu Huyết
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.