Vị diện Vạn Giới, phòng phát sóng trực tiếp.
[Má ơi… Tuy rằng thấy Liễu Cần bị vả mặt vui thật, nhưng cảm giác đánh địch tám trăm, tự tổn hại một ngàn. Á… á… a… a]
[+1, phòng phát sóng khác thì vai chính công thụ ngược luyến tình thâm, cưỡng chế đánh dấu. Chỗ này biến thành vai chính công thụ vì gà rán, lẩu cay điên cuồng tranh đoạt ức chế. QAQ Mẹ ơi đây không phải cẩu huyết văn con muốn xem.]
[Mấy người không tò mò ai thắng à?]
[Đúng rồi, @LiễuCần, nói gì đi chứ]
[“Cười chớt, mấy người cho rằng chỉ bằng hắn bày quầy mà làm lệch lạc hoàn toàn cảm tình tuyến của vai chính công thụ à?" – Đáp lại bình luận kia.]
TruyenLau
[Liễu Cần sao không nói, bộ trời sinh tính trầm mặc ít nói không thích nói chuyện hả. *che miệng cười*]
Tiểu Hồ á khẩu không trả lời được. Anh ta khó tin trừng mắt màn hình. Một lúc sau, mới run rẩy gõ chữ: TruyenLau.com
[Đây chỉ là bắt đầu thôi, sao biết sau này không xoay ngược lại hả? Cốt truyện mạnh lắm đó. Vai chính công thụ sao có thể vì gà rán lẩu cay mà trở mặt thật được, ngồi hóng xoay ngược cốt truyện lại!]
Cùng lúc đó, trước quầy ăn vặt. Chẳng ai hay biết trong phòng phát sóng trực tiếp ở một vị diện khác đang xảy ra tranh chấp kịch liệt. Các thực khách khí thế ngất trời ăn lẩu cay và gà rán, ranh giới rõ ràng, có ý tứ nước sông không phạm nước giếng.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Đột nhiên có một mùi hương nhài nhè nhẹ thổi quét toàn bộ quầy ăn vặt. Mùi hương không nồng đậm nhưng lại khiến người ta hoảng hốt khó hiểu. Một thiếu niên yếu đuối đột nhiên ngã xuống, mặt ửng hồng.
Trước đó, mọi người đều đắm chìm trong mỹ vị lẩu cay và gà rán, ăn uống vui vẻ nên không ai phát hiện ra ngay đến khi thiếu niên ngã xuống, mọi người mới ý thức được vấn đề nghiêm trọng. Trong đám đông lập tức vang lên tiếng kinh hô:
"Omega, có Omega phát tình!"
"Trại hè có phòng y tế cách ly khẩn cấp, mau nâng cậu ta lên, đưa đến phòng cách ly chờ xe cứu thương."
"Beta đâu? Có Beta không? Alpha tất cả tránh xa ra."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Sư sinh khu trại hè Long Đằng gần như toàn bộ là Alpha, nghe thấy Omega phát tình, lập tức kinh hoảng thất thố còn bên Tiểu khu Hà Đường có vài Beta, nghe vậy, mọi người lập tức đồng tâm hiệp lực nâng Omega ngất xỉu lên chạy về phía phòng cách ly nhưng tin tức tố Omega phát tình vẫn còn vương vấn trong không khí, khiến đám Alpha xao động không thôi.
Ngoài xao động, còn có một cảm xúc khác… kiêng kỵ. Mọi người không phải kẻ ngốc, đến lúc này cũng ý thức được vấn đề. Ban đầu họ cho rằng chỉ cần thành thật xếp hàng, sẽ có lẩu cay gà rán để ăn nhưng giờ tình thế đã đảo ngược.
Alpha bị tin tức tố Omega vây quanh, nếu không kịp thời tiêm thuốc ức chế sẽ bị dẫn dụ phát tình phải lập tức rời khỏi hiện trường, đeo vòng cổ chống cắn rồi cách ly. Thuốc ức chế chính là chìa khóa trực tiếp nhất để có gà rán lẩu cay!
Hôm nay xếp hàng ở quầy ăn vặt đã nâng cấp thành một trò chơi đói khát, một cuộc khủng hoảng ập đến. Khương Ốc Long nheo mắt, nhìn quanh che chặt túi… Trong túi anh ta có một ống thuốc ức chế đặc cấp, là tiện tay mang theo trước khi ra khỏi nhà.
Tin tức này phải giữ kín, không thể để ai biết, có thuốc ức chế mới có gà rán điều này rất quan trọng, nhanh chậm anh ta vẫn phân rõ. Đột nhiên, Lâm Phượng chọc vai anh ta, nôn nóng hỏi: "Này, cậu có thuốc ức chế không?"
Khương Ốc Long lập tức cảnh giác: "Tôi á? Tôi không có! Tôi cũng đang tìm đây, cậu tìm được thì gọi tôi một tiếng…"
Lâm Phượng và Phi Hổ nhìn nhau, hoài nghi hỏi: "Cậu thật không có?"
"Thật không có!" Khương Ốc Long một mực chối.
Ngoài anh ta ra, còn không ít người đang diễn. Bên khu trại hè Long Đằng có vài Alpha cao to thô kệch sợ hãi rụt rè khom lưng, túi rõ ràng giấu gì đó, lại trợn mắt nói dối:
"Tôi không mang thuốc ức chế!" Alpha số một ánh mắt do dự.
"Đáng giận." Alpha số hai kỹ thuật diễn tinh vi, đ.ấ.m n.g.ự.c dậm chân, che túi: "Tôi vừa qua kỳ mẫn cảm, hôm nay quên mang theo…"
Alpha số ba dứt khoát nằm bẹp xuống đất: "Không có, thật không có, n.g.ự.c phồng lên thế này á? Là cơ n.g.ự.c của tôi, thật không phải thuốc ức chế!"
"Không mang là không mang, ông trời có xuống hỏi tôi cũng không mang."
Các thực khách khác thấy bộ dạng giở trò của bọn họ, tức đến ngứa răng, nhưng không làm gì được. Đột nhiên, có người chỉ vào ông chủ Giản phía trước kêu lên: "Mẹ kiếp, mọi người quên rồi à? Ông chủ Giản cũng là Alpha!"
Ông chủ Giản cũng là Alpha, nghĩa là ông chủ Giản cũng sẽ bị tin tức tố Omega dẫn dụ phát tình. Mọi người nôn nóng nhìn về phía trước. Trên xe ba bánh, bên trái là hai nồi canh sôi sùng sục bên phải là chảo dầu tí tách. Giản Vân Lam múa may xẻng, thuần thục vớt thịt bò nhúng nồi, ánh mắt kiên định vô cùng, động tác thành thạo.
"Tôi á? Tôi không sao." Giản Vân Lam vỗ n.g.ự.c cười, tự tin nói: "Tôi không có cái loại dục vọng tầm thường đó."
- Chương 1: Vị diện 1 - Cố chấp độc chiếm
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88: Vị diện 2 - Ám hà minh đăng
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
Livestream Ẩm Thực Đường Phố Mà Toàn Tinh Tiết Cẩu Huyết
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.