Ồ. Phó Trường Phong quen ông chủ gà rán đây đúng là quan hệ rộng lớn a. Lời này khiến quân tâm hoàn toàn tan rã. Mọi người lập tức ngoan ngoãn xếp hàng dưới sự chỉ huy của hắn, đồng thời còn tranh thủ làm quen:
"Tớ nghe theo Phó ca."
"Nếu Phó ca đã nói vậy... thì ngoan ngoãn xếp hàng thôi!"
"Phó ca, sao anh không chỉ học giỏi, năng lực cao, mà còn có nhiều mối quan hệ vậy, ngay cả ông chủ gà rán cũng quen! Học bá đúng là học bá."
Phó Trường Phong nghe lời đồn càng lúc càng lớn, cũng không phủ nhận, không khẳng định chỉ gật đầu đầy ẩn ý. Thế là, trước hố lớn liền hình thành một hàng dài.
Website TruyenLau.com
"Chúng ta cũng đi xếp hàng đi, ông chủ gà rán sắp đến rồi!"
Tiêu Tiêu vội vàng kéo Đỗ Lân Lân sợ bị tụt lại phía sau, liền chen vào hàng. Khi nói đến hai chữ "gà rán", ánh mắt cô ta chợt lóe lên ánh sáng rực rỡ. Đỗ Lân Lân ngơ ngác xếp hàng trước hố:
TruyenLau
"Từ từ... xếp hàng cái gì... gà rán gì..."
Anh ta là ai, anh ta đang ở đâu đây là đang làm gì. Tiêu Tiêu bên cạnh ngắm trăng, dường như đang tưởng tượng gì đó, nước miếng chảy ra từ khóe miệng, cô ta cười hạnh phúc:
TruyenLau
"Gà rán, hắc hắc, gà rán, sắp được ăn rồi."
... Tiêu Tiêu từng là hoa khôi được mọi người yêu mến đó. Đỗ Lân Lân chỉ cảm thấy choáng váng càng thêm sâu sắc, mối tình đầu của anh ta thế mà lại trở thành xếp hàng mua gà rán ở hố khoan tường sao?
Ông chủ gà rán, tôi hận ông, trả lại cho tôi tình yêu ngây thơ trong sáng... Đỗ Lân Lân tan nát cõi lòng, thời gian dần trôi về rạng sáng bốn giờ càng gần đến giờ, bọn học sinh càng thêm ồn ào mãi cho đến 3 giờ 59 phút, họ đã nghe thấy tiếng chuông xe ba gác quen thuộc từ xa.
Bọn học sinh giống như những con sư tử cuồng bạo, xao động trong hàng cũng chính vì Phó Trường Phong từ trước đến nay được mọi người ngưỡng mộ ở trại hè, danh tiếng rất tốt, hơn nữa mọi người đều tin rằng hắn quen ông chủ quầy gà rán nên lúc này mới không ai trực tiếp rời khỏi hàng, tranh nhau chui qua hố.
"Mọi người bình tĩnh, đừng vội, cứ theo hàng mà lần lượt thôi," Phó Trường Phong ôn tồn nói:
"Tôi đi trước, sau đó tôi đứng bên kia tường gọi tên theo thứ tự xếp hàng, ai được gọi thì chui qua, được không?"
Mọi người không nghi ngờ gì hắn chỉ mở to đôi mắt ngây thơ gật đầu. Thế là, họ trơ mắt nhìn Phó Trường Phong, người từ trước đến nay thanh cao tao nhã vẫn giữ nụ cười dịu dàng, chui vào hầm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Sau đó, biến mất, biến mất... Ban đầu, mọi người thấy hắn chui qua rồi mà mãi không gọi tên ai, còn lo lắng hắn gặp chuyện gì.
Thời gian từng phút từng giây trôi qua. Đột nhiên, một người lẩm bẩm hiểu ra: "Thằng cha đó, không phải là ngoài miệng nói duy trì trật tự, kỳ thật chỉ muốn giữ chân chúng ta, để tự mình đi cướp vị trí đầu tiên mua gà rán đó chứ..."
"Ai nói hắn quen ông chủ gà rán? Tớ nhớ hôm qua hắn cũng mới lần đầu tiên mua gà rán mà."
Mọi người: "..."
Cậu đừng nói, cảm giác bị chơi xỏ hơi mạnh. Lúc này mọi người mới ý thức được. Bọn họ, bị lừa rồi!!!
Sắc mặt mọi người khó coi vô cùng, như một đàn ong vỡ tổ ùa về phía cái hố. Dưới ánh trăng, văng vẳng một câu chửi rủa đầy hận ý:
"Cẩu tặc Phó Trường Phong, chúng ta thề không đội trời chung…"
Cùng lúc đó, tại phòng bảo vệ. Hiệu trưởng Hứa dẫn theo một đám giáo viên trực đêm, đã sẵn sàng hành động. Chuyện hai ngày trước hoàn toàn khiến lão Hứa tức điên, tính toán hôm nay sẽ bắt gọn một mẻ, để chấn chỉnh lại kỷ cương không chỉ có toàn thể giáo viên trực đêm, thậm chí ông ta còn gọi đến vài phóng viên.
Để tuyên truyền hình ảnh tốt đẹp của khu trại hè Long Đằng, nói cho cả thế giới biết rằng họ tuyệt đối không dung thứ hành vi trèo tường của học sinh. Phóng viên Tiểu Trương mang theo nhiếp ảnh gia, bật chế độ ghi hình: "Khụ khụ, hiệu trưởng Hứa, ngài có thể bắt đầu rồi."
Mấy chục cặp mắt đổ dồn về phía Lão Hứa đối diện với ống kính máy quay, Lão Hứa kiêu hãnh ưỡn ngực, mở miệng nói:
"Khu trại hè Long Đằng của chúng ta là trại hè toàn diện, khép kín, nhiều năm qua đã bồi dưỡng rất nhiều học sinh ưu tú cho các trường danh tiếng trong và ngoài nước."
"Ví dụ như học sinh xuất sắc Phó Trường Phong của khóa này, vừa có phẩm chất đạo đức tốt, vừa học giỏi, tự giác, tự cố gắng, đã nhận được thư mời nhập học của nhiều trường danh tiếng ở nước ngoài."
"Nếu những học sinh khác có thể noi theo cậu ấy, lấy cậu ấy làm gương, thì chắc chắn sẽ không làm ra những chuyện khiến người khác thất vọng như vậy!"
Lão Hứa nói đầy căm phẫn, nắm chặt tay:
"Hôm nay, tôi sẽ đích thân…"
Đột nhiên, một bóng người cao lớn như gió mạnh lướt qua bên cạnh lão Hứa!
- Chương 1: Vị diện 1 - Cố chấp độc chiếm
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88: Vị diện 2 - Ám hà minh đăng
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
Livestream Ẩm Thực Đường Phố Mà Toàn Tinh Tiết Cẩu Huyết
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.