Xe ba bánh bày quầy phiên bản trẻ con do app [Hệ thống Trù Thần] cải tạo. Ngoài hệ thống tự động điều khiển tuần tra, xe còn được trang bị thêm ô che nắng và máy điều hòa mini, thậm chí toàn bộ chiếc xe ba bánh đều được sơn màu xanh hồng. Cậu ngồi trên ghế điều khiển, đeo khẩu trang và kính râm nhỏ, tư thế kia vừa oai phong vừa nhàn nhã, khiến người đi đường không khỏi ngoái nhìn.
Một bé con đáng yêu có nhan sắc nghịch thiên như vậy cưỡi xe ba bánh dễ thương trên đường, quả thực là một cảnh đẹp tươi vui. Không ít người đi đường đều không kìm được khẽ thì thầm:
“Dễ thương quá! Đây là con nhà ai đang quay phim vậy?”
“Cảm giác như kiểu em bé hot trên mạng… Nói không chừng máy quay ở ngay bên cạnh đó.”
“Sao xe ba bánh này nhìn giống xe ba bánh bày quầy vậy, là tôi bị ảo giác sao?”
Mà cậu cũng chẳng hề rụt rè, vừa lái xe ba bánh, vừa rành rọt trả lời: “Các chú các dì ơi, cháu tên là Lam Lam, năm nay ba tuổi rưỡi rồi ạ, cháu bán vịt quay, ai thích ăn vịt quay thì hoan nghênh đến mua nha!”
Mọi người lập tức không biết nên khóc hay cười.
“Được, con cố lên!”
Nguồn copy từ TruyenLau.com
“Ha ha ha các chú các dì cổ vũ cho con nha.”
Website TruyenLau.com
“Chúc ông chủ nhỏ buôn may bán đắt.”
Ngoài miệng nói vậy, nhưng trong lòng các bậc trưởng bối lại không mấy ai thật sự tin. Rốt cuộc, một đứa bé nhỏ xíu như vậy tự mình ra ngoài bán vịt quay?
Vịt quay đó hoặc là dở tệ, hoặc là căn bản không phải tự cậu nướng, nói không chừng người đại diện hoặc là người lớn của đứa bé này đang quay phim ở đâu đó phía sau, hiện tại video ngắn, tự làm truyền thông phơi con cái gì cũng có, kịch bản nào cũng có, mọi người đã thấy nhiều nên không còn lấy làm lạ. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Diệp Thanh Tuyền thuê căn phòng trọ rất gần nhà hàng gia đình ‘Trúc Uyển’ kia, năm phút sau Giản Vân Lam đã đến địa điểm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});Nhà hàng gia đình ‘Trúc Uyển’, là nhà hàng gia đình sang trọng và đẳng cấp nhất toàn Kinh thị, từ vẻ ngoài đã không giống bình thường khác với kiểu trang trí kim tiền lòe loẹt đầy vẻ trưởng giả học làm sang, nhà hàng gia đình Trúc Uyển chủ yếu hướng đến phong cách cổ điển và thanh lịch, tường xanh ngói trắng, cửa hiên gỗ đỏ còn có cá vàng bơi lội trong hồ rải đầy sỏi, nhìn tựa như một bức tranh thủy mặc.
Giản Vân Lam dừng xe ba bánh ở con đường đối diện Trúc Uyển. Xe ba bánh vừa dừng, cậu thuần thục bày biện nào hành phi, nào dưa chuột sợi cùng bánh đa nem. Ở giữa đặt mã QR nhận tiền qua WeChat và Alipay, còn thêm một nồi nhỏ đựng nước sốt vịt đang sôi lục bục.
nhưng còn phải thêm dầu hành và hương liệu theo tỉ lệ chính xác rồi từ từ đun,
Món nước sốt vịt này cũng có bí quyết riêng, lấy nước sốt ngọt làm nền, nhưng phải thêm dầu hành và các loại gia vị theo một tỉ lệ chính xác rồi từ từ đun nhỏ lửa, như vậy mới có thể làm nổi bật thêm vị tươi ngon của vịt quay.
Chẳng mấy chốc, nồi nước sốt vịt sền sệt đã chuyển sang màu nâu đỏ bắt mắt, sôi ùng ục ùng ục sủi bọt.
Ngay từ khoảnh khắc xe ba bánh dừng lại, bảo vệ, người giữ cửa và quản lý đại sảnh của nhà hàng gia đình ‘Trúc Uyển’ đối diện đã bắt đầu chú ý đến cậu bé lạ lùng này.
"Trong vòng trăm dặm quanh nhà hàng gia đình Trúc Uyển không được phép bày quầy." Vừa nghe tin, người quản lý đại sảnh giận tím mặt, trợn mắt trừng trâu: "Ai mà không hiểu quy củ vậy?"
Mỗi ngày nhà hàng gia đình Trúc Uyển chỉ nhận tiếp đãi năm bàn khách, lịch hẹn đã kín đến tháng 7 năm sau, khách lui tới đều là nhân vật nổi tiếng và đại lão tai to mặt lớn.
Nếu để các đại lão đó thấy đối diện nhà hàng gia đình họ ăn cơm lại có một quầy ăn vặt kém sang, thì còn ra thể thống gì nữa?
Cho nên, hằng năm Trúc Uyển đều bỏ tiền nhận thầu các khu vực xung quanh cấm bày quầy cùng bất kỳ hoạt động buôn bán nào khác. Thế nhưng, khi vị người quản lý đại sảnh thở hổn hển đi đến trước chiếc xe ba bánh, ông ta lập tức sững sờ... một đứa bé.
Đứa bé kia đứng lên còn chưa cao bằng đầu gối ông ta, khuôn mặt nhỏ nhắn như bánh bao sữa kèm với mái tóc xoăn tự nhiên, nhưng vẻ mặt lại khá nghiêm túc… Một cậu bé con, lại bày quầy ư? Lão Hồ, người quản lý đại sảnh nhịn không được dụi dụi mắt.
“Chú ơi, đây là hoạt động thực hành xã hội do nhà trẻ chúng cháu tổ chức. Thầy cô bảo chúng cháu ra đường bán vịt quay để trải nghiệm sự vất vả của các nghề nghiệp khác nhau.” Cậu kéo ống quần ông ta, nói với vẻ đáng thương: “Không có lợi nhuận đâu ạ, tiền kiếm được sẽ đều tặng cho các bạn nhỏ vùng núi khó khăn.”
“... Chú tin cháu không.”
Phanh! Một đòn trúng tim đen.
- Chương 1: Vị diện 1 - Cố chấp độc chiếm
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88: Vị diện 2 - Ám hà minh đăng
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
Livestream Ẩm Thực Đường Phố Mà Toàn Tinh Tiết Cẩu Huyết
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.