Cô bé ngửi thấy mùi hương, đương nhiên bà Lưu cũng ngửi thấy. Đừng nói cô bé, ngay cả bà Lưu sống 70 mấy năm rồi, cũng chưa từng ngửi được mùi vịt quay thơm như vậy.
"Vịt quay này đúng là thơm thật." Bà Lưu nuốt nước miếng, bắt đầu tìm kiếm nơi phát ra mùi hương: "Để bà tìm xem..."
Nếu giá cả không quá đắt, bà ta cũng muốn mua một con cho cháu gái ăn thử, tiện thể đỡ thèm cho mình... Lần theo mùi hương, bà Lưu nhanh chóng thấy tấm biển "Trúc Uyển" được viết theo lối rồng bay phượng múa.
Mùi vịt quay, chính là từ chỗ đó bay ra. Sắc mặt bà Lưu lập tức thay đổi, bà ta kéo cháu gái đứng dậy, ôm vào lòng: "Đi, ăn vịt quay gì chứ? Vịt quay ngoài hàng không sạch sẽ đâu, bà về nhà tự nướng cho mà ăn!"
Thị lực bà Lưu không tốt lắm không nhìn rõ trước cửa Trúc Uyển có gì, nhưng xác định mùi vịt quay phát ra từ Trúc Uyển, bà ta đã tự kết luận trong lòng: Vịt quay này, chính là vịt quay của nhà hàng gia đình ‘Trúc Uyển’ nổi danh kia, vậy thì không trách được, sao mà thơm đến thế.
Tuy trước đây đưa đón cháu đi học cũng đi qua con đường này, nhưng chưa từng ngửi thấy mùi hương nào như vậy, nhưng bà Lưu cũng không nghĩ nhiều.
"Hu hu hu! Vịt quay, cháu muốn vịt quay!" Biết không được ăn vịt quay, cô bé lập tức khóc òa lên, được bà ta ôm đến trường mẫu giáo: "Bà ơi, cháu xin bà mà hu hu hu..."
Người đi đường thấy vậy có chút không đành lòng: "Bà ơi, nếu cháu bà muốn ăn vịt quay thì mua cho nó một con đi."
"Đúng vậy đúng vậy, vịt quay này thơm thật đó, tôi cũng muốn mua một con."
"Nhìn bé gái khóc thương quá, chậc chậc chậc..."
TruyenLau.com
Rất nhiều người ở đây là khách du lịch từ nơi khác đến, không rõ tình hình Kinh Thị, không ít người đi đường bắt đầu rục rịch, ai cũng biết vịt quay Kinh Thị nổi tiếng. Lúc này nghe mùi vịt quay ven đường đã thơm như vậy, quả danh bất hư truyền!
Bà Lưu thở dài: "Vịt quay Trúc Uyển kia, hai ba ngàn tệ một con, dân đen chúng ta nào ăn nổi chứ?"
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Nói xong, bà Lưu nhanh chân hơn, ôm bé gái đang khóc thút thít đi xa. Mọi người nhìn theo hướng mắt bà ta, lúc này mới phát hiện mùi vịt quay phát ra từ hướng Trúc Uyển.
Trong lòng rục rịch cũng lập tức nguội lạnh... Tuy họ là khách du lịch từ nơi khác đến, nhưng cũng nghe danh đến nhà hàng gia đình ‘Trúc Uyển’ nổi tiếng ở Kinh Thị này rồi không chỉ vịt quay hai ba ngàn tệ một con, mà dù có tiền cũng chưa chắc mua được phải xếp hàng đến năm sau. TruyenLau
Không ít phú nhị đại, tiểu thư phải dùng đủ loại tiền bạc, quan hệ, mới có thể vào ăn một bữa cơm, vịt quay "ngậm vàng" như vậy, đâu phải dân thường như họ có thể mơ ước?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
"Haizz, kiếp sau nhất định phải đầu thai thành người giàu."
"Đúng vậy, ngửi thấy mùi vịt quay này, mới lần đầu tiên ý thức được niềm vui của người giàu là thứ chúng ta không thể tưởng tượng..."
"Thơm quá, thèm quá đi, nước miếng tôi lau mãi không hết, tôi liều mạng với bọn nhà giàu!"
Mọi người thở dài, lắc đầu. Không được ăn vịt quay, nghe thôi cũng chỉ thêm bi thương. Mọi người buồn bã đeo khẩu trang, kéo cao cổ áo, ngăn cách mùi hương quyến rũ, nhịn đau rời đi.
Cùng lúc đó, trước cửa Trúc Uyển. Mùi vịt quay nồng đậm xộc đến, khiến Hứa Thi Thi vừa bước ra khỏi Trúc Uyển cũng phải ngẩn ngơ. Vịt quay này... thơm quá đi mất!
Hứa Thi Thi không nhịn được khịt khịt mũi, mùi vịt quay còn thoang thoảng hương trái cây chỉ ngửi thôi đã thấy thèm thuồng.
"Đại tiểu thư, chiếc Lamborghini của ngài đã được lái đến." Người giữ cửa cung kính đưa chìa khóa cho cô: "Mời ngài đi thong thả."
Hứa Thi Thi thất thần nhận lấy chìa khóa. Đồng thời, bụng cô ta phát ra một tiếng "ọc ọc" rất rõ ràng.
Người giữ cửa: "..."
Hứa Thi Thi: "...!"
Thật xấu hổ mà, là một đại tiểu thư Hứa gia là người thừa kế đời sau của Hứa thị, từ nhỏ Hứa Thi Thi đã ngậm thìa vàng mà lớn lên. Nhưng dù vậy, cô ta vẫn phải mong chờ hơn nửa năm, xếp hàng suốt cả một năm trời vận dùng đủ loại quan hệ, khó khăn lắm mới ăn được ăn vịt quay nhà hàng gia đình ‘Trúc Uyển’.
Giá cả Trúc Uyển rất đắt nhưng vịt quay ngon thật, sắc hương vị đều đủ cả, quả thật danh bất hư truyền.
Hơn nữa phần vịt quay cũng không hế ít, Hứa Thi Thi ăn đến căng cả bụng, giây trước khi bước ra khỏi cổng nhà hàng gia đình ‘Trúc Uyển’, mấy tháng tới cô ta không muốn ăn vịt quay nữa đâu nhưng lúc này, ngửi thấy mùi vịt quay, cô ta lại thấy đói, sao có thể?
Người khác còn tưởng mùi vịt quay này từ Trúc Uyển bay ra, nhưng Hứa Thi Thi biết không phải như vậy. Cô ta vừa ăn xong vịt quay Trúc Uyển, vịt quay ở đó thơm thật nhưng không đến mức hương bay xa mười dặm, khiến người ta chảy nước miếng ròng ròng.
- Chương 1: Vị diện 1 - Cố chấp độc chiếm
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88: Vị diện 2 - Ám hà minh đăng
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
Livestream Ẩm Thực Đường Phố Mà Toàn Tinh Tiết Cẩu Huyết
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.