Rõ ràng chỉ cần hắn lén tiêm thuốc ức chế, rồi chờ những Alpha khác mất kiểm soát bị dụ đi, một mình hắn hưởng gà rán và lẩu cay là xong, phải không?
Vậy tại sao lại cố tình đến khoe khoang trước mặt Úc Minh, làm tăng nguy cơ thất bại. Thật sự... chỉ là để khoe khoang thôi sao?
"Anh không phải loại người sẽ vì những chuyện vô nghĩa mà tăng nguy cơ mất gà rán."
Giọng Úc Minh càng thêm chắc chắn, y nhìn thẳng vào Phó Trường Phong, ánh mắt kiên định:
"Em biết, bởi vì gà rán đối với anh mà nói quá quan trọng... giống như lẩu cay đối với em vậy."
Trong chuyện ăn vặt của ông chủ Giản, họ tuyệt đối không muốn mạo hiểm bất cứ điều gì. Phó Trường Phong im lặng.
"Vậy nên, em dám chắc chắn." Khóe môi Úc Minh cong lên: "Anh, anh không dám tiêm thuốc ức chế."
"Chân tướng chỉ có một…"
Như mang theo sức mạnh ngàn cân, Úc Minh giơ ngón trỏ chỉ thẳng vào ống tiêm ức chế trong tay Phó Trường Phong. Y lạnh giọng nói: Đọc truyện tại TruyenLau.com
"Ống thuốc ức chế đó của anh, căn bản không hoàn chỉnh!"
TruyenLau.com
Ầm soẹt! Tiếng sấm rền vang vọng trên bầu trời. Ánh chớp bất ngờ rọi sáng khuôn mặt Phó Trường Phong và Úc Minh trong rừng làm cho bầu không khí trở nên vô cùng căng thẳng.
[Đừng ồn, tôi đang suy nghĩ.]
Nguồn copy từ TruyenLau.com
[Ô ô ô ô mau thả tớ về xem ông chủ Giản bán hàng đi, tớ muốn xem bán hàng, không muốn xem phim kinh dị cân não thế này đâu a a!]
Sự chú ý của khán giả trong nháy mắt đã bị sức hút và sự nghi hoặc đầy bí ẩn của cốt truyện này nắm chặt lấy, ngay cả những người xem thích "kền kền" cũng không biết từ lúc nào đã im lặng, và cũng chẳng ai nhận ra.
[Má ơi, má ơi, má ơi tôi căng thẳng quá.]
[Tôi cũng vậy, mồ hôi ướt đẫm, nổi da gà hết cả lên cảm giác như đang xem trận chiến cuối cùng giữa vai chính và phản diện trong phim trinh thám vậy!]
[Ai sẽ thắng? Ai sẽ thắng?]
Phó Trường Phong đứng đờ tại chỗ. Khóe môi Úc Minh dần dần nở một nụ cười. Một tay y thản nhiên đút túi, tay kia lấy ra một cái bao con nhộng nhỏ: "Anh... Anh gọi em ra đây là vì cái này, đúng không?"
Chỉ trong nửa phút ngắn ngủi, vị thế của hai người đảo lộn hoàn toàn. Giờ đây, người vênh váo đắc ý nắm chắc phần thắng đã biến thành Úc Minh còn Phó Trường Phong đã trở nên im lặng, cùng với sắc mặt trắng bệch.
Ống thuốc ức chế của Phó Trường Phong đúng là không hoàn chỉnh. Vốn Úc Minh cũng không chắc chắn nhưng khi vừa rồi, y nhìn thấy ánh mắt d.a.o động của Phó Trường Phong, cuối cùng y đã khẳng định được suy nghĩ của mình là đúng.
"Tất cả các loại thuốc ức chế đặc hiệu trên thị trường đều có một tác dụng phụ." Úc Minh chậm rãi nói: "Đó là, sẽ gây ra sự mất cân bằng tạm thời về khứu giác và vị giác."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Ánh mắt Úc Minh trở nên sáng ngời hơn, sáng đến mức có chút điên cuồng:
"Vậy nên, cho dù anh tiêm thuốc ức chế, trở thành người thắng, mua được mười mấy phần lẩu cay và gà rán... nhưng cho dù anh mua được cũng không nếm được cái hương vị hoàn hảo trong khoảnh khắc vừa ra lò."
"Thật đáng tiếc, thật tàn nhẫn! Không phải sao?"
"Ha ha ha, vậy nên, anh có cầu xin em..."
Úc Minh nắm chặt cái bao con nhộng trong lòng bàn tay, cười lớn.
"Anh, trận so tài này là em thắng!"
[A a a a?]
[Thảo, Úc Minh nghe cứ như vai ác ấy.]
[Nói bậy, vai ác cái gì! Tiểu Minh của chúng ta chỉ là hơi thủ đoạn một chút vì gà rán thôi. *chỉ đối thủ*]
[Thật á? Đây là kết cục á? Không có lật ngược nữa hả?]
[Tưởng tượng một trận đấu trí căng thẳng kích thích như vậy chỉ vì tranh gà rán lẩu cay của Tiểu Lam... tự nhiên thấy hụt hẫng]
[Trần ai lạc định.]
[Từ từ, mọi người mau xem, hình như lại sắp lật ngược.]
Vẻ mặt Phó Trường Phong không hề thay đổi, tay phải vẫn vững vàng nắm ống tiêm ức chế: "Tiểu Minh, em quá khinh suất rồi."
"Cậu thật sự cho rằng anh không dám sao?" Phó Trường Phong khẽ cười, ngón cái ấn một cái kim tiêm đ.â.m vào thịt nửa tấc: "Em xem......"
Một giọt m.á.u thấm ra. Hắn bắt đầu dùng sức, đẩy chất lỏng thuốc ức chế màu cam vàng vào trong. Sắc mặt Úc Minh lập tức thay đổi.
"Muốn uy hi*p anh trước, em vẫn còn non lắm..." Phó Trường Phong thở dài, ánh mắt trở nên tàn nhẫn: "Gà rán, lẩu cay tất cả đều là của anh!"
Cho dù vì tác dụng phụ của thuốc ức chế đặc hiệu mà mua được nhưng không nếm được hương vị nhưng như vậy thì sao chứ? Có thể ăn được gà rán, lẩu cay là hắn đã thắng rồi không nếm được cũng chẳng sao cả.
Phó Trường Phong sinh ra đã có sẵn dục vọng chiếm hữu bi*n thái, vào lúc này đã phát huy đến cực hạn... Dục vọng chiếm hữu gà rán và lẩu cay. Đồ mình không chiếm được, dù phải hủy diệt cũng không để người khác có được. Dù là gà rán hay lẩu cay của ông chủ Giản đều chỉ có thể thuộc về hắn. Khóe môi Phó Trường Phong nở một nụ cười lạnh lùng.
[…]
[Má ơi, cốt truyện lại đảo ngược.]
- Chương 1: Vị diện 1 - Cố chấp độc chiếm
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88: Vị diện 2 - Ám hà minh đăng
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
Livestream Ẩm Thực Đường Phố Mà Toàn Tinh Tiết Cẩu Huyết
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.