Đối diện Trúc Uyển, ngay góc tường của nhà hàng gia đình ‘Trúc Uyển’. Diệp Thanh Tuyền bịt kín khẩu trang và kính râm, che chắn toàn bộ, ngửi thấy mùi hương bay lơ lửng trong không khí. Đôi mắt hạnh xinh đẹp sau cặp kính râm không khỏi mở lớn. Không thể nào!
Đây chắc chắn là đứa con mà y đã nuôi nấng hơn ba năm đúng không? Y rõ ràng chưa từng thấy Lam Lam làm bất cứ việc gì liên quan đến nấu nướng nhưng tại sao… Món vịt quay này, nghe mùi thơm lừng đến thế cơ chứ!
Y, với tư cách là một người daddy, ban đầu vốn chỉ muốn bảo vệ con, an ủi tâm hồn con sau khi thất bại với việc bày quầy, giờ phút này cũng bị hương thơm quyến rũ đến mức không nhịn được, thậm chí còn muốn lén lút tiến lên mua một con vịt quay về nếm thử… Không, không được!
“Nhưng y đã hứa với Lam Lam là sẽ không nhúng tay vào chuyện này. Nếu Lam Lam phát hiện y lén đi theo tới, chẳng phải y sẽ trở thành một người daddy không giữ lời sao?” Diệp Thanh Tuyền lẩm bẩm phải nhịn xuống!
Diệp Thanh Tuyền nghiến chặt răng, dồn hết tự chủ, nhưng bụng y vẫn cứ sôi ùng ục, tiếng kêu mỗi lúc một lớn hơn. Hốc mắt y đã có chút ươn ướt.
Phía bên kia. Trước quầy vịt quay, nhìn ông chủ vịt quay ba tuổi rưỡi trước mắt, Hứa Thi Thi cũng rơi vào trầm mặc. Cô ta đã từng nghĩ rằng, để nướng ra được món vịt quay thơm ngào ngạt như vậy, ít nhất cũng phải là một đầu bếp có mười mấy năm kinh nghiệm lão luyện...
Thế nhưng, cậu bé trước mắt cô ta với đôi mắt to tròn, thân hình nhỏ nhắn, với ánh mắt ngây thơ, trong veo. Đừng nói là mười mấy năm. Hứa Thi Thi còn nghi ngờ, cậu bé này đến đi đứng còn chưa chắc đã vững!
Đáng yêu thì đáng yêu thật nhưng có khi nhảy lên cũng chẳng tới đầu gối cô ta. Cậu bé này bán vịt quay, thật sự đáng tin cậy không? Trong nháy mắt, Hứa Thi Thi không kìm được mà có chút hối hận nhưng sự hối hận đó tan biến hoàn toàn khi con vịt quay nóng hổi được đưa sát lại gần cô ta.
TruyenLau
Một con vịt quay to oạch, lớp da bên ngoài đỏ au bóng loáng, màu sắc đậm đà và đều màu, còn mang theo hơi nóng vừa mới ra lò. Khi đưa đến trước mặt Hứa Thi Thi, cô ta thậm chí còn nghe được tiếng mỡ chảy xèo xèo sủi bọt dưới lớp da giòn tan, tiếng dầu và nước sốt tí tách chảy xuống... và mùi thơm nồng đậm của vịt quay cùng mùi hương của cây ăn quả, như một cú tát trời giáng suýt chút nữa Hứa Thi Thi ngất xỉu!
"Ục ục, ục ục."
Hứa Thi Thi nuốt vài ngụm nước miếng. Giản Vân Lam đành phải kiên nhẫn hỏi lại một lần: TruyenLau
“Chị gái xinh đẹp ơi, vịt quay này, chị muốn đóng gói cả con hay em cắt miếng cho chị mang đi ạ?”
TruyenLau
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});“Không…”
Cậu mở to mắt: "Không?... Không lấy ạ?"
"Không phải." Hứa Thi Thi lau vội một vệt nước miếng: "Có bao tay dùng một lần không? Cho chị hai cái."
Đúng là một vị khách lạ lùng, hỏi cách đóng gói thì không trả lời, ngược lại lại muốn hai cái bao tay dùng một lần nhưng đó là nhu cầu của khách hàng thì phải được đáp ứng thôi.
Giản Vân Lam lấy ra một hộp bao tay dùng một lần, đưa cho Hứa Thi Thi hai cái. Hứa Thi Thi nhanh chóng đeo bao tay vào, hai mắt sáng rực, chẳng thèm bận tâm nó nóng… liền trực tiếp ôm con vịt quay lên gặm!
Giản Vân Lam: "..."
Nếu không phải cô ta vừa từ nhà hàng gia đình ‘Trúc Uyển’ đối diện đi ra, suýt chút nữa Giản Vân Lam đã hoài nghi cô ta là quỷ đói đầu thai.
"Hô hô hô, nóng quá, ngon quá." Hứa Thi Thi vừa gặm vừa xuýt xoa, rưng rưng nước mắt: "Trời ơi, sao con vịt quay này lại có thể thơm đến vậy..."
Khoảnh khắc răng chạm vào lớp da vịt quay, cô ta liền biết, con vịt quay này không tầm thường tí nào. Cắn xuống một miếng, lớp da giòn tan trong suốt, sáng bóng, hồng hào ấy liền vỡ vụn! Lớp da vịt vừa nóng hổi vừa thơm lừng, giòn tan đến cực hạn, nhấm nháp nó đúng là một sự tận hưởng.
Sau khi cắn vỡ lớp da vịt bên ngoài, bên trong là phần thịt vịt mềm mọng nước. Giản Vân Lam không hề lạm dụng việc dùng nhiều gia vị và chất phụ gia, nhưng hương thơm đậm đà được nướng từ than củi của cây ăn quả đã làm nổi bật lên vị tươi ngon tự nhiên của thịt vịt.
Lớp mỡ béo dưới lớp da giòn tan đã được nướng chảy thành váng dầu, chảy tràn ra ngoài nhưng lại không gây cảm giác ngấy mỡ, ngược lại còn mang đến sự thỏa mãn tột cùng khi được ăn thịt thỏa thuê, khiến người ta muốn ngừng mà không được...
Vịt quay mới ra lò còn hơi nóng, Hứa Thi Thi cắn một miếng, phải thổi vài cái mới có thể vội vàng cắn thêm miếng tiếp theo:
"Ô ô, thơm quá, thơm quá!"
- Chương 1: Vị diện 1 - Cố chấp độc chiếm
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88: Vị diện 2 - Ám hà minh đăng
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
Livestream Ẩm Thực Đường Phố Mà Toàn Tinh Tiết Cẩu Huyết
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.