Úc Minh quay lại là vì để quên áo khoác ở phòng tiếp khách nhưng y vừa bước vào cửa liền thấy Phó Trường Phong đang nâng niu thứ gì đó, ăn một cách đầy kích động và vui sướng... nhiều năm qua đi, Úc Minh y chưa từng thấy Phó Trường Phong ăn món gì mà vui vẻ đến thế.
Phó Trường Phong tính tình tốt, lại rất tự chủ không hề đam mê chuyện ăn uống. Thỉnh thoảng Úc Minh còn ăn chút đồ ăn vặt nhưng Phó Trường Phong thì chẳng bao giờ động đến mấy thứ đó. Vậy mà lúc này, Phó Trường Phong lại nâng niu cái gì mà ăn ngon đến vậy?
Úc Minh không khỏi tò mò, rốt cuộc hắn đang ăn cái gì. Mấy ngày nay, từ khi quầy lẩu cay không còn bán, Úc Minh ăn không ngon miệng nữa, ăn cái gì cũng thấy nhạt nhẽo thấy Phó Trường Phong ăn ngon như vậy, cơn thèm thuồng trong Úc Minh trỗi dậy, y thuận miệng hỏi:
"Anh đang ăn gì đấy cho em nếm một miếng với."
Từ nhỏ đến lớn, Phó Trường Phong chưa từng từ chối bất cứ yêu cầu nào của Úc Minh.
Thậm chí nếu Úc Minh muốn hái sao ôm trăng, Phó Trường Phong cũng sẽ cố gắng đáp ứng chỉ là một yêu cầu nhỏ nhoi như nếm một miếng đồ ăn, Úc Minh đương nhiên cho rằng Phó Trường Phong sẽ không từ chối nhưng ngoài dự đoán... nghe thấy yêu cầu của Úc Minh, ánh mắt Phó Trường Phong chợt lóe lên, hắn đứng phắt dậy!
Gần như là phản ứng bản năng, hắn đậy kín túi giấy, ôm chặt gà rán vào lòng tư thế đầy bảo vệ.
"Không." Phó Trường Phong lạnh lùng từ chối: "Em đừng hòng!"
Gà rán. TruyenLau
Hắn vất vả lắm mới mua được, nên hắn muốn giấu đi để một mình thưởng thức, sẽ không cho ai hết.
Úc Minh: "…?"
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Thấy vẻ kinh ngạc của Úc Minh, Phó Trường Phong mới nhận ra giọng mình hơi quá.
"Tiểu Minh, anh không có ý đó." Phó Trường Phong cố gắng hạ giọng: "Đây chỉ là gà rán bình thường thôi, không ăn được đâu với lại nguội hết rồi, sao anh nỡ để em ăn đồ lạnh."
TruyenLau
Miệng thì nói không ăn được nhưng Phó Trường Phong lại nhanh chóng nhét hết gà rán vào miệng, nhồm nhoàm nhai.
Hộ thực.jpg
Hai má Phó Trường Phong phồng lên. Hắn vừa nuốt gà rán, vừa cười với Úc Minh: "Anh chuyển tiền cho em, em ra ngoài mua gì ngon mà ăn."
Úc Minh: "Ờ..."
Úc Minh không nói gì thêm, cầm áo khoác lên rồi xoay người ra cửa vẻ mặt có chút bực bội. Đóng cửa lại, Úc Minh thầm nghĩ, trong lòng mang theo chút khinh miệt. Hừ, gà rán chó má gì chứ so với lẩu cay của y thì có ngon bằng không?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Giữa trưa 12 giờ, Giản Vân Lam ngái ngủ thức dậy. Việc đầu tiên sau khi tỉnh dậy, Giản Vân Lam mở app BOSS Zhipin, xem thông tin tuyển dụng y đã đăng:
[Nhân viên quản lý ruộng]
Không yêu cầu kinh nghiệm, tốt nghiệp cấp hai trở lên, làm toàn thời gian, trả lương theo ngày.
Mô tả công việc chi tiết: Quản lý ruộng cho ông chủ quầy ăn vặt, vận dụng kỹ năng trồng trọt phong phú, gieo trồng các loại cây nông nghiệp.
Một ngày trôi qua, Giản Vân Lam vẫn chưa nhận được đơn xin việc nào việc này cũng bình thường thôi, phần lớn mọi người trên trang web này đều tìm việc liên quan đến khoa học kỹ thuật, nhân viên văn phòng, ai mà tinh thông làm ruộng thì đi làm nông dân ở quê chẳng phải tốt hơn sao?
Giản Vân Lam chỉ nhận được một tin nhắn duy nhất từ một sinh viên mới ra trường ngành xây dựng gỗ đang tuyệt vọng, có chứng chỉ kỹ sư nói chỉ cần có tiền thì việc gì cũng làm nhưng Giản Vân Lam thấy đối phương không có kinh nghiệm làm ruộng thực tế, đành tiếc nuối từ chối khéo.
Xem app một hồi vẫn không có kết quả, Giản Vân Lam thở dài, rời giường rửa mặt thay quần áo.
"Thiếu gia, chúng tôi đã chuẩn bị xong bữa trưa." Quản gia xuất hiện, khom người nói.
"Tôi đi chợ một chuyến." Giản Vân Lam lắc đầu: "Hôm nay tôi muốn tự mình chọn đồ."
Mấy hôm trước Giản Vân Lam dậy muộn quá, không kịp đi chợ mua đồ ăn. Là ông chủ quầy ăn vặt nên cậu vẫn tự mình đi mua nguyên liệu cho yên tâm nên hôm nay Giản Vân Lam cố ý đặt báo thức, chỉ ngủ bảy tiếng, 12 giờ đã rời giường.
Cậu muốn tự mình đi mua thịt gà. Mấy hôm trước thịt gà là Hồ Đương Quy mua cũng không phải là không ngon, chỉ là... Hồ Đương Quy cứ lén ăn vụng thịt gà sống, Giản Vân Lam sợ cô ăn no quá.
Một giờ chiều.
Giản Vân Lam lái xe ba gác đến chợ. Vì địa điểm bày quầy chuyển đến khu trại hè Long Đằng, nên Giản Vân Lam cũng đổi chợ không còn là cái chợ cậu hay đi khi bán lẩu cay nữa. Đây là một khu chợ ở ngoại ô, rất lớn giữa trưa cũng hơi vắng người.
Giản Vân Lam vừa bước vào, các chủ sạp đã ra sức mời chào:
"Sen tươi đây. Ai đi ngang qua ghé vào xem đi."
"Ông chủ ơi, cá nhà tôi tươi ngon lại to, nấu canh thì tuyệt cú mèo."
"Ngô, rau xanh, cà rốt..."
Nhưng ở đây hình như không ai nuôi gà. Giản Vân Lam đi một vòng mà không thấy ai bán thịt gà tươi, chỉ có hai hàng bán thịt gà đông lạnh giá rẻ nhưng Giản Vân Lam không muốn dùng gà đông lạnh để qua loa với khách.
- Chương 1: Vị diện 1 - Cố chấp độc chiếm
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88: Vị diện 2 - Ám hà minh đăng
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
Livestream Ẩm Thực Đường Phố Mà Toàn Tinh Tiết Cẩu Huyết
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.