"…Tôi hình như sắp chết." Giản Vân Lam buông tay. Dường như có chút không thể tin được, Đầu Trâu nhìn nhìn Mặt Ngựa, lại nhìn nhìn Giản Vân Lam, đôi mắt to trong veo của Đầu Trâu dần dần tích tụ những giọt nước mắt to như hạt đậu.
Một lúc sau, Đầu Trâu rốt cuộc suy sụp. Nước mắt Đầu Trâu rơi xuống như trân châu đứt dây:
"Ông chủ Giản, sao anh lại muốn chết? Tôi còn nhiều gà phải giao cho anh lắm còn có quẩy anh đưa cho tôi." Đầu Trâu lấy ra một cái túi, trong túi đầy quẩy: "Tôi còn không nỡ ăn hết, mỗi ngày ăn một cây, còn muốn cảm ơn anh nữa mà..."
Giản Vân Lam không ngờ rằng mình tùy tay đưa cho anh ta một túi quẩy, lại khiến anh ta nhớ lâu như vậy cũng có chút ngại ngùng: "Không cần cảm ơn đâu, chuyện nhỏ thôi mà."
Mà Mặt Ngựa thấy hai người ở đây lại ôn chuyện, có chút mất kiên nhẫn.
"Người quen à?" Mặt Ngựa thiết diện vô tư nói: "Người quen thì dễ làm hơn nhiều, lão Trâu, động thủ."
TruyenLau
Đầu Trâu lại không nhúc nhích. Mặt Ngựa đẩy anh ta. Đầu Trâu quật cường vẫn không nhúc nhích.
"Tôi không câu hồn ông chủ Giản!" Đầu Trâu khóc lóc nói: "Tôi là trâu tốt, mẹ tôi từ nhỏ đã dạy tôi phải trọng tình trọng nghĩa, ông chủ Giản là người tốt, tôi không thể để ông chủ Giản c.h.ế.t được, ông chủ Giản c.h.ế.t rồi bao nhiêu người phải đau lòng chứ."
Nguồn copy từ TruyenLau.com
"Được, anh không câu đúng không." Mặt Ngựa cười khẩy, xắn tay áo lên: "Anh không câu thì tôi câu, đến lúc đó chỉ số hiệu quả bị trừ hết, đừng trách Diêm Vương vô tình."
Mặt Ngựa đeo găng tay trắng, đưa tay vào túi áo vest. Giây tiếp theo, anh ta móc ra một cây lưỡi hái cực lớn. Giản Vân Lam không nhịn được hỏi: "Anh không phải Mặt Ngựa sao, vì sao lại dùng lưỡi hái Tử Thần của phương Tây?"
Đọc truyện tại TruyenLau.com
" Đẩy mạnh việc tiến hóa dụng cụ bản địa câu hồn từ nước ngoài, thúc đẩy hợp tác học thuật Minh giới xuyên biên giới trong và ngoài nước, đồng thời thúc đẩy sản phẩm câu hồn trong nước vươn ra hải ngoại..." Như thể bị kích hoạt một cơ chế nào đó, theo bản năng Mặt Ngựa lẩm bẩm vài câu, mới phản ứng lại: "Phi, tôi nói với ngài những thứ này làm gì? Ngài đâu phải lãnh đạo của tôi."
Chết tiệt, kế hoạch kéo dài thời gian thất bại. Giản Vân Lam thầm than một tiếng xem ra mình thật sự gặp đại nạn rồi sao?
Lưỡi hái cong và sắc bén, phản chiếu ánh bạc. Mặt ngựa nhếch miệng cười, giơ lưỡi hái càng lúc càng gần, lưỡi hái dường như sắp chạm vào cổ Giản Vân Lam: "Thân thân, ngài không cần lo lắng, chúng tôi tiến cử kỹ thuật câu hồn không đau tiên tiến nhất, sẽ không đau đâu, ngài rất nhanh được vãng sinh thôi..."
Đột nhiên, mặt ngựa nghẹn lời không phải anh ta không muốn nói mà là... Một đôi tay, như xách gà con, nhẹ nhàng nhấc bổng mặt ngựa lên.
"Nhân loại." Thao Thiết ngáp một cái, đôi mắt vàng lười biếng híp lại, hỏi: "Ai khi dễ ngươi? Bổn tọa chống lưng giúp ngươi."
Mái tóc bạc của anh rối tung trên vai, khoác bộ chiến bào Chiến quốc đã lâu, giáp vai làm từ xương trâu dữ tợn phun ra ngọn lửa màu đỏ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
"Thao Thiết!" Đôi mắt Giản Vân Lam sáng lấp lánh, tràn đầy sùng bái: "Tôi biết ngay anh sẽ không làm tôi thất vọng mà, hắc hắc, lần tới tôi tăng lương cho anh."
Thao Thiết: "..."
Nghe vậy, Thao Thiết suýt chút nữa ngất đi. Ai thèm chút tiền ấy của cậu! Bổn tọa cứu cậu là bởi vì, bởi vì bổn tọa...
"Hừ." Thao Thiết quay mặt đi hừ lạnh một tiếng.
Không như mặt ngựa cầm lưỡi hái, Thao Thiết tay không tấc sắt nhưng vừa nãy mặt ngựa còn giương nanh múa vuốt, nghe thấy giọng nói này thì sắc mặt đã xám ngoét: "Thao, đại nhân Thao Thiết? Sao ngài lại ở đây..."
Thao Thiết nghiêng đầu, hoang mang: "Ngươi là ai?"
Mặt ngựa: "Ô ô ô!"
"Tôi là mặt ngựa đây mà." Mặt ngựa lẩm bẩm, nước mắt tuôn rơi, móc điện thoại ra: "Hồi trước ngài náo loạn địa phủ, ăn luôn hồn phách của tôi, ngài nói sẽ bồi thường, tôi đợi ngài một vạn năm rồi, tổng cộng là 15789.45 tệ, ngài xem chuyển khoản WeChat hay Alipay..."
Thao Thiết: "..."
Hình như có chuyện đó thật. Thao Thiết chỉ có thể quay sang hỏi Giản Vân Lam một cách nghẹn khuất: "Ứng trước tiền lương được không?"
Giản Vân Lam: "..."
Chuyển khoản xong, mặt ngựa bắt đầu đếm tiền ngay tại chỗ, vui mừng khôn xiết. Xem ra, nguy cơ bị mặt ngựa câu hồn đã tạm thời được giải trừ nhưng bọn họ vẫn đang rơi tự do với tốc độ chóng mặt!
Trùng hợp thay, hướng rơi của họ, vầng sáng không dày đặc như những nơi khác mà là vùng không gian trống rỗng rộng lớn.
Một bóng dáng hồ ly nhỏ nhắn bay ra từ túi Giản Vân Lam, hướng về một vầng sáng nào đó thổi đi: "Chủ nhân, chủ nhân, vị diện này gần nhất lại an toàn nhất, chúng ta đến đó đi."
Hồ Đương Quy ngồi trên đèn hoa sen, hưng phấn bay đến phía trên vị diện kia, vẫy tay với Giản Vân Lam. Vừa quay đầu lại thì thấy Giản Vân Lam và những người khác không hề theo tới.
- Chương 1: Vị diện 1 - Cố chấp độc chiếm
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88: Vị diện 2 - Ám hà minh đăng
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
Livestream Ẩm Thực Đường Phố Mà Toàn Tinh Tiết Cẩu Huyết
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.