Hắn chỉ biết tim mình đập mạnh, lòng bàn tay hơi ngứa, đại não tê dại hết đợt này đến đợt khác. Thật, thật vui vẻ... cả người như được bao bọc trong những bọt khí ngọt ngào, nhẹ bẫng, mỗi bước đi đều muốn đạp lên mây.
"Mẹ ơi." Tối hôm đó, Phó Trường Phong nhìn mẹ nói: "Con có một ước mơ."
Mẹ hắn là tổng tài của một tập đoàn lớn luôn rất bận, hôm đó là một trong số ít ngày mẹ ở nhà. Bà ta cúi xuống, xoa đầu Phó Trường Phong, hỏi: "Tiểu Phong có ước mơ gì? Du hành vũ trụ, kỹ sư, hay nhà khoa học?"
Phó Trường Phong nắm chặt tay, đỏ mặt, lấy hết can đảm nói: "Mẹ ơi, con muốn mở một tiệm trà sữa của riêng mình, con muốn cả đời bán trà sữa!"
"..."
Hắn cho rằng mình sẽ nhận được lời khen ngợi và cổ vũ từ mẹ nhưng bàn tay mẹ đặt trên đầu hắn rút lại.
Một lúc sau, mẹ thu tay lại cau mày bắt đầu gọi điện thoại: "Alo, Phó Kiến Quốc, anh thường ngày dạy con thế nào vậy? Nó lạc lối rồi! Cái không ra gì cũng nói ra miệng..."
Nụ cười của Phó Trường Phong cứng đờ trên mặt. Sắc mặt cũng dần trở nên tái nhợt. TruyenLau.com
"Con nói đùa thôi, mẹ ơi." Hắn nhỏ giọng nói, cúi đầu chạy về phòng. Phó Trường Phong là một học sinh xuất sắc, từ trước đến nay và về sau cũng vậy. Hắn đi học, học thêm, huấn luyện, mỗi hạng mục đều hoàn mỹ tinh chuẩn.
TruyenLau.com
Từ nhỏ đã cầm cờ đi đầu, đến sau này thi vào sơ trung tốt nhất, cao trung, khi mọi người nhắc đến cái tên "Phó Trường Phong" luôn mang theo sự ngưỡng mộ và bội phục.
Tất cả mọi người không chút nghi ngờ, Phó Trường Phong có lẽ sẽ trở thành một nhà khoa học, luật sư, bác sĩ, hoặc giống như lý tưởng của Úc Minh, tòng quân nhập ngũ, đền đáp gia quốc còn lắc trà sữa, mở tiệm trà sữa? Thật buồn cười.
TruyenLau.com
Phó Trường Phong nhất định phải trở thành một tinh anh đi đầu, sao có thể có được một "ước mơ" tầm thường như vậy nhưng Phó Trường Phong có thể lừa gạt được mọi người, lại không thể lừa gạt được chính mình... hắn chỉ học cách che giấu.
Dù đi trên đường thấy những tiệm trà sữa tinh xảo đáng yêu, anh vẫn không nhịn được thất thần nhưng Phó Trường Phong học cách che giấu sự ngưỡng mộ sâu trong đáy mắt, xoay người, vân đạm phong khinh cười nói chuyện với người bên cạnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Dù ở trường học, ở sân thể dục, ở khu trại hè khắc khổ học tập huấn luyện mỗi giây mỗi phút, hắn đều cảm thấy mình như một tù nhân bị nhốt trong thể xác tinh anh, linh hồn hắn muốn vượt qua hàng rào này, bay về phía cánh đồng bát ngát mênh mông, bay về phía tiệm trà sữa đó.
Cho dù hắn đã vô số lần ảo tưởng, thời gian có thể dừng lại ở năm hắn tám tuổi, ngay giây phút Úc Minh nói ra câu "em muốn uống trà sữa" không thể phơi bày trước ánh sáng, không thể nói ra những kỷ niệm thầm kín.
Trà sữa đã trở thành một bí mật âm u nhất, không thể chạm đến trong lòng Phó Trường Phong. Câu nói kia của Úc Minh là căn nguyên của mọi chuyện.
Vậy nên, dục vọng của Phó Trường Phong đối với trà sữa lắc dần chuyển sang Úc Minh. Nếu không thể thực hiện ước mơ, không thể có được sự viên mãn vậy thì cùng nhau đồng quy vu tận, cùng nhau lao xuống vực sâu đi mà Úc Minh hoàn toàn không hay biết gì về điều này.
Úc Minh chỉ biết, mỗi ngày tan học, anh trai y đều mang một ly "trà sữa mua ở tiệm ven đường" đến đón y cùng y chậm rãi đi bộ dọc theo con đường đầy đèn về nhà. Mỗi ngày trà sữa đều có vị khác nhau, thêm các loại topping khác nhau nhưng đều rất ngon.
Úc Minh cũng từng hỏi tên tiệm trà sữa, nhưng Phó Trường Phong luôn ấp úng không nói rõ... nhưng những điều này chỉ là những niềm vui nhỏ nhặt trong cuộc sống.
Phó Trường Phong đã quen với những ngày tháng không thể phơi bày trước ánh sáng, chìm đắm trong bóng tối, một mình trốn trong căn phòng nhỏ lặng lẽ lắc trà sữa. Vốn hắn nghĩ, cuộc đời mình cũng chỉ có vậy cho đến ngày định mệnh ấy.
Hôm đó, hắn mua một phần gà chiên muối tiêu từ quầy của ông chủ Giản rất nhiều người cười nhạo hắn, rõ ràng gà chiên muối tiêu đã rơi xuống đất, mà hắn vẫn muốn nhặt lên ăn... nhưng bọn họ không hiểu món gà chiên muối tiêu có ý nghĩa gì đối với hắn.
Đó không chỉ là một phần gà chiên muối tiêu đơn giản, mà là chiếc chìa khóa mở ra ký ức tuổi thơ và đánh thức những giấc mơ của hắn. Đến tận giờ phút này, trong khu rừng nhỏ yên tĩnh dưới ánh trăng, tờ rơi quảng cáo tiệm trà sữa bay tới một cách khó hiểu, mang theo mùi gà rán, dán lên mặt hắn.
Phó Trường Phong ôm tờ rơi, đôi mắt dần ngấn lệ: "Ông chủ Giản... Hóa ra anh ấy biết hết..."
Tờ rơi này chính là bằng chứng tốt nhất, sự khích lệ âm thầm của ông chủ Giản. Anh ấy không chọn cách nói thẳng, mà lặng lẽ mang đến tờ rơi này, đúng thời điểm để nó theo gió bay đến trước mặt hắn còn hơn vạn lời.
"Anh ấy đang dùng cách của mình, cổ vũ anh theo đuổi ước mơ..."
Úc Minh: "Hả?"
- Chương 1: Vị diện 1 - Cố chấp độc chiếm
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88: Vị diện 2 - Ám hà minh đăng
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
Livestream Ẩm Thực Đường Phố Mà Toàn Tinh Tiết Cẩu Huyết
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.