Vừa nếm miếng vịt quay cuốn ngon tuyệt cú mèo, Ngô Vệ Quốc cảm thấy vui sướng khó cưỡng. Quả là vịt quay ngon mà!
Trước đây Mục thiếu gia có đến nhà hàng gia đình ‘Trúc Uyển’ ăn vịt quay, còn thừa nửa con gói lại cho Ngô Vệ Quốc, lúc đó Ngô Vệ Quốc đã vô cùng kinh ngạc vì nó ngon nhưng so với miếng vịt quay hiện tại, tất cả các loại vịt trên thế giới đều thua xa.
Ngô Vệ Quốc vừa ăn vừa nghĩ đến lò nướng, sờ sờ ví tiền, rồi quyết định: "Vịt quay ngon thế này, phải mua về cho vợ con gái nếm thử mới được."
"Gói mang đi một con ạ?" Cậu cười tươi rói, gật đầu với Ngô Vệ Quốc, hỏi: "Gói nguyên con hay là chặt..."
Lời còn chưa dứt. Bên cạnh vang lên một giọng nói tao nhã: "Ông chủ Tiểu Lam, em còn thừa mấy con vịt quay thế?"
Ngô Vệ Quốc và Tiểu Hà đều ngớ người. Họ nhìn theo hướng giọng nói thấy Hứa Thi Thi ngẩng cằm, đôi khuyên tai kim cương lớn rực rỡ trên vành tai, trông cô ta như một tiểu thư đài các với khí chất ngời ngời.
... Nếu bỏ qua việc cô ta vừa mới gặm xong một con vịt quay bằng tay không, lúc này còn đang cầm xương vịt, mà nhấm nháp ngon lành. Giản Vân Lam cũng ngẩn người một lát, rồi trả lời: "Mười bảy con ạ."
Hứa Thi Thi mua một con, Ngô Vệ Quốc và Tiểu Hà chia nhau một con, Ngô Vệ Quốc lại gói thêm một con nữa. Mười bảy con vịt quay còn lại, chắc hẳn vẫn có thể bán được thêm một hai tiếng nữa chứ?
Ánh mắt cậu sáng lấp lánh, gương mặt đỏ bừng. Hai mươi phút bày quầy này đối với cậu chẳng qua chỉ là màn khởi động thôi, vở kịch lớn vẫn còn ở phía sau kia mà.
Thế nhưng, ngay giây tiếp theo. Hứa Thi Thi đầy khí phách đẩy đẩy kính râm, khóe môi đỏ khẽ nhếch lên: "Được, chị lấy hết." TruyenLau.com
Giản Vân Lam: "Hả?"
Ngô Vệ Quốc và Tiểu Hà: "Hả…?"
Website TruyenLau.com
Cách đó không xa, Diệp Thanh Tuyền đang ngồi xổm ở góc tường chảy nước miếng ròng ròng nhưng vẫn băn khoăn không biết có nên mạo hiểm lộ thân phận để đi mua vịt quay hay không: "...Hả?"
TruyenLau
Diệp Thanh Tuyền chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm. Mười bảy con, mười bảy con vịt quay. Y vốn nghĩ mình còn có thể băn khoăn thêm nửa tiếng nữa, ai ngờ trong chớp mắt vịt quay đã bán sạch, do dự là không còn đấy!
Thấy vẻ mặt ngớ ngác của mọi người, Hứa Thi Thi nhướng mày: "Sao thế, không được à? Ông chủ Tiểu Lam có nói là giới hạn số lượng mua đâu."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Vừa dứt lời, sợ Giản Vân Lam đổi ý, Hứa Thi Thi nhanh nhẹn quét mã chuyển khoản.
"Đinh! Alipay báo có 1700 tệ!"
"..."
Giản Vân Lam không kìm được nghiến răng, quên mất chưa nói là giới hạn số lượng mua rồi giờ cậu có đổi ý cũng không kịp nữa rồi.
Cậu chống xe ba bánh vào lề vươn cánh tay nhỏ bé, bất đắc dĩ xách vịt quay lên. Đầu tiên, cậu đưa con vịt quay Ngô Vệ Quốc muốn gói trước rồi đếm từng con vịt còn lại cho Hứa Thi Thi: "Một, hai, ba..."
Khi tài xế Tiểu Hà giúp vận chuyển vịt quay vào chiếc Lamborghini mui trần nhìn thấy số vịt quay dần chất đầy xe, ánh mắt Hứa Thi Thi tràn ngập niềm vui sướng vô tận. Là một người sành ăn đủ tiêu chuẩn và có tiền đồ, Hứa Thi Thi hiểu rõ sự tươi ngon của vịt quay đến từng chân tơ kẽ tóc.
Trước hết, không nói đến việc ông chủ Tiểu Lam trông non choẹt và đầy triển vọng thế kia, ngày mai còn ra quầy hay không cũng chưa chắc. Vạn nhất ông chủ Tiểu Lam bị việc học hành ở nhà trẻ làm chậm trễ, không đến bày quầy thì sao? Vậy thì mười bảy con vịt quay còn lại này sẽ là nguồn hạnh phúc của Hứa Thi Thi trong một tháng tới đấy!
Mỗi ngày có thể ăn nửa con, số còn lại sẽ được đông lạnh trong tủ lạnh cao cấp nhất, chờ khi nào muốn ăn thì rã đông... Quá đã! Ngô Vệ Quốc ngơ ngác nhìn Hứa Thi Thi.
Hứa Thi Thi liếc anh ta một cái, ánh mắt đầy ẩn ý đảo qua con vịt quay mà Ngô Vệ Quốc đang ôm trong lòng: "Anh Ngô này, có thể thương lượng một chút, con vịt quay này tôi trả một ngàn tệ, có được không...?"
Tuy rằng cô ta đã có mười bảy con rồi, nhưng càng nhiều càng tốt chứ sao. Hỏng rồi, cô ta nhắm đến anh ta rồi. Ngô Vệ Quốc thầm kêu khổ ôm chặt con vịt quay, co rúm người lại né tránh ánh mắt lộ liễu của Hứa Thi Thi.
...Từ góc nhìn của người ngoài, trông cứ như một tiểu thư nhà giàu đang trêu ghẹo một người đàn ông trung thực vô tội vậy. Trước khi Hứa Thi Thi dùng đến "năng lực của đồng tiền" mạnh mẽ hơn để dụ dỗ, Ngô Vệ Quốc đã nhanh như chớp ba chân bốn cẳng chuồn mất:
"Không, không được đâu, con vịt quay này tôi phải mang về cho vợ và con gái tôi, tôi còn có việc, tôi đi trước đây!"
Hứa Thi Thi tiếc nuối nhìn theo bóng dáng anh ta và thở dài hậm hực, thôi vậy. Tuy rằng có một con vịt lọt lưới, nhưng mười bảy con còn lại đều là của cô ta!
Hứa Thi Thi nở một nụ cười đầy tự hào, sải bước lên ghế lái chiếc Lamborghini, một chân đạp ga. Gió thổi tung mái tóc dài xoăn sóng của cô ta đồng thời cũng mang theo mùi hương nồng đậm của mười bảy con vịt quay hòa quyện vào nhau, lan tỏa khắp các con phố...
- Chương 1: Vị diện 1 - Cố chấp độc chiếm
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88: Vị diện 2 - Ám hà minh đăng
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
Livestream Ẩm Thực Đường Phố Mà Toàn Tinh Tiết Cẩu Huyết
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.