Phó Trường Phong vừa nói vậy, y cũng không nhịn được mà giật giật mũi. Quả thật ngửi thấy một mùi lẩu cay quen thuộc, có mùi canh xương bò thơm nồng còn có vị hoa tiêu cay độc, thoang thoảng nhưng như vậy thì sao chứ?
Phó Trường Phong khàn giọng nói: "Tờ truyền đơn này là do ông chủ Giản mang đến."
Hắn quý trọng nâng niu tờ truyền đơn, không nhịn được nhìn đi nhìn lại như thể đó là trân bảo hiếm có.
"Anh ấy biết, hóa ra, anh ấy vẫn luôn biết." Phó Trường Phong nhắm mắt lại, cuối cùng không thể kiềm chế được giọng điệu run rẩy: "Trong lòng tôi..."
Úc Minh: "?"
Đừng nói đến người xem ở vị diện Vạn Giới ngay cả Úc Minh, người từ nhỏ đến lớn ở cùng Phó Trường Phong cũng lâm vào mê mang.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
"Ông chủ Giản... biết cái gì?"
Phó Trường Phong cười. Hắn ôn hòa nhìn Úc Minh, như thể đột nhiên nhớ lại chuyện từ rất nhiều năm trước, như đang tự kể:
"Tiểu Minh, em còn nhớ lần đi chơi thu, cái chén lẩu cay đó không?" Đọc truyện tại TruyenLau.com
Nghe hai chữ "chơi thu" và "lẩu cay", Úc Minh theo bản năng run rẩy.
Mùa thu năm đó. Mùa thu đen tối đó, ác ma mọc sừng sau lưng y, dường như lại trở về rồi… Không, không, không cần mà khác với Úc Minh đang sợ hãi hồi ức về ác mộng.
TruyenLau
Thần sắc Phó Trường Phong như thể nhớ lại một giấc mơ đẹp đẽ vô cùng, hắn khẽ mỉm cười, dưới ánh trăng bao trùm, trong mắt hắn dường như phủ lên sườn mặt hắn một tầng kim quang.
"Đó thật là một ngày thống khổ." Úc Minh cúi đầu che mặt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
"Đó thật là một ngày tốt đẹp." Phó Trường Phong quý trọng nâng niu tờ truyền đơn.
Ngày đó, trong mắt Úc Minh, là một cuộc tra tấn thống khổ tận cùng giờ nghĩ lại mà y còn kinh hãi nhưng lúc này trong đầu Phó Trường Phong lại là một bức tranh hoàn toàn khác.
Đó là một ngày cuối thu trời mát mẻ, Phó Trường Phong và Úc Minh cùng đi chơi thu do trường họ tổ chức. Trên đường đi, Úc Minh khóc nói đói bụng, vì thế, Phó Trường Phong lớn hơn y một tuổi nắm tay y lén dùng tiền tiêu vặt của mình mua một chén lẩu cay bên đường.
Úc Minh ăn xong chén lẩu cay đó. Phó Trường Phong nhớ rõ, Úc Minh ăn rất chậm nhưng vẫn ăn hết cả chén, hẳn là rất thích lẩu cay.
Bát lẩu cay đó rất cay. Cay đến mức Úc Minh khóc suốt trên đường đi, vừa đi vừa sụt sịt... Đoạn hồi ức này quá trân quý, dù đến tận bây giờ, Phó Trường Phong vẫn thường xuyên nhớ lại, bởi vậy mỗi một chi tiết hắn đều nhớ rõ ràng.
Hắn nhớ rõ miệng Úc Minh sưng lên vì cay, đôi mắt cũng đỏ hoe. Hắn còn nhớ rõ ngày đó Úc Minh ôm bụng, đi WC mười mấy lần và quan trọng nhất, hắn tuyệt đối không bao giờ quên, trong ký ức bao phủ ánh hào quang là buổi chiều ngày hôm đó, sau khi về đến nhà, Úc Minh kéo kéo vạt áo hắn, cẩn thận nói: "Anh ơi, miệng em cay quá, em muốn... em muốn uống trà sữa."
Trẻ con phần lớn thích Coca Sprite và các loại đồ uống có ga không biết Úc Minh học được hai chữ "trà sữa" từ đâu có thể là trên đường tan học, quầy ăn vặt bán gà muối tiêu cùng trà sữa "Đài Bắc lớn" để lại ấn tượng cho Úc Minh cũng có thể là những quầy trà sữa đèn neon đủ màu sắc mới xuất hiện ở đầu đường cuối ngõ; thậm chí là một câu nói vu vơ của bạn bè trong lớp.
Nguyên nhân cụ thể đã không thể khảo chứng nhưng khi môi Úc Minh mấp máy, hai chữ "trà sữa" lại vang lên. Mỗi lần nhớ đến đây, Phó Trường Phong đều phải dừng lại ổn định sự kích động trong lòng. Vài giây sau, hắn mới có thể bình tĩnh nhớ lại chuyện phía sau.
"Trà sữa?" Phó Trường Phong cau mày hỏi lại: "Trà sữa gì?"
Đây là một từ mới lạ, lần đầu tiên xuất hiện trong cuộc đời Phó Trường Phong. Vốn dĩ hắn cũng không hứng thú nhưng là một người anh tốt dù Úc Minh có yêu cầu gì, Phó Trường Phong đều sẽ nỗ lực thỏa mãn.
Để hoàn thành nguyện vọng của y, Phó Trường Phong mở máy tính tìm kiếm từ đó. Khi đó, trà sữa "Đài Bắc lớn" vẫn là thứ thịnh hành nhất, bán cùng với gà muối tiêu để pha được ly trà sữa ngon nhất, Phó Trường Phong tự mình đi mua một phần gà muối tiêu trà sữa, nhớ kỹ hương vị đó.
Sau đó, hắn cẩn thận làm theo hướng dẫn trên máy tính, từ siêu thị mua trà túi, trân châu, đá viên, sữa tươi, thậm chí cả bình lắc trà sữa chuyên dụng. Pha trộn tất cả nguyên liệu theo hướng dẫn, trộn sữa tươi và hồng trà, cho vào bình lắc trà sữa, Phó Trường Phong nhỏ bé dẫm lên ghế, vất vả lắc trà sữa.
Trong khoảnh khắc đó như điện xẹt, một tiếng "rắc" thanh thúy đột nhiên vang lên. Bánh răng vận mệnh bắt đầu chuyển động. Có lẽ là cảm giác thư thái khó tả khi lắc trà sữa, tiếng va chạm giòn tan của đá viên và trân châu vào thành bình. Cũng có lẽ, là hương thơm ngọt ngào tinh tế khi rót trà sữa vào ly và có lẽ, là nụ cười vui sướng của Úc Minh khi ôm ly trà sữa đá uống không chờ đợi... nhớ lại những ký ức trước kia, Phó Trường Phong còn nhỏ tuổi chưa biết "ước mơ" là gì.
- Chương 1: Vị diện 1 - Cố chấp độc chiếm
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88: Vị diện 2 - Ám hà minh đăng
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
Livestream Ẩm Thực Đường Phố Mà Toàn Tinh Tiết Cẩu Huyết
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.