Mộ xuân tức sự

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Mộ xuân tức sự

Chương 02: Giấu đầu lòi đuôi

Vì Hoắc phu nhân thương tiếc Ôn Yến chân yếu tay mềm, nên miễn cho y chuyện sáng tối phải đến thỉnh an, chỉ cần cách hai ngày ra tiền sảnh cùng người trong nhà dùng bữa trưa là đủ.
Lời thì nói vậy, nhưng trong lòng Ôn Yến vẫn không yên. Vài lần y cố dậy sớm để đi thỉnh an, đều bị Hoắc Thời Tu ngăn lại.
Lúc ấy Hoắc Thời Tu chỉ mặc một chiếc áo lót, vừa ngáp dài vừa đặt chiếc gối uyên ương vốn để trên ghế mây xuống bên cạnh gối của Ôn Yến, giả vờ như cùng giường chung gối.
Hắn cúi thấp người xuống, đến gần hơn, khiến Ôn Yến tỉnh táo hẳn, ánh mắt không ngừng đảo loạn — lúc thì nhìn gối, lúc lại liếc rèm giường — chính là không dám nhìn Hoắc Thời Tu.
Hoắc Thời Tu giúp y đắp lại góc chăn, ngăn không cho y ngồi dậy: "Không phải đi thỉnh an thì chẳng phải tốt hơn sao? Nếu là ta, nhất định phải ngủ đến khi mặt trời lên giữa đỉnh đầu."
Ôn Yến vẫn có chút bất an, nhưng hai tay bị chăn giữ chặt, lại cũng lười nhúc nhích, cứ nằm đó nhìn Hoắc Thời Tu thay y phục. Ánh mắt hắn nhìn đăm đăm, mấy lần cắn chặt môi, đợi đến khi Hoắc Thời Tu mặc xong, y vẫn chưa biết nên mở miệng thế nào.
Cuối cùng là Hoắc Thời Tu phát hiện ra gương mặt đỏ bừng đầy ưu sầu của y, sau khi chỉnh lại cổ áo, liền nhướng mày, tươi cười bước đến: "Đỏ mặt thế này, vừa rồi lén nhìn cái gì vậy?"
Bộ dáng thật phong lưu phóng túng.
"Không có!" Ôn Yến trước giờ chưa từng thân thiết với ai như vậy, làm sao chịu nổi, mặt lập tức càng đỏ bừng.
Hoắc Thời Tu đi đến bên giường, nét mặt thản nhiên, không chút ngạo mạn, còn cố ý hạ giọng thật thấp, như đang nói lời thì thầm với Ôn Yến: "Tiểu Vương gia, mấy hôm nay ta thấy ngươi cứ lén nhìn ta mãi, có chuyện gì muốn nói với ta sao?"
Ôn Yến hé môi định nói, nhưng chẳng có âm thanh nào phát ra.
Y muốn nói "không có", thế nhưng ánh mắt dịu dàng của Hoắc Thời Tu, cùng giọng nói nhẹ nhàng kia, cứ như một loại mê hoặc.
Hồi lâu sau, trong phòng mới vang lên một câu khe khẽ, như sợ bị người khác nghe thấy: "Hoắc công tử, ta... ta không biết nên xưng hô với ngài thế nào."
Thì ra là chuyện nhỏ như vậy, Hoắc Thời Tu bất đắc dĩ cười: "Ngươi muốn gọi thế nào cũng được."
Nguồn copy từ TruyenLau.com Nhưng Ôn Yến lại càng rối rắm hơn, Hoắc Thời Tu bèn gợi ý:
"Ta hơn ngươi vài tuổi, nếu Tiểu Vương gia bằng lòng, gọi một tiếng ca ca cũng được."
Ôn Yến nghĩ đến Lục Trác, trong lòng bỗng nghẹn lại, khó mà thốt nên lời. Hoắc Thời Tu cũng không ép y.
"Vậy... vậy ta cứ như người khác, gọi ngài là Tứ thiếu gia, được không?"
"Được." Hoắc Thời Tu cong môi cười.
TruyenLau Sợ Hoắc Thời Tu còn bận việc, Ôn Yến vội vàng nói tiếp: "Còn một chuyện nữa, ngủ trên ghế nằm chắc chắn không thoải mái chút nào, thật ra..."
Lời còn chưa dứt, Hoắc Thời Tu liền giả bộ đau lưng mỏi gối, duỗi người rồi than thở: "Phải đó." Sau đó làm bộ muốn ngã vào người Ôn Yến.
Ôn Yến hoảng hốt giãy khỏi chăn, định đưa tay đỡ lấy, thì mới phát hiện Hoắc Thời Tu hoàn toàn không hề nhúc nhích, chỉ đơn thuần là dọa y.
Gương mặt vừa mới bớt đỏ lại đỏ bừng lên.
Ôn Yến thu tay về, nghiêm túc nói: "Ta biết cuộc hôn nhân này đã gây cho ngài không ít bất tiện. Nếu như thêm một chiếc giường hoặc dọn sang gian phòng khác thì nhất định sẽ bị hạ nhân phát hiện. Nhưng mà nằm ngủ trên ghế nằm cũng chẳng phải kế lâu dài, mấy tháng nữa trời trở lạnh, đến lúc đó nhất định không thể ngủ ở đó được." Nguồn copy từ TruyenLau.com
Hoắc Thời Tu lặng lẽ lắng nghe.
"Hay là... ngài nạp một tiểu thiếp đi, như vậy thì sẽ có lý do để dọn ra chỗ khác ở, phải không?"
Một lúc lâu sau Hoắc Thời Tu mới phản ứng lại, rồi bật cười: "Thật đúng là một diệu kế."
"Không được sao?" Ôn Yến nghi hoặc.
Ôn Yến vốn đã biết Hoắc Thời Tu nổi tiếng phong lưu, ngay cả trong đám nha hoàn cũng có không ít người thầm thương trộm nhớ hắn.
Có lần Ôn Yến vô tình nghe thấy họ thầm thì oán trách, nói Tứ thiếu gia sao lại cưới một kẻ tàn phế về? Tuy thân phận là Quận Vương, nhưng Thành Vương vốn chẳng được sủng ái, cuộc hôn nhân này chẳng qua là Hoàng thượng vì muốn bảo vệ Hoắc phủ khỏi những lời dị nghị, giữ cho triều cục ổn định mà gả một hoàng thân chẳng có quyền thế gì cho Tứ thiếu gia để cân bằng.
Giọng điệu các nha hoàn đầy vẻ khinh miệt, dường như ngoài người Hoắc gia, tất cả những kẻ mang dòng dõi hoàng tộc đều là thứ tầm thường.
Chúng hoàn toàn không để Ôn Yến vào mắt, lời ra tiếng vào mỗi lúc một quá đáng.
Ngay hôm qua, trên đường đến tiền sảnh, y còn nghe hai nha hoàn nói chuyện: "Ta đã bảo mà, Tứ thiếu gia chắc chắn không thích vị tiểu Quận Vương kia!"
Người kia liền phụ họa: "Làm sao mà thích được chứ? Nghe nói nằm liệt giường hơn chục năm rồi, Tứ thiếu gia nhà mình có thiếu gì mỹ nhân từng gặp? Tùy tiện chọn một hồng nhan tri kỷ cũng hơn đứt vị tiểu Quận Vương ấy."
Nghe đến đây, lòng Ôn Yến thấy tức tối, bất giác giận lây sang Hoắc Thời Tu. Y chắc rằng Hoắc Thời Tu cũng nghĩ như vậy.
Khóe mắt Hoắc Thời Tu trong khoảnh khắc vụt tắt ý cười, hắn cúi đầu chỉnh lại ống tay áo, chỉ nhàn nhạt đáp: "Chuyện đó để sau hẵng nói."
Ôn Yến tưởng rằng hắn đã đồng ý, trong lòng nhẹ nhõm hẳn.
Y sớm đã đoán được kết cục của mình, cũng chưa từng ôm hy vọng gì về chuyện "phu thê kề vai sánh bước".
Hoắc Thời Tu vốn chẳng phải người rảnh rỗi, tuy chỉ giữ một chức quan văn hư danh, nhưng vẫn theo nhị ca hắn là Hoắc Tân — Thị lang Lễ bộ — phụ trách một số công việc liên quan đến khoa cử. Dù vậy, xét tổng thể thì công việc khá nhẹ nhàng, Ôn Yến cũng chẳng rõ mỗi ngày hắn phe phẩy quạt, đi sớm về muộn là để làm gì.
Chắc là đi tìm thú vui thôi, Ôn Yến cũng chẳng quản nổi.
Sau khi Hoắc Thời Tu đi rồi, Ôn Yến liền gọi tiểu đồng thân cận mang từ vương phủ theo, tên là Đương Nhi, vào phòng. Đương Nhi bưng chậu nước nóng bước vào, đóng cửa lại, chuẩn bị giúp Ôn Yến rửa mặt. Nhưng Ôn Yến gọi cậu lại, khẽ vẫy tay bảo đến gần, rồi thì thầm hỏi: "Gần đây A Trác ca ca đang làm gì vậy?"
Đương Nhi nhúng khăn vào nước, đáp: "Vẫn như cũ thôi ạ, học ở Quốc Tử Giám, không làm gì khác."
"Cũng không viết thư tới sao?"
Đương Nhi lắc đầu: "Không có ạ."
Thần sắc Ôn Yến thoáng chốc trở nên ủ rũ, Đương Nhi thì sớm đã quen với cảnh ấy, im lặng dâng nước trà súc miệng cùng khăn lau mặt.
Quá trình rửa mặt của Ôn Yến không khác người thường là bao, chỉ có điều mỗi sáng y cần Đương Nhi giúp xoay người, cởi quần lót để kiểm tra phần eo và hông có bị lở loét do nằm lâu không. Giường của Hoắc gia không mềm mại như loại giường đặc chế ở vương phủ, dù đã trải thêm một lớp đệm bông, nhưng lại bí và nóng. Ôn Yến thường than khó chịu, song dù thế nào cũng nhất quyết không chịu ngồi xe lăn ra ngoài.
Sau khi kiểm tra xong, Đương Nhi hỏi Ôn Yến có muốn dùng bữa sáng không, nhưng tâm trí Ôn Yến vẫn còn vướng bận chuyện khi nãy. Y cắn môi dưới, hạ quyết tâm nói: "Ta muốn viết thư cho A Trác ca ca."
Bước chân Đương Nhi khựng lại, do dự nói: "Tiểu Quận Vương, việc này... có ổn không ạ?"
Ôn Yến không hiểu: "Sao lại không ổn?"
"Dù gì người cũng đã thành thân với Hoắc thiếu gia rồi, nếu để người khác biết được..."
"Phải rồi," Ôn Yến cúi đầu, "Đã thành thân rồi mà."
Cho dù không có cuộc hôn nhân này, y và Lục Trác cũng không có khả năng.
Người đã nằm liệt giường mười ba năm là như thế nào? Từ mặc quần áo, rửa mặt đến ra ngoài đều cần người giúp đỡ, dễ bị lở loét, mưng mủ, đóng vảy. Trên đôi chân chẳng còn chỗ nào coi được. Ôn Yến nhắm mắt thở dài — một người đến việc chuyển mình từ xe lăn sang giường cũng không làm nổi thì có tư cách gì để yêu người khác? Y cũng không muốn để Lục Trác phải sống nửa đời sau bên một kẻ tàn tật như mình, vì vậy y chưa từng bày tỏ tâm ý.
Lại vì cuộc hôn nhân này, đến làm bạn với Lục Trác cũng không thể nữa.
Một ngày buồn tẻ bắt đầu từ bữa sáng, Ôn Yến chỉ ăn lưng chừng rồi không muốn ăn tiếp, bèn lấy một quyển sách bảo Đương Nhi đẩy mình ra sân đọc.
Con hoàng yến vốn đang thong thả ăn, thấy Ôn Yến đến liền bắt đầu vỗ cánh loạn xạ, như thể không hoan nghênh sự xuất hiện của y. Đương Nhi cười khúc khích: "Con chim này thường bị Tứ thiếu gia bắt nạt, giờ thấy ngài đến cũng không vui, chắc tưởng người cùng phe với thiếu gia."
Ôn Yến hừ một tiếng: "Con chim ồn ào, thật đáng ghét."
Đọc sách được nửa buổi, đến gần trưa thì Hoắc phu nhân sai người mang đến hai cuốn kinh thư và một bàn thờ Phật nhỏ, lại còn mang theo đủ loại bánh ngọt, nói là để giúp Ôn Yến giải khuây.
Ôn Yến vốn không thích đồ ngọt, ăn vài miếng rồi để sang một bên, mấy loại không hợp khẩu vị thì bảo Đương Nhi mang chia cho hạ nhân.
Y lấy tờ giấy viết thư từ trong trang sách, cầm bút lên mấy lần mà vẫn không biết nên viết thế nào.
Cầm bút do dự mãi, đến lúc ngẩng đầu lên thì trời đã tối.
Hoắc Thời Tu chưa về, nhưng Hoắc Thái sư thì rảnh rỗi, đích thân đến hỏi thăm tình hình của Ôn Yến.
Hoắc Thái sư là người chỉ dưới một người mà trên vạn người, toàn thân toát ra khí thế uy nghiêm, chỉ cần liếc nhìn từ xa cũng khiến người ta kinh sợ. Ôn Yến hoảng đến mức không nói nên lời, hàm răng va vào nhau lập cập.
Phụ vương của y khi đứng trước mặt Hoắc Thái sư còn phải
khép nép cúi đầu, huống hồ là y?
Y chỉ dám nói mọi thứ đều ổn, bản thân có thể thích ứng được.
"Thời Tu đâu?" Hoắc Thái sư hỏi.
Ôn Yến nhất thời không biết trả lời ra sao, đang rối bời thì Hoắc Thời Tu từ ngoài bước vào, bước chân hơi loạng choạng, sắc mặt ửng đỏ, trông như vừa uống rượu say. Hắn qua loa hành lễ với Hoắc Thái sư, miệng nói líu ríu: "Phụ thân, sao người lại ở đây?"
Hắn gần như không đứng vững, ngã thẳng xuống giường Ôn Yến, đè lên chân y, rồi còn bò vào trong giường, vừa lẩm bẩm vừa cười: "Rượu ở Xuân Huy lâu thật ngon, các cô nương càng tuyệt, mỹ tửu giai nhân, tuyệt diệu tuyệt diệu..."
Sắc mặt Hoắc Thái sư vô cùng khó coi, chỉ lạnh lùng nói một câu: "Sáng mai bảo nó đến phòng ta", rồi phất tay áo bỏ đi.
Ôn Yến sợ đến cứng đờ cả người, đợi đến khi tiếng bước chân của Hoắc Thái sư đi xa y mới nhớ ra đẩy Hoắc Thời Tu ra.
Hoắc Thời Tu bỗng mở mắt, hoàn toàn không có vẻ gì là say, hắn chống người dậy khỏi chân Ôn Yến, khẽ cười với y. Ôn Yến giật mình lui về sau, hắn lại nghiêng người tới gần, ánh mắt lướt qua môi của Ôn Yến rồi mới chậm rãi nhìn vào mắt y, trong mắt toàn là vẻ trêu ghẹo. Ôn Yến sợ đến nỗi nước mắt suýt nữa trào ra.
Hoắc Thời Tu lùi lại một chút, trấn an y: "Trêu thôi mà, tiểu Quận Vương đừng sợ."
Ôn Yến cố gắng kìm nước mắt.
Hoắc Thời Tu vừa định đứng dậy thì khóe mắt liếc thấy một góc tờ giấy lộ ra bên mép chăn, liền đưa tay rút ra.
Thì ra là một bức thư.
Hoắc Thời Tu nói một tiếng xin lỗi, lập tức đưa bức thư trả lại vào tay Ôn Yến.
"Nhớ nhà à?" Hắn chẳng nhìn thấy gì, cứ tưởng là thư nhà của Ôn Yến.
Ôn Yến vẫn còn đang nghi ngờ tại sao trên người Hoắc Thời Tu lại không có mùi rượu, bị hỏi mà cũng không kịp phản ứng, đến khi kịp nhận ra trên tay mình đang cầm chính là lá thư định gửi cho A Trác ca ca, thì vội vàng hoảng hốt lắc đầu, nhét bức thư vào dưới gối.
Giấu đầu lòi đuôi.
Xem ra không phải là thư nhà.
Phản ứng của Hoắc Thời Tu còn nhanh hơn cả y, hắn dùng ánh mắt dịu dàng an ủi Ôn Yến — lúc này như một con chim sợ cành cong — rồi còn tỏ vẻ đã hiểu, khẽ gật đầu như ngầm hứa rằng nhất định sẽ không nói ra.
Sau đó hắn cầm lấy chiếc gối uyên ương của mình, đi về phía ghế nằm.
Trước khi đi rửa mặt rồi nằm xuống ghế, hắn lại nói: "Cứ yên tâm, cũng đừng sợ, ta sẽ không nói ra đâu."
Nhưng Ôn Yến lại lớn tiếng hơn, cắt lời hắn: "Thư đó là viết gửi cho mẫu thân ta, là ngài nghĩ nhiều rồi!"
Y vẫn như chim sợ cành cong, dù cách xa đến vậy Hoắc Thời Tu vẫn có thể thấy rõ các ngón tay Ôn Yến đang nắm chặt mép chăn đến trắng bệch. Nếu lại gần hơn chút nữa, e rằng còn có thể nhìn thấy cả mồ hôi lạnh trên trán Ôn Yến. Hoắc Thời Tu có chút hối hận, cảm thấy bản thân vừa rồi quá đường đột, rõ ràng có thể giả vờ như không nhìn thấy, hoặc ít nhất đừng thêm câu nói kia.
Như thể vô cớ kết tội cho Ôn Yến, Hoắc Thời Tu càng lúc càng cảm thấy hối hận.
Ôn Yến cúi đầu, lặp đi lặp lại: "Ta không hiểu ngài đang nói gì cả, thư đó là viết cho mẫu thân ta, ta không hiểu ngài nói gì hết."
Hoắc Thời Tu im lặng, trong phòng chỉ còn lại tiếng cọt kẹt của chiếc ghế nằm bằng gỗ, xen lẫn tiếng ve kêu ngoài hồ cửa sổ, khiến cả hai người đều trằn trọc không ngủ được.
Chẳng bao lâu sau, Hoắc Thời Tu lại ngồi dậy, đứng lên thổi tắt ngọn nến giữa phòng. Thấy hắn tiến lại gần, Ôn Yến vội vàng nằm xuống, quay mặt vào trong giường, không để lộ biểu cảm.
Căn phòng tối sầm lại, cửa sổ vẫn mở, Hoắc Thời Tu cũng không đi đóng, để mặc ánh trăng tràn vào, trong đêm hè oi ả hóa thành lớp sương lạnh màu trắng rơi trên vai hắn, mọi thứ trở nên giá lạnh và tĩnh mịch.
Giữa hắn và Ôn Yến chỉ cách nhau một khoảng không xa, nhưng cả hai đều kìm nén tiếng thở. Hoắc Thời Tu chợt nhớ tới đêm tân hôn hôm đó, khi hắn bước vào phòng cưới, bà mối tay bưng một chiếc ngọc như ý, khuôn mặt rạng rỡ đưa đến trước mặt hắn. Có một khoảnh khắc hắn ngẩn người, có lẽ vì chiếc khăn voan đỏ quá rực rỡ, làm chói mắt hắn, khiến hắn suýt nữa đã cầm như ý lên để vén khăn cưới. Nhưng khi cúi đầu, hắn thấy tay Ôn Yến đang run rẩy, cả người cố gắng thu mình về phía sau.
Ôn Yến lúc đó rất sợ — giống như bây giờ.
Hoắc Thời Tu âm thầm thở dài trong lòng.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu