Hoắc Thời Tu sau khi hạ triều trở về thì Ôn Yến không có trong phòng, chỉ có một nha hoàn đang dọn dẹp.
"Tiểu Vương gia đâu rồi?"
Nha hoàn đáp: "Tiểu Vương gia ra ngoài rồi ạ."
Hoắc Thời Tu sững người, trong lòng theo bản năng nghĩ chắc Ôn Yến đi gặp Lục Trác, cũng không nói gì thêm, chỉ dặn dò: "Trời bắt đầu lạnh rồi, bảo nhà bếp điều chỉnh thực đơn, về sau bớt các món ăn mát, nấu thêm mấy món canh mà tiểu Vương gia thích."
"Vâng." Nha hoàn liền đi đến phòng bếp.
Hoắc Thời Tu trở về phòng thay triều phục, sau đó đến Lễ Bộ xử lý mấy việc gấp. Đến trưa quay về nhà, Ôn Yến vẫn chưa về.
Hoắc Thời Tu ngồi một mình bên bàn ăn, trong lòng không khỏi cảm thấy mất mát.
Không có khẩu vị, hắn chỉ uống chút canh, vừa đặt bát xuống thì vài tiểu tư khiêng một vật to lớn bước vào, nói là do Quận Vương gia dặn mang đến.
Tùy tùng thân cận của hắn là Thành Hoan bước theo sau báo cáo: "Tiểu Vương gia năm hôm trước tìm một vị thợ thủ công bên ngoài, nói muốn làm cho ngài một cái giường nằm nghỉ trưa, dùng gỗ hoàng hoa lê hảo hạng, làm cho rộng rãi một chút. Thợ thuyền đã gấp rút làm thâu đêm, hôm nay cuối cùng đã hoàn thành và mang đến."
"Tiểu Vương gia?"
"Vâng, Tiểu Vương gia không nói với ngài sao?" Thấy ánh mắt của Hoắc Thời Tu đầy vẻ ngạc nhiên, hắn ta bèn giải thích tiếp: "Tiểu Vương gia nói ngài nằm ghế mây nghỉ trưa thì vai lưng đau nhức, nên mới nghĩ đến việc làm cho ngài một cái giường nằm nghỉ trưa. Ngài ấy còn dặn dò rất kỹ: chiều dài, chiều rộng, thay hai tấm ván thành ba tấm, hoa văn chọn vân mây hay họa tiết cỏ hoa, ngài ấy đều có yêu cầu cụ thể."
Hoắc Thời Tu như vừa nghe được chuyện gì không thể tin nổi, hồi lâu mới hoàn hồn, ra hiệu cho mấy tiểu tư ngoài cửa: "Đem vào đi, cẩn thận một chút, đừng để trầy xước."
Website TruyenLau.com
Lúc ấy, Ôn Yến đang trên đường trở về cùng Hoắc phu nhân sau chuyến đi chùa Khai Nguyên.
Trên đường về y đã buồn ngủ mà chợp mắt một lúc, lúc tỉnh dậy vẫn chưa đến Hoắc phủ, A Đương đang vén rèm xe nhìn ra ngoài.
"Đương Nhi," Ôn Yến gọi cậu, "không biết tại sao, hôm nay ta cảm thấy không khỏe, ở trong chùa Khai Nguyên cũng cứ bồn chồn bất an."
A Đương lúc ấy đang chú ý nửa phần ra ngoài xe, buột miệng nói ra: "Là vì trong lòng ngài nhớ Tứ thiếu gia, trưa nay ta thấy ngài cứ nhìn chằm chằm vào mặt trời, chắc là mong được về sớm ăn trưa với Tứ thiếu gia, tiếc là đường xa, không kịp về."
Nguồn copy từ TruyenLau.com
"Không có!" Ôn Yến hoảng hốt, hoàn toàn tỉnh táo, quát: "Ngươi càng lúc càng vô lễ! Cẩn thận ta trừ tiền công tháng của ngươi!"
A Đương lập tức cúi đầu: "Tiểu Vương gia, tiểu nhân biết lỗi rồi."
Ôn Yến quay đầu đi, cơn giận bực bội ấy mãi không tan, mãi đến khi về đến phủ mới khôi phục lại vẻ lạnh lùng như thường ngày.
A Đương đẩy y về phòng, vừa vào cửa đã ngửi thấy mùi thơm ngọt của chè đậu đỏ, người hầu thân cận của Hoắc Thời Tu là Thành Khê bước lên nói: "Tiểu Vương gia, đây là Tứ thiếu gia đích thân vào bếp nấu chè đậu đỏ, nói là để cảm tạ Tiểu Vương gia tặng ghế." Nguồn copy từ TruyenLau.com
Ôn Yến nhìn về phía bên kia, quả nhiên thấy một chiếc giường trưng bày đẹp đẽ.
"...Tứ thiếu gia có thích không?"
"Thích lắm ạ," Thành Khê khẽ nói, "nằm lên đó rồi, lão gia gọi gặp mà ngài ấy còn không nỡ rời đi cơ."
Ôn Yến khẽ cử động, rồi cụp mắt xuống: "Ồ."
Thích là được rồi, y thầm nghĩ.
Hoắc Thái sư gọi Hoắc Thời Tu tới, giao cho hắn một số việc liên quan đến chuyến tuần du cuối năm của Hoàng đế, lại dặn hắn sau này cứ tiếp tục theo Nhị ca Hoắc Tân làm việc tại Lễ Bộ, không được hỏi han hay xen vào chuyện của Binh Bộ.
Hoắc Thời Tu giả như không nghe thấy, suốt buổi tối bị mắng mỏ, cuối cùng vẫn là Hoắc phu nhân ra mặt giải vây cho hắn.
"Sao con cứ phải đối nghịch với phụ thân làm gì?" Hoắc phu nhân vừa tức giận vừa xót xa.
"Mẫu thân, mấy hôm trước biểu ca có gửi thư cho nhi tử, nói rằng tình hình ở vùng Mân Nam cũng không ổn định, thường xuyên có giặc Oa xâm phạm. Triều đình đang lúc cần dùng binh, vậy mà Thánh thượng lại điều một lượng lớn binh mã đến Bồng Lai Tiên Đảo để bảo vệ cái gọi là Nguyên Phong chân nhân gì đó. Cứ tiếp tục thế này, ngoại hoạn chưa trừ, nội loạn đã nổi lên trước rồi."
"Con nói bậy gì đó? Không sợ vách có tai à?" Hoắ phu nhân giật mình quát lên, "Ta biết con nghĩ gì, nhưng ta không cho phép! Trên chiến trường đao kiếm không có mắt, ta tuyệt đối không cho phép con lĩnh binh ra trận, Binh bộ người tài nhiều lắm, không thiếu một mình con đâu."
Hoắc Thời Tu đã không còn ý định phản bác nữa, phụ mẫu nói gì thì gật cái đó, miệng thì nghe lời vô cùng.
Khi quay về phòng, Ôn Yến đã nằm xuống nhưng chưa ngủ, chỉ nhắm mắt dưỡng thần. Hoắc Thời Tu tắm rửa thay y phục xong đi vào, không quên đến bên giường Ôn Yến lấy cái gối sứ của mình. Vừa mới chạm tay vào thì bị Ôn Yến ngăn lại, hắn mở mắt ra, một tay đặt lên chiếc gối sứ của Hoắc Thời Tu, giọng uể oải nói: "Trên giường trưa rõ ràng có gối rồi, không cho ngài dùng cái này."
Hoắc Thời Tu hơi sững lại, rồi bật cười: "Tại sao vậy?"
"Gối uyên ương là phải để chung một chỗ, tách ra thì còn ra gì nữa."
Nếu Hoắc Thời Tu không tỉnh táo, suýt nữa đã tưởng rằng Ôn Yến đang nũng nịu làm lành với mình. Nhưng hắn vẫn còn tỉnh, không dám sinh ra những vọng tưởng ngốc nghếch như vậy.
"Gặp Lục công tử rồi, tâm trạng của Tiểu Vương gia quả nhiên tốt hơn hẳn."
Ôn Yến sửng sốt: "Ta không gặp Lục công tử."
"Vậy ban ngày Tiểu Vương gia —"
"Ta theo phu nhân đến chùa Khai Nguyên tụng kinh cầu phúc rồi," Ôn Yến rất không hài lòng, liếc Hoắc Thời Tu một cái, vô thức chu môi, "Ngài lòng dạ hẹp hòi thật, là ngài nói muốn hòa ly, mà miệng thì cứ ba câu không rời Lục công tử."
Hoắc Thời Tu bật cười: "Là lỗi của ta."
Hắn vừa nhận sai, Ôn Yến cũng không làm khó thêm, ậm ừ hai tiếng: "Không so đo với ngươi nữa."
"Đa tạ Tiểu Vương gia vì chiếc giường trưa..."
"Cảm ơn ngài vì chén chè đậu đỏ."
Hai người đồng thanh nói ra, xong lại cùng lúc im lặng. Cuối cùng vẫn là Ôn Yến lên tiếng trước: "Được rồi, coi như huề nhau."
Giọng y mang theo ý cười, nghe đặc biệt dễ chịu. Hoắc Thời Tu không nhịn được nhìn y thêm mấy lần.
*
Ôn Yến sai A Nhi đi hỏi thăm ở phố Xương Nguyên, mới biết phu nhân không hề nói dối —— Hoắc Thời Tu thật sự mỗi tháng đều đến phát cháo, cứu giúp người nghèo.
Chủ tiệm còn thì thầm với A Nhi: "Tứ thiếu gia khi còn nhỏ là tự tay múc cháo đó, nhưng sau này đám người được ngài ấy giúp lại trở mặt cắn ngược, nói Tứ thiếu gia đang chuộc tội thay Hoắc Thái sư. Thậm chí có người còn ném trứng vào ngài ấy. Từ đó về sau, Tứ thiếu gia không tự múc nữa, nhưng vẫn đứng bên cạnh trông coi."
Trong lòng Ôn Yến khẽ rung động.
Hôm nay trời âm u, y ngủ một mạch mấy canh giờ. Khi tỉnh dậy thì thấy Hoắc Thời Tu đang ngồi trước bàn xem gì đó.
Trông không giống sách, là một cuốn sổ. Thấy Ôn Yến đến gần, Hoắc Thời Tu liền thu sổ lại. Ôn Yến hỏi: "Cái gì vậy?"
"Không có gì."
Ôn Yến lại sinh nghi, chìa tay ra trước mặt Hoắc Thời Tu: "Cho ta xem thử đi."
Ban đầu Hoắc Thời Tu không định đưa, nhưng dáng vẻ kiêu kỳ ngẩng cằm của Ôn Yến lại đáng yêu đến lạ, khiến hắn bất giác đặt cuốn sổ vào tay y.
Ôn Yến cầm lên xem lướt qua, không đọc kỹ, chỉ lật đại vài trang: "Sổ ghi sổ sách à?"
"...Ta... ta mua một tửu lâu." Hoắc Thời Tu luống cuống tìm cớ.
Đúng lúc này, Thành Khê đột nhiên không màng lễ nghi, vội vã chạy vào: "Thiếu gia, lương cứu tế đã bị cướp sạch rồi! Đám dân chạy nạn mới tới nói họ không muốn ở lại Cố Trang, còn muốn tiến sâu vào Kinh thành nữa!"
Hoắc Thời Tu theo bản năng muốn tránh mặt Ôn Yến, nhưng sự việc cấp bách, hắn cũng chẳng kịp để tâm: "Lư tiên sinh không khuyên họ sao?"
"Có khuyên rồi, nhưng vô ích. Dân lưu lạc vốn ở Cố Trang sợ người đến càng nhiều thì đất chia không đủ, bèn âm thầm đồn với dân chạy nạn từ Hà Tây rằng Cố Trang là nơi giam giữ nô lệ, đến rồi thì không thể rời đi. Giờ thanh niên trai tráng trong đám dân chạy nạn đều rời khỏi Cố Trang rồi, nói muốn đến chân thiên tử mà đòi công lý. Ước chừng khoảng hơn hai mươi người, e là chẳng mấy chốc sẽ đến cổng thành."
Đây là lần đầu tiên Ôn Yến thấy Hoắc Thời Tu nghiêm túc như vậy, bèn ngồi im một bên không dám lên tiếng.
Một lát sau, Hoắc Thời Tu tháo ngọc bội bên hông xuống, đưa cho Thành Khê: "Ngươi đến phủ Đại nhân Trần Nguyên Dương, trung thừa ngự sử, ta có quen riêng với ông ấy. Ngươi đưa ngọc bội cho ông ấy xem, bảo ông ấy lấy danh nghĩa tuyển người hầu cho quan viên trong kinh, trước tiên đưa những dân chạy nạn kia vào thành an trí ổn thỏa. Những việc sau đó ta sẽ xử lý. Còn người già yếu, phụ nữ và trẻ em ở lại Cố Trang thì bảo Lư tiên sinh giải thích rõ ràng, tuyệt đối không được để mâu thuẫn leo thang."
"Vâng, còn nữa... Lư tiên sinh nói cần mua thêm lương thực và giống cây để phát cho đám dân mới tới."
Hoắc Thời Tu gật đầu: "Cứ mua đi, cứ tính vào sổ ta."
Sau khi Thành Khê rời đi, Ôn Yến cúi đầu, lật lại sổ sách một cách cẩn thận. Lúc này y mới chợt nhận ra có điều bất thường — đây đâu phải là sổ sách của một tửu lâu? Từng khoản ghi chép đều liên quan đến việc cứu tế. Y chợt nhớ đến chuyện Hoắc Thời Tu mỗi tháng đều đến phố Xương Nguyên phát cháo.
"Ngài đang làm gì vậy? Cần ta giúp gì không?" Y cẩn thận hỏi.
Hoắc Thời Tu thu lại biểu cảm trên mặt, trở về dáng vẻ thản nhiên như thường, cười đáp: "Không cần đâu, chẳng có gì cả, chỉ là việc phụ thân ta giao thôi."
"Thật sao?" Ôn Yến không tin, tức giận nói: "Ngài nghĩ ta chẳng hiểu gì sao? Rõ ràng là chuyện tốt cứu giúp dân đói, tại sao lại không để ta biết? Tuy ta không phải là người giàu có gì, nhưng cũng có chút tích lũy, có thể giúp ngài một tay thì càng tốt chứ sao."
Sắc mặt Hoắc Thời Tu trầm xuống: "Không cần, đa tạ Tiểu Vương gia."
Lời của Ôn Yến vừa nói ra đã bị chặn lại, y tức đến mức vành mắt đỏ lên, hai người ngồi yên lặng không nói gì.
"Hoăc Thời Tu, ta thấy trong lòng ngài như giấu rất nhiều, rất nhiều chuyện vậy. Rõ ràng ngài là người tốt, thế mà cứ luôn tỏ ra mình như kẻ xấu."
Hoắc Thời Tu sững người, bàn tay đang nhặt đồ cũng ngừng lại, bật cười: "Người tốt sao?"
Ôn Yến ôm cuốn sổ trong tay: "Đúng vậy, ngài giúp đỡ đám dân chạy nạn đó, phát lương cứu tế, chẳng phải đang làm việc thiện sao?"
"Ngươi biết đấy, danh tiếng Hoắc gia vốn chẳng tốt lành gì, ta phải làm chút việc thiện để lấy lòng người ngoài thôi."
Ôn Yến vội phản bác: "Danh tiếng Hoắc gia không tốt không có nghĩa là ngài cũng là người xấu! Mặc kệ bên ngoài nói Hoắc gia ra sao, chỉ cần ngài chưa từng làm chuyện xấu, trong lòng ta ngài chính là người tốt."
Lăng nhăng thì có đấy, nhưng ít ra cũng không phải kẻ độc ác, đối xử với người khác cũng thân thiện và ôn hòa. Trong thế giới đơn thuần của Ôn Yến, Hoắc Thời Tu chính là người tốt.
Một lúc lâu sau, Hoắc Thời Tu mới lên tiếng: "Tiểu Vương gia, Hoắc phủ có phải là nơi xa hoa nhất mà ngươi từng thấy?"
"Phải." Ôn Yến ngơ ngác gật đầu.
"Đúng là xa hoa, vì Hoắc gia là kẻ dưới một người trên vạn người. Ăn mặc dụng cụ nơi đây chỉ có thể sánh với hoàng cung. Ta lớn lên trong hoàn cảnh ấy, chưa bao giờ thấy có gì bất thường. Hồi nhỏ ta nghịch ngợm, thường làm vỡ ngọc khí trong nhà. Sau này mới biết, chỉ một món ngọc đơn giản cũng đủ để một người dân nghèo sống cả đời. Tiểu Vương gia, ta không phải là người tốt như ngươi nghĩ. Ta đã phạm nhiều sai lầm, chứng kiến không ít tội ác, ta không khác gì những người khác trong Hoắc phủ cả."
Ôn Yến há miệng, định nói gì đó nhưng bị Hoắc Thời Tu ngắt lời.
"Ta không phải người tốt, ta nhiều lắm chỉ là một kẻ... không quá xấu mà thôi."
Hắn không thể nói với Ôn Yến về hoàn cảnh hiện tại của mình, về nỗi khổ và sự bất lực hắn đang gánh chịu.
Ôn Yến không thích dáng vẻ hiện tại của Hoắc Thời Tu, y ném quyển sổ kế toán trở lại vào lòng hắn: "Ngài rốt cuộc là người tốt hay kẻ xấu ta không biết, ta chỉ biết những lời vừa rồi của ngài thật ích kỷ lại hèn nhát. Ta không thích nghe những lời bi quan né tránh như vậy. Tứ thiếu gia, hoàn cảnh xung quanh có tệ hại đến đâu đi nữa, có hơn được việc đôi chân tàn phế không?"
Hoắc Thời Tu đột nhiên ngẩng đầu nhìn chằm chằm vào Ôn Yến.
"Cảm giác tàn phế hơn mười năm trời, ngươi có thể thấu hiểu sao? Mất đi tự do hành động, thật sự sống còn khổ hơn chết." Ôn Yến bình tĩnh nhìn vào mắt Hoắc Thời Tu, "Nếu ngài đã không ưa sự xa hoa của Hoắc phủ, không ưa những việc làm của Hoắc Thái sư, vậy thì có thể tự mình ra biên cương lập chiến công, nơi đó khổ sở thế nào cũng có, đủ để tiêu trừ cảm giác áy náy trong lòng ngươi. Không cần ở đây than vãn chua chát như thế. Chẳng lẽ ngươi muốn lập công ngoài sa trường mà Thái sư sẽ không cho phép sao? Chỉ là ngươi tham sống sợ chết thôi."
Hoắc Thời Tu ngây người nhìn xuống mặt bàn, trong mắt đã chẳng còn ánh sáng.
"Là ta nhìn nhầm ngươi rồi. Ta còn tưởng ngươi không giống như lời đồn, xem ra lời đồn chẳng sai chút nào."
Mộ xuân tức sự
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.