Mộ xuân tức sự

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Mộ xuân tức sự

Chương 13: Người này chỉ giỏi làm y rơi lệ

"Nhưng cũng không thể gọi là vứt bỏ," Huệ Nương lật một trang sách, nhìn thấy dáng vẻ thất thần của Hoắc Thời Tu, liền mỉm cười nói: "Sau khi hòa ly, với thân phận của Quận Vương gia, chẳng lẽ lại không tìm được nhà tốt nào sao?"
Hoắc Thời Tu hơi cau mày, như thể có chút mất kiên nhẫn.
"Quận Vương gia tuổi còn nhỏ, tâm tư đơn thuần, có thể nhanh chóng thích ngài như vậy, biết đâu cũng sẽ nhanh chóng thích phu quân mới. Nếu người đó lại đối xử tốt với y, dịu dàng hơn chút, thì việc quên ngài chẳng phải chỉ là chuyện sớm muộn? Đó chẳng phải là kết cục mà ngài mong muốn sao?"
Nghe xong, Hoắc Thời Tu chỉ cảm thấy nhói lòng, nhưng hắn không muốn thất thố, vẫn bình thản nói: "...Phải."
"Nhưng ngài có từng nghĩ đến một khả năng khác chưa?"
"Khả năng gì?" Hoắc Thời Tu quay đầu lại.
"Nếu người sau này y gặp lại đối xử tệ với y thì sao? Quận vương gia tuy là hoàng thân, xuất thân giàu sang, không lo cơm áo, nhưng dù sao cũng có khiếm khuyết thân thể, tâm lý lại càng cần được quan tâm, yêu thương nhiều hơn. Nếu người sau này ngại ngần về bệnh tình của y, đối xử tệ, khiến y bị ấm ức, thì ngài chịu nổi không?"
Chịu nổi không?
Câu hỏi ấy như tiếng chuông sớm tối trong chùa vang vọng bên tai hắn, nhất thời chẳng nghe được âm thanh nào khác, dư âm chưa tan, cả trái tim hắn cũng run lên theo.
Hoắc Thời Tu đã nghĩ đến mọi chuyện: nhẫn nhịn, hòa ly... nhưng chưa từng nghĩ đến sau khi Ôn Yến rời xa hắn thì sẽ ra sao? Y cần người bầu bạn đến thế, chỉ cần hắn trở về dùng bữa cũng đủ khiến y ăn thêm nửa bát cơm. Y cần tình yêu đến nhường nào.
"Triều đình hiện giờ thế lực rục rịch nổi lên, Hoắc gia chúng ta bị địch vây bốn phía, gần đây Hoàng thượng cũng thể hiện thái độ khác xưa. Vạn vật trên đời đều không thoát khỏi đạo lý thịnh suy, Hoắc gia cũng không ngoại lệ. Bao năm qua phụ thân ngài và tộc nhân của ta đã gây ra biết bao tội trạng, sớm muộn gì Hoàng thượng cũng sẽ biết. Nhẹ thì bị lưu đày, nặng thì diệt cả tộc. Ta là kẻ vô dụng, không bảo vệ được Quận Vương gia, cũng không muốn để đến khi ấy lại khiến y tổn thương đau lòng."
Hoắc Thời Tu vẻ mặt u sầu, Huệ Nương chưa từng thấy hắn như vậy.
"Tứ thiếu gia, ta không cố ý nói những lời khiến ngài đau lòng." Đọc truyện tại TruyenLau.com
Hoắc Thời Tu rất nhanh đã khôi phục lại vẻ như thường, "Không sao, ngươi nói đúng, là ta suy nghĩ chưa chu toàn."
Hắn đứng dậy chuẩn bị rời đi, nói: "Ta không yên tâm về y, vẫn phải quay về xem một chút."
"Được."
TruyenLau "Phải rồi, Huệ Nương, gần đây ta đang chuẩn bị cho lễ Vạn Thọ, ta muốn sắp xếp một tiết mục kiếm vũ, để tỏ lòng trung với Hoàng thượng."
"Kiếm vũ?"
"Đúng vậy, năm xưa Tướng quân Nghiêm Thành Hách cũng chính nhờ kiếm vũ dâng lên trước thánh thượng mà giành được chức Tướng quân."
"Ngài muốn noi theo ông ấy? Ngài muốn ra chiến trường?"
"Phải." TruyenLau.com
"Ý đồ của ngài e rằng quá rõ ràng, nếu tự mình lên sân khấu biểu diễn, bày tỏ tâm ý ngay trước mặt Hoàng thượng, chắc chắn sẽ bị phụ thân ngài kịch liệt phản đối." Hoắc Thời Tu cũng đang cân nhắc chuyện này.
Sắc mặt Huệ Nương có chút thay đổi, nàng đứng dậy đi vài bước trong phòng, rồi bỗng nhiên quay lại, nói với Hoắc Thời Tu:
"Để ta làm, thế nào?"
"Cái gì?"
"Ta sẽ đi múa kiếm."
"Nếu như được Hoàng thượng để mắt tới, ngươi..."
Huệ Nương bỗng nhiên bật cười: "Thì chẳng phải quá tốt sao? Nếu ta thuận lợi tiến cung, bên gối thủ thỉ vài lời, chuyện ngài xuất chinh chẳng phải càng chắc chắn hơn ư?"
"Huệ Nương, chuyện này không đơn giản như ngươi nghĩ."
"Đây là con đường cuối cùng của ta rồi, Tứ thiếu gia, nếu không phải vì báo thù, ta một khắc cũng không muốn sống trên đời này nữa." Huệ Nương đỏ hoe mắt, gắng gượng kìm nén cảm xúc đang dâng trào.
"Để ta suy nghĩ thêm đã, Huệ Nương, chuyện kiếm vũ nếu không thành công, thân phận của ngươi rất có thể sẽ bị bại lộ, không thể hành động thiếu suy nghĩ."
"Tứ thiếu gia ——"
"Chờ ta bàn bạc được kế hoạch chu toàn, sẽ đến báo cho ngươi."
Huệ Nương gật đầu, khi Hoắc Thời Tu rời đi, nàng lại nói: "Tứ thiếu gia, ngài thật sự nỡ ra chiến trường sao? Nỡ rời xa Tiểu Vương gia sao?"
"Không nỡ thì có thể làm gì? Qua đêm nay, cậu ấy sẽ không để ý tới ta nữa, ta cũng có thể toàn tâm toàn ý lo cho dân gặp nạn ngoài thành và chiến sự biên cương. Như vậy cũng tốt, xem như không còn vướng bận."
Trăng sáng giữa trời, nhưng lại mang theo sự lạnh lẽo thấu xương.
*
Phía bên này, Ôn Yến đã khóc cạn nước mắt trên xe ngựa.
Khi quay về phòng, chỉ còn lại những tiếng nấc đáng thương, vết nước mắt vẫn còn vương trên mặt. Y cởi áo ngoài, trùm kín mình trong chăn, Đương Nhi chỉ có thể đứng một bên nhìn, bó tay hết cách.
Ngay giây tiếp theo, không hiểu sao Ôn Yến lại bừng bừng nổi giận, gắng sức ngồi dậy, vươn tay túm lấy chiếc gối uyên ương của Hoắc Thời Tu đặt bên cạnh rồi ném mạnh xuống đất, tiếng vỡ vang lên chói tai. Chiếc gối sứ thượng hạng vỡ tan thành từng mảnh, nhưng đôi uyên ương đang âu yếm bên nhau trên đó lại không bị chia cắt, vẫn nằm trên cùng một mảnh gốm. Đương Nhi giật nảy mình, còn nha hoàn vừa bưng chậu nước vào chuẩn bị giúp Ôn Yến rửa mặt cũng đứng chết trân ở cửa, không dám động đậy.
Ôn Yến nghiến răng, từng chữ một như rút từ trong tim ra: "Ta đã biết rồi... Ta đúng là không nên tin hắn... Tại sao ta lại để tâm đến hắn? Rõ ràng hắn đã nói rõ ràng như vậy rồi... Tại sao ta lại nhất quyết muốn gặp... Đúng là tự rước lấy nhục! Tự rước lấy nhục!"
Y nhìn chằm chằm vào một chỗ bên mép giường, trong đầu toàn là hình ảnh Hoắc Thời Tu và Huệ Nương đứng cạnh nhau. Hoắc Thời Tu dáng người tuấn tú, Huệ Nương cười như hoa nở, Ôn Yến cảm thấy ngay cả ánh nến cũng chói mắt đến đáng ghét. Đôi mắt vốn đã cạn khô bỗng lại rơi thêm một hàng lệ.
"Hắn nhất định cho rằng ta động lòng với hắn, nên mới dùng cách này để dập tắt tâm tư của ta... Nhưng ta không có! Ta không có!"
"Đem cái trường kỷ đó đi đi!" Y gào lên ra lệnh.
"Hả?" Đương Nhi chưa kịp phản ứng.
"Cái trường kỷ kia! Khiêng đi chỗ khác! Bất kỳ đâu cũng được, chỉ cần đừng để ta thấy nó nữa! Ta không muốn thấy nó!" Ôn Yến nghẹn ngào hét lên.
Đương Nhi không còn cách nào, đành phải dẫn mấy người hầu khiêng chiếc trường kỷ to đùng ấy sang phòng phía Đông.
Khi quay lại, nha hoàn đang đóng cửa. Thấy Đương Nhi, nàng cũng lộ vẻ khó xử: "Tiểu Vương gia bảo ta đóng cửa lại, nói không cho ai vào cả."
Đương Nhi sốt ruột gãi đầu, không hiểu tại sao sự việc lại thành ra thế này.
Hoắc Thời Tu không quay về phòng, thậm chí không dám bước vào hậu viện, chỉ đứng ở cửa hỏi tình hình từ Thành Khê. Thành Khê vốn là người ít nói, từ nhỏ đã theo Hoắc Thời Tu, hiếm khi lên tiếng. Nhưng lần này, hắn ta cũng không nhịn được nói: "Thiếu gia, đêm nay ngài làm vậy là vì sao? Rõ ràng ngài rất để tâm đến Tiểu Vương gia mà."
Hoắc Thời Tu chỉ hỏi: "Chân Tiểu Vương gia đau có nghiêm trọng không? Có cần mời Đại phu không?"
Đương Nhi nói không cần, nói Tiểu Vương gia cách một thời gian lại phát đau một lần, là bệnh cũ đã lâu, mời Đại phu cũng vô ích.
Nếu hắn có thể ở bên giường chăm sóc Ôn Yến, liệu Ôn Yến có đỡ hơn không? Nhưng Hoắc Thời Tu cũng chỉ dám nghĩ vậy thôi. Hắn một mình ngồi trên ghế đá bên hồ ở tiền viện một lúc, Thành Khê đứng bên cạnh bầu bạn.
"Ngươi ở bên Đương Nhi lâu rồi, miệng lưỡi cũng lanh lợi hơn, vậy là tốt rồi," Hoắc Thời Tu quay đầu nhìn Thành Khê, dịu giọng nói: "Ta nhớ ngươi vốn là người Triều Châu, năm bốn tuổi theo phụ mẫu chạy nạn đến Kinh thành, giờ phụ mẫu ngươi đều đã mất, ở
Triều Châu còn người thân nào không?"
"Còn một bác ruột, làm nghề rèn đồng."
Hoắc Thời Tu gật đầu: "Võ nghệ của ngươi không tồi, sau này về nha môn huyện Triều Châu chắc có thể làm bộ đầu."
Thành Khê không hiểu ý, Hoắc Thời Tu nhìn mặt hồ phẳng lặng, khẽ nói: "Không có gì, chỉ là nghĩ nếu sau này Hoắc goa xảy ra biến cố, các gia nô như các ngươi có thể tránh khỏi bị liên lụy thì tốt."
Thành Khê vẫn đầy nghi hoặc, nhưng không hỏi, chỉ lặng lẽ ở bên chủ tử.
Sáng hôm sau, Ôn Yến đã sốt cao không dứt, ăn vào gì đều nôn ra hết. Hoắc Thời Tu sau khi hạ triều mới nghe được tin, liền phi ngựa trở về phủ. Bên giường Ôn Yến có rất nhiều người vây quanh, Đương Nhi đi đi lại lại thay mấy lượt khăn lạnh cũng không có tác dụng.
"Mau mời Thái y! Mời Thái y Vương Hòa Tuấn!" Hoắc Thời Tu ra lệnh.
"Rõ!" Thành Khê nhận lệnh, nhưng vẫn hỏi thêm một câu: "Thiếu gia, chẳng phải ngài đã dặn không được tùy tiện mời Thái y, kẻo bị người khác dị nghị sao?"
"Bây giờ Tiểu Vương gia sốt cao không lui, chỉ cần chữa khỏi cho y, cho dù phải chuyển cả Thái y viện đến cũng chẳng là gì!"
"Vâng!"
Hoắc Thời Tu đích thân nhận lấy khăn từ tay Đương Nhi, cẩn thận lau trán và cổ đang nóng như lửa của Ôn Yến.
Làn da của Ôn Yến vốn đã trắng bệch không chút huyết sắc, lúc này vì sốt cao mà ửng đỏ, đỏ đến chói mắt. Hoắc Thời Tu không đành lòng nhìn, hắn không ngờ Ôn Yến lại bị tổn thương đến mức này. Hắn nắm lấy bàn tay gầy guộc của Ôn Yến, lòng bàn tay tuy nhỏ nhưng có một lớp chai cứng —— là do ngồi xe lăn lâu năm mà thành. Cũng như con người của Ôn Yến, bên ngoài nhìn vào thì thân thế hiển hách, nhưng sau lưng lại phải chịu biết bao khổ đau.
Đương Nhi vắt một chiếc khăn lạnh mới, Hoắc Thời Tu đón lấy, giúp Ôn Yến lau sạch tứ chi và nách. Đương Nhi giúp cởi quần của Ôn Yến, Hoắc Thời Tu lần đầu tiên thấy đôi chân của y —— một đôi chân vì lâu ngày không vận động cộng thêm việc mệt nhọc vì di chuyển mà sưng tấy, gân xanh nổi rõ, bắp chân còn đang co giật không ngừng, bên hông và mông còn có mấy vết sẹo lớn nhỏ, nhìn mà rợn người.
Đương Nhi giải thích: "Tiểu Vương gia lúc nhỏ không chịu nằm mãi trên giường, nhân lúc hạ nhân không có ở đó thì tự bò xuống đất chơi, kết quả là bị loét da do nằm lâu, từ eo trở xuống không còn chỗ nào lành lặn. Đại phu không còn cách nào khác, chỉ có thể cắt bỏ những phần thịt hoại tử rồi băng bó, từ từ tĩnh dưỡng. Sau đó tuy có hồi phục, nhưng những vết sẹo này mãi mãi không mất được."
Hoắc Thời Tu cay mắt, chỉ mong bản thân có thể gánh thay hết mọi đau đớn này.
"Thật ra Tiểu Vương gia trước kia nghịch lắm, mà giờ lại thành ra thế này..." Đương Nhi còn chưa nói hết thì Thành Khê đã mời được Vương Thái y đến.
Vương Thái y xem sắc mặt của Ôn Yến, rồi dùng kim châm tạm thời hạ sốt cho y. Sau khi hỏi một vài điều, ông nói với Hoắc Thời Tu: "Cơ thể Quận Vương vốn yếu sẵn, mấy ngày nay liên tục đi lại bằng xe ngựa khiến đau xương tái phát, đêm qua lại trúng gió, nhiễm hàn nên mới phát sốt. Tứ thiếu gia không cần quá lo, uống thuốc vào sẽ đỡ nhiều."
Thái y kê đơn, Đương Nhi vội chạy đi bốc thuốc.
"Chân của Tiểu Vương gia còn hy vọng hồi phục không?" Hoắc Thời Tu hỏi.
Thái y lắc đầu: "Khó lắm, chân Quận Vương là do năm năm tuổi bị ngã từ trên cây xuống, tổn thương đến xương. Đã để quá lâu, dù có hồi phục thì e rằng cũng không thể đi lại bình thường được."
Hoắc Thời Tu gật đầu, bảo Thành Khê tiễn Thái y, còn mình quay lại bên giường, đắp chăn cẩn thận cho Ôn Yến. Lúc này, Ôn Yến chậm rãi tỉnh lại, đôi mắt mờ mịt, chưa phân biệt được người trước mặt là ai, chỉ khẽ nói khát. Hoắc Thời Tu vội đi rót nước, bưng tới bên giường, đỡ đầu Ôn Yến dậy cho y uống một ít. Sau khi giải được cơn khát, Ôn Yến cuối cùng cũng tỉnh táo hơn, mới nhận ra người trước mặt là ai —— chuyện hôm qua lại ập về trong đầu.
"Tránh xa ta ra, ta không muốn nhìn thấy ngài." Y nói với giọng dữ dằn.
Hoắc Thời Tu đành phải lùi lại, lùi đến bên bàn, "Đương Nhi sẽ mang thuốc đến ngay, uống xong ngươi sẽ thấy khá hơn."
"Không cần ngươi lo, ta có chết cũng không cần ngươi quan tâm, dù sao cũng sắp hòa ly rồi, ta chết đi chẳng phải càng tốt hơn sao?"
"Không cho phép nói những lời như vậy," giọng Hoắc Thời Tu bỗng trở nên lạnh lùng, "Những cơn đau như vậy ngươi còn vượt qua được, Tiểu Vương gia, ngươi phải sống cho thật tốt."
Ôn Yến bỗng nhiên lại muốn khóc, người này chỉ giỏi làm y phải rơi lệ.
Y thề thầm trong lòng: Từ nay về sau, ta sẽ không rơi thêm một giọt nước mắt nào vì Hoắc Thời Tu nữa.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu