Mộ xuân tức sự

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Mộ xuân tức sự

Chương 11: Tiểu Vương gia của cậu đã bị người ta bế đi mất rồi

Ôn Yến nhất quyết đợi đến khi cơm canh của Hoắc Thời Tu được mang lên mới chịu ăn.
Đương Nhi kéo Thành Khê lui xuống, trong phòng chỉ còn lại hai người là Hoắc Thời Tu và Ôn Yến. Mùi thơm ngọt dịu của cháo kê khoai lang tím lan tỏa trong không khí, lượn lờ nơi chóp mũi. Bầu trời ngoài cửa sổ cũng dần tối lại, có vẻ âm u hơn mọi khi.
Hoắc Thời Tu múc cho Ôn Yến một bát cháo: "Ăn một chút trước đi, không thì sẽ khó chịu dạ dày. Bình thường giờ này ngươi đều ăn xong rồi."
Ôn Yến nói không muốn ăn, nhưng lại không tìm được lý do, chỉ quay đầu đi nơi khác.
Lúc giở tính khí trẻ con, y thật giống như một đứa nhỏ. Tuy trong mắt Hoắc Thời Tu, y vốn dĩ đã là một đứa nhỏ rồi. Nhưng giây phút này, tim hắn như muốn tan chảy, những dịu dàng vốn quen dễ dàng biểu lộ giờ đây lại không thể thốt ra thành lời. Hắn lặng lẽ nhìn Ôn Yến, dùng ánh mắt vẽ lại từng đường nét khuôn mặt của y, giống như đêm đó khi hai người nằm cạnh nhau.
Tình cảm của hắn dành cho Ôn Yến, là tình yêu sao? Nếu là yêu, thì lại đến quá đột ngột; nếu không phải, thì tại sao hắn lại muốn ôm y đến vậy? Vào những lúc khổ sở nhất, đau đớn nhất, chỉ cần nghĩ đến y, hắn lại thấy dễ chịu hơn.
"Ngài nhìn ta làm gì?" Ôn Yến phá vỡ sự yên lặng.
Hoắc Thời Tu hoàn hồn, nhưng vẫn không rời mắt, chỉ hỏi lại: "Sao Tiểu Vương gia cũng gầy đi rồi?"
"Ta đâu có gầy bằng ngài," Ôn Yến hừ một tiếng, nói xong thì liền nhìn sang trán của Hoắc Thời Tu. Ở đó có một vết thương dài bằng nửa ngón tay đang lên da non, Ôn Yến nhìn mà thấy xót xa:
"Sẽ để lại sẹo mất."
"Ta vốn lười bôi thuốc trị sẹo, nhưng nghe ngươi nói vậy, xem ra vẫn nên bôi thôi."
"Bôi thuốc mà cũng lười, còn ta ngày nào cũng phải uống mấy thứ thuốc đắng nghét nữa kìa."
"Thuốc đắng lắm sao? Thêm chút đường vào uống có đỡ hơn không?"
Ôn Yến nhướng mày, nói: "Bây giờ đang nói đến vết thương trên trán của ngài! Đợi sau khi lớp vảy bong ra, mỗi ngày ngươi phải bôi thuốc trị sẹo đúng giờ, ta ở đây còn một hũ, là do hoàng hậu nương nương ban cho, hiệu quả rất nhanh, lát nữa sẽ bảo Đương Nhi mang cho ngài."
"Được," Hoắc Thời Tu cười khẽ, nói: "Thần tuân lời dặn của Tiểu Vương gia."
Lúc này Đương Nhi dẫn nha hoàn từ phòng bếp vào, mang cơm canh của Hoắc Thời Tu lên bàn, bày biện xong rồi nhanh chóng lui xuống. Ôn Yến ban đầu không cảm thấy đói, nhưng vừa ngửi thấy mùi canh sườn liền lập tức thèm ăn, y nghĩ mình chắc chưa để lộ ra ngoài, nhưng Hoắc Thời Tu lại chủ động múc cho y một bát canh, gạt bỏ lớp dầu, đặt trước mặt y, nói: "Nếm thử xem."
Ăn cơm cùng Hoắc Thời Tu có một điểm hay là, y sẽ không suốt ngày nhắc đến "ăn không nói". Khi còn ở Vương phủ, vì quá cô đơn, Ôn Yến thường hay quấn lấy Thành Vương và Thành Vương phi cùng ăn cơm. Vốn là chuyện vui, nhưng nếu trong một bữa ăn mà bị rầy la bốn năm lần vì vô lễ, thì có cao lương mỹ vị đến đâu cũng khó mà nuốt nổi. Lâu dần, Ôn Yến trở nên sợ hãi khi phải ăn cơm cùng phụ vương.
Nhưng Hoắc Thời Tu chưa bao giờ chê Ôn Yến nói nhiều. Chỉ cần Ôn Yến mở miệng, hắn liền buông đũa, quay sang nhìn y, khóe mắt mang theo nụ cười. Ôn Yến hỏi gì, hắn cũng đều nghiêm túc trả lời, không hề tỏ ra phiền phức, cũng chưa từng nói Ôn Yến là vô lễ, làm mất mặt hoàng tộc. Nguồn copy từ TruyenLau.com
"Ta hồi nhỏ uống rất rất nhiều canh sườn, Đương Nhi nói một nửa xương heo và xương bò ở Kinh thành đều nằm trong bụng ta rồi."
Hoắc Thời Tu dường như bị chọc cười, "Vậy sau này ta sẽ chia sẻ một nửa với ngươi."
Ôn Yến cầm thìa, bắt đầu ăn từng muỗng một.
Cuối cùng, Ôn Yến ăn thịt còn nhiều hơn cả Hoắc Thời Tu, uống hết hai bát canh, đĩa rau xào thêm cũng bị y ăn sạch. Hoắc Thời Tu chỉ còn lại mấy món vụn vặt mà Ôn Yến không thèm để mắt tới, vậy mà vẫn còn bị y trách là kén ăn.
Hoắc Thời Tu chẳng hề tức giận, vẫn cười dịu dàng nhìn y. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Ăn xong vốn nên gọi hạ nhân vào dọn dẹp bát đũa, nhưng Ôn Yến không lên tiếng. Y sợ dọn xong rồi thì Hoắc Thời Tu sẽ rời đi, mà như thế thì sau này sẽ khó có dịp nói chuyện với hắn nữa. Y nghịch phần cuối của chiếc đũa, hắng giọng rồi nói: "Ta có chuyện muốn nói với ngài."
Hoắc Thời Tu quay sang, cong khóe môi, "Ngươi nói đi."
"Lục Trác..." Ôn Yến bỗng không biết nên xưng hô thế nào, chỉ gọi tên thì thấy kỳ, vì xưa nay y chưa từng gọi thế, nên dứt khoát đổi lại: "A Trác ca ca tìm ta chiều nay, huynh ấy có chuyện muốn nhờ ngài giúp."
TruyenLau Ôn Yến nhìn khóe miệng đang cong lên của Hoắc Thời Tu cứng lại, sau đó nhanh chóng hạ xuống, cuối cùng trở nên bình thản.
Y đưa một ngón tay ra, ấn khóe môi của Hoắc Thời Tu trở lại thành đường cong ban đầu.
"Ta còn chưa nói gì mà, sao ngài lại không vui? Không phải ngài nói ngài có người trong lòng sao? Còn đưa ta đến thanh lâu nữa, ta còn chưa giận ngài đấy."
Tim Hoắc Thời Tu như ngừng đập một nhịp, hắn kéo tay Ôn Yến xuống, nắm lấy trong tay mình, chỉ dám nắm nhẹ một chút rồi nhanh chóng buông ra. Ánh mắt vẫn nhìn vào mặt Ôn Yến, nhưng lại cố tình tránh né ánh nhìn chăm chú của y: "Ta không phải không vui, ngươi nói tiếp đi."
"Là thế này, huynh ấy nói Hoàng thượng ban thưởng cho Quốc Tử Giám mấy suất bổ nhiệm vượt cấp, huynh ấy sợ Bộ Lại sẽ phân cho huynh ấy một chức quan không xứng với tài năng, nên muốn nhờ ngươi giúp đỡ một chút."
Hoắc Thời Tu im lặng chốc lát, hỏi: "Hắn nói với ngươi như vậy sao?"
"Đúng vậy."
Hoắc Thời Tu lắc đầu: "Không có gì đâu, ngươi cứ bảo hắn yên tâm, cho dù ngươi không nói, ta cũng sẽ giúp hắn. Hắn là học trò đắc ý của thúc phụ ta, trước đây thúc phụ cũng từng dặn ta chăm sóc hắn nhiều hơn."
"Thật à? Vậy thì tốt quá." Ôn Yến cảm thấy nhẹ nhõm, rồi nói một cách thoải mái: "Nhưng mà huynh ấy quả thật rất có tài, huynh ấy có một bài văn ca tụng ân đức Hoàng thượng lan truyền khắp trong triều văn võ bá quan, ngay cả phụ vương ta đọc xong cũng không ngớt lời khen."
Y không để ý đến việc Hoắc Thời Tu khẽ nhíu mày, vẫn tiếp tục nói: "Nhưng mà viết văn hay cũng không đồng nghĩa với việc có thể làm quan tốt, giống như mấy năm trước có một ngự sử tên là Lâm Hiền Thanh, được gọi là tài tử viết từ phú đệ nhất thiên hạ, cuối cùng chẳng phải cũng vì tham ô mà cả nhà bị xử trảm sao?"
Hoắc Thời Tu nhìn Ôn Yến, chợt mở miệng: "Trên đời này chẳng lẽ chỉ có hai loại người là người tốt và kẻ xấu sao?"
"Đúng vậy."
"Nếu có một người, rất muốn làm người tốt, nhưng môi trường xung quanh không cho phép người đó làm người tốt, thân nhân bằng hữu đều đứng về phía kẻ xấu, nếu làm người tốt sẽ bị mọi người ruồng bỏ, ngươi nói xem người đó có nên tiếp tục làm người tốt không?"
Chuyện này làm khó Ôn Yến, y nhăn nhó mặt mày suy nghĩ một lúc, cuối cùng cũng đưa ra quyết định: "Phải! Dù thế nào, người đó cũng phải xứng đáng với lương tâm của mình."
Hoắc Thời Tu sững người, có chút thất thần.
"Dù sao trong lòng ta, ngài là người tốt. Tuy lần trước ta nói nhiều lời khó nghe, nhưng trong lòng ta, ngào vẫn luôn là một người rất tốt." Ôn Yến nghiêng lại gần, nói một cách nghiêm túc.
"Tiểu Vương gia."
"Ừm?"
"Ta muốn —" Hoắc Thời Tu không nói tiếp.
Ôn Yến không thích kiểu nói nửa chừng thế này, cậu nghiêng đầu hỏi: "Ngài muốn gì?"
Hoắc Thời Tu nhìn vào đôi mắt của Ôn Yến, hận chính mình vô dụng. Chỉ vì một câu nói này của Ôn Yến, hắn có thể giống như tam ca của mình, ra chiến trường lấy cái chết để tỏ lòng trung, nhưng đến lúc đó Ôn Yến sẽ ra sao? Y sẽ bị liên lụy.
"Lại thế rồi, nói nửa chừng." Ôn Yến tức giận, "Thôi, không chấp ngài, ta giúp ngài bôi thuốc."
Ôn Yến gọi Đương Nhi: "Lấy cho ta lọ thuốc mỡ mà Hoàng hậu nương nương ban cho để trong tủ, rồi lấy thêm chậu nước."
"Dạ." Đương Nhi nhanh chóng làm xong.
Ôn Yến rửa sạch tay, lau khô, rồi cầm lọ thuốc mỡ lên, dùng đầu ngón tay quệt một ít, cẩn thận bôi lên trán Hoắc Thời Tu. Y ra tay rất nhẹ, đầu ngón tay lại mềm mại, mỗi lần chạm như đang xoa lên trái tim của Hoắc Thời Tu.
"Ta đã hỏi rồi, vết thương này là do Thái sư ném đồ làm bị thương, sao ngài cứ khiến Thái sư tức giận thế?"
Hoắc Thời Tu không trả lời, chỉ lặng lẽ nhìn Ôn Yến.
Ôn Yến bôi thuốc xong lại đi rửa tay, rồi nói: "Về sau đừng chọc giận ông ấy nữa."
"Tiểu Vương gia, ta có thể ôm ngươi một cái không?"
Ôn Yến sững người.
Ánh mắt của Hoắc Thời Tu rất phức tạp, cảm xúc rõ ràng nhất là yếu đuối, như thể Ôn Yến chính là chỗ dựa của hắn vậy. Không hiểu sao Ôn Yến lại khẽ gật đầu. Hoắc Thời Tu nghiêng người lại, ôm lấy y.
Chỉ là một cái ôm rất đơn giản, Hoắc Thời Tu thậm chí không dùng chút sức nào, vòng tay cũng rất lỏng, đầy kiềm chế.
Thế nhưng Ôn Yến lại cảm thấy cái ôm này nặng như ngàn cân, đè nén khiến y không thở nổi.
Cuối cùng Hoắc Thời Tu mới thấy an lòng.
Hắn buông tay ra, ngồi trở lại ghế, mỉm cười với Ôn Yến: "Đa tạ Tiểu Vương gia."
Tai Ôn Yến nóng bừng, luống cuống gẩy gẩy đầu đũa: "Không có gì."
Hoắc Thời Tu nhìn nghiêng gương mặt của Ôn Yến, đã hạ quyết tâm.
Dù thế nào cũng không thể để Yến Yến thất vọng.
*
Trước khi xuất cung, Hoắc Thời Tu bị Tề Vương gọi lại. Chiếc kiệu loan do Hoàng thượng ban tặng dừng trước mặt Hoắc Thời Tu, Tề Vương vén rèm kiệu lên, giọng cố ý tỏ ra thân thiết: "Thời Tu, dạo này có khỏe không?"
Tề Vương Ôn Minh Viễn và Thái tử là huynh đệ cùng mẫu thân sinh ra, phong thần tuấn tú, thiên tư thông minh, Thái tử không thể sánh bằng. Đáng tiếc triều đại này lấy nguyên tắc "lập đích lập trưởng" để chọn người kế vị Đông Cung, nên dù Ôn Minh Viễn có một nhóm lão thần ủng hộ, cũng chỉ có thể cam chịu làm thân vương.
"Thần tham kiến Tề Vương điện hạ." Hoắc Thời Tu khom người hành lễ.
Ôn Minh Viễn mỉm cười, sự âm trầm nơi chân mày được ánh sáng lờ mờ trong kiệu che giấu rất khéo. Hắn ta lại hỏi: "Thái sư gần đây vẫn khỏe chứ? Vừa rồi trên triều bản vương thấy lưng ngài ấy hơi còng, tinh thần cũng không còn quắc thước như mấy năm trước."
Hoắc Thời Tu hơi khom người, đáp: "Gia phụ mọi sự đều ổn, tạ điện hạ quan tâm."
"Nghe nói sau khi thành thân, ngươi đã thu lại tính khí, xem ra đối với tiểu chất của bản vương cũng coi như hài lòng?"
"Vương gia nói quá lời rồi, có thể kết thân với Quận Vương là phúc phận tu mấy đời của hạ quan."
Ôn Minh Viễn đánh giá Hoắc Thời Tu từ trên xuống dưới, ánh mắt đầy vẻ tán thưởng: "Vậy bản vương yên tâm rồi. Ngươi xưa nay là người Thái sư coi trọng nhất, tương lai ắt có tiền đồ rộng mở. Gần đây bản vương còn nghe nói ngươi đã làm một việc tốt, rằng trên núi Cố Trang ở ngoại ô Kinh thành, ngươi đã cưu mang mấy trăm dân lưu tán."
Tim Hoắc Thời Tu khẽ rúng động, nhưng trên mặt vẫn không thể hiện gì, chỉ nói: "Núi Cố Trang? Đó là nơi nào?"
"Ngươi không biết à? Vậy chắc bản vương nghe nhầm rồi." Ôn Minh Viễn cười nhạt, nhìn Hoắc Thơid Tu: "Không sao cả, bất kể có liên quan đến ngươi hay không, chuyện này cũng khiến bản vương rất cảm động. Bản vương sẽ sai người đưa lương thực và tiền cứu trợ tới đó, xem như tấm lòng nhỏ."
Ôn Minh Viễn dường như không muốn nói thêm về chủ đề này, nói xong liền buông rèm kiệu, chiếc loan kiệu được nâng lên, đi về hướng Tây Hoa Môn.
"Cung tiễn Tề Vương điện hạ." Hoắc Thời Tu hành lễ.
Đây không phải là lần đầu tiên Ôn Minh Viễn ám chỉ như vậy. Trước khi sự kiện Lâm Hiền Thanh xảy ra, Ôn Minh Viễn cũng từng vừa dụ dỗ vừa uy hiếp Hoắc Thời Tu, mong hắn biết thời thế, vì đại cục mà suy xét, nhưng bị Hoắc Thời Tu giả ngây giả ngô lấp liếm cho qua.
Họ Hoắc là phe Thái tử, còn Tề Vương thì muốn soán vị.
Hoắc Thì Tu không muốn đứng về phía nào cả.
Lâm Hiền Thanh vốn dĩ là kẻ mà Tề Vương đẩy ra làm bia đỡ đạn, chỉ là không ngờ Hoắc Thái sư lại ra tay như sấm sét, trực tiếp tịch thu gia sản, diệt cả Lâm gia, trong chớp mắt đã dập tắt dã tâm của Tề vương. Nhưng mấy năm trôi qua, rõ ràng Tề vương vẫn muốn quay lại ván cờ này.
Hoắc Thời Tu vẫn đứng yên tại chỗ, Hoắc Tân bước đến bên cạnh, trầm giọng hỏi: "Tề vương đã nói gì với ngươi?"
"Không có gì, chỉ hỏi vài chuyện về ta và Tiểu Vương gia."
"Hắn ta gần đây lại có động tĩnh, ngươi cũng phải đề phòng nhiều hơn. Phải rồi, lễ Vạn Thọ sắp tới rồi, ngươi cần nhanh chóng chuẩn bị tốt mọi việc. Hôm trước thánh thượng có nói rằng mấy tiết mục múa trong cung đã xem đến chán, muốn xem thứ gì mới lạ. Ngươi trước đây không phải ngày nào cũng lượn lờ ở kỹ nhạc phường sao? Nghĩ cách đi, tìm người dân ngoài kia biên đạo một điệu múa mới mẻ, hoặc tiết mục gì khác, tóm lại, nhất định phải khiến thánh thượng vui lòng."
Hoắc Thời Tu không đáp lời, Hoắc Tân không tránh khỏi nổi giận: "Ngươi lại mắc bệnh gì nữa đây? Còn muốn chọc tức phụ thân sao?"
"Không có ngân khố quân dụng, lại có bạc mà tổ chức lễ Vạn Thọ sao?" Hoắc Thời Tu lạnh nhạt nói.
Hoắc Tân vội vàng nhìn quanh, may mà không có ai bên cạnh, hắn ta giận dữ nói: "Ta còn tưởng ngươi sau khi thành thân thì sẽ chín chắn hơn, kết quả lại chẳng tiến bộ chút nào."
"Ca, ta không muốn ở lại Lễ bộ nữa."
"Không muốn?" Hoắc Tân bật cười lạnh, như thể nghe thấy chuyện hoang đường lắm vậy: "Ngươi vẫn chưa hiểu vì sao phụ thân lại để ngươi ở đây sao? Chính là muốn ngươi từ bỏ những mộng tưởng không thực tế kia, nghiêm túc làm việc cho Hoàng thượng."
Hoắc Thời Tu nhấc chân bước đi, Hoắc Tân ở phía sau gọi cũng không giữ được.
Thành Khê chờ sẵn ngoài cổng cung, đón y: "Thiếu gia, đi đâu vậy?"
"Về nhà."
Thành Khê vừa cười vừa dọn ghế kiệu cho Hoắc Thời Tu: "Bây giờ về nhà đã trở thành việc khiến thiếu gia vui vẻ nhất rồi. Trước đây phu nhân có sai người đến thúc giục bao nhiêu lần, ngài cũng chẳng chịu về."
Hoắc Thời Tu day day ấn đường, gắng gượng cười đáp: "Ta vui là có lý do, còn ngươi vui vẻ như thế là vì sao?"
Thành Khê khựng lại, ngẩng đầu nhìn thấy khóe môi thiếu gia mình đang nhếch lên đầy vẻ trêu ghẹo, không khỏi cảm thấy nóng bừng, nhưng khổ nỗi miệng lưỡi vụng về, chẳng đấu lại được với thiếu gia, đành phải nuốt hờn làm thinh.
Xe ngựa chạy như bay trên đường, cuối cùng chậm rãi dừng lại trước cổng chính phủ Thái sư. Hoắc Thời Tu vừa định bước xuống, thì có một tiểu đồng từ trong phủ chạy ra, như thể có tin cấp báo từ trăm dặm xa, hớn hở hành lễ rồi nói: "Tứ thiếu gia, ngài có muốn đi vào từ cửa sau của hậu viện không? Tiểu Vương gia vừa mới ra ngoài cùng phu nhân về, hiện vẫn đang ở trong xe ngựa, bảo là đau lưng quá nên chưa xuống được."
Thành Khê nghe vậy liền vội vàng vén rèm xe, đợi Hoắc Thời Tu quay lại ngồi vào bên trong. Nhưng Hoắc Thời Tu trầm ngâm một lát, rồi bất ngờ tháo mũ triều trên đầu xuống, ném cho Thành Khê cầm, sau đó trực tiếp men theo tường ngoài, chạy thẳng về phía cửa sau của hậu viện.
Hắn vừa đi được mấy bước đã thấy quá chậm, liền tăng tốc mà chạy.
Thành Khê theo phản xạ chạy theo, nhưng khi bóng dáng của Hoắc Thời Tu khuất sau góc tường, hắn ta lại dừng bước.
Hắn ta nhìn theo bóng lưng của Hoắc Thời Tu đang chạy, áo bào xanh tung bay trong gió, như đang bay lên vậy.
Đã bao lâu rồi hắn ta không thấy thiếu gia mình vô tư như thế?
Không biết bắt đầu từ khi nào, Hoắc Thời Tu dần trở nên trầm lặng ít nói, trên mặt luôn vương nỗi u sầu, một ngọn lửa thiêu rụi hết thảy những bài văn đắc ý của bản thân, một ngọn lửa đốt cháy khí phách thanh xuân, danh tiếng lẫy lừng khắp Kinh thành hóa thành tro tàn bị gió cuốn bay, cuối cùng quay người trở thành kẻ đào hoa phong lưu, là tên công tử trăng hoa trong miệng người đời.
Thành Khê từng nghĩ thiếu gia của hắn ta sẽ không bao giờ quay lại như xưa nữa.
May mà... may mà có Tiểu Vương gia.
Gió lùa vào tay áo rộng lớn, Hoắc Thời Tu nghe thấy tiếng gió vù vù, gió từ bên tai thổi vào bên trong bức tường cao, làm rung động cả cây ngọc lan, làm gợn sóng mặt hồ thu.
Bên trong bức tường cao là nhà giam đã hành hạ hắn suốt bao năm qua, mà người trong lòng hắn cũng giống như hắn, không chịu bước vào, đang chờ hắn trước cửa.
Cùng nhau bước qua ngưỡng cửa, thì con đường phía trước sẽ dễ đi hơn nhiều.
Hắn nhìn thấy xe ngựa rồi, Đương Nhi đang ngồi trên bậc cửa chơi với một đóa bồ công anh. Khi hắn tiến lại gần, liền nghe thấy tiếng Ôn Yến thò đầu ra khỏi cửa sổ nhỏ của xe ngựa gọi: "Đương Nhi, Đương Nhi, đưa cho ta một cái, ta cũng muốn thổi!"
Đương Nhi đưa cho Ôn Yến: "Tiểu Vương gia, nếu thắt lưng của ngài không đau nữa thì để bọn nhỏ khiêng ngài xuống đi, Tứ thiếu gia cũng không biết đến bao giờ mới hạ triều."
"Ai nói ta đang đợi Tứ thiếu gia, ta đâu có!"
Hoắc Thời Tu khẽ cười, lòng mềm nhũn như nước đường.
Hắn đi đến bên cạnh Ôn Yến, hai tay chắp sau lưng, nhìn cậu, cố ý nói: "Ta còn tưởng Tiểu Vương gia đang đợi ta, nên mới đặc biệt chạy đến."
Ôn Yến bĩu môi, một lúc lâu sau mới lí nhí: "Ta đau lưng."
"Vậy để ta bế ngươi xuống nhé, được không?"
Ôn Yến không trả lời.
Hoắc Thời Tu chỉ vài ba động tác đã bế y ra khỏi xe, dẫm lên ghế bậc, bước vào sân. Đương Nhi còn chưa kịp mang xe lăn tới, thì Tiểu Vương gia của cậu đã bị người ta bế đi mất rồi.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu