Lâu rồi không ra ngoài, Ôn Yến sau một giấc ngủ tỉnh dậy cảm thấy đau lưng mỏi eo, bèn gọi Đương Nhi tới: "Giúp ta chườm thuốc, rồi đẩy ta ra ngồi dưới giàn tử đằng một lát."
"Vâng ạ! Ngài cũng lâu rồi không chườm thuốc nữa, Trương Thái y khi trước từng nói, chân của ngài nếu được dưỡng cẩn thận, cách vài ngày chườm thuốc một lần thì vẫn có hy vọng hồi phục đấy."
Ôn Yến nghe xong lại không có biểu cảm gì, chỉ lặng lẽ nhìn chằm chằm vào đôi chân mà ngẩn người.
Hoắc Thời Tu tan triều về đúng giờ, còn mang về mấy loại bánh điểm tâm. Ôn Yến kén ăn, khẩu phần nhỏ, thường là lúc mới nhìn thấy còn hứng thú, nhưng ăn vài miếng là không muốn ăn nữa. Hoắc Thời Tu thấy y lãng phí, bèn giúp thu dọn tàn cuộc, cuối cùng hơn nửa số bánh ngọt đều vào bụng hắn.
Ôn Yến vừa đọc sách, vừa len lén liếc nhìn hắn, mối quan hệ giữa hai người bọn họ như thể quay lại thời điểm mới gặp nhau, lại như thể vượt qua rồi để trở nên khách sáo kính cẩn. Tóm lại ngay cả Ôn Yến cũng không thể nói rõ đây là mối quan hệ kiểu gì, chỉ biết rằng mỗi khi Hoắc Thời Tu ra ngoài, y lại bắt đầu mong ngóng hắn trở về. Mà Hoắc Thời Tu cũng không còn nhắc đến chuyện hòa ly nữa, Ôn Yến thì cố tình không nghĩ đến, chỉ là thỉnh thoảng nhìn thấy đôi uyên ương trong hồ, lại bất giác nhớ đến cuộc hôn nhân chỉ có bề ngoài mà không có tình cảm của mình và Hoắc Thời Tu, khiến lòng thêm phiền muộn.
Mùa hè nhanh chóng trôi qua, sau một trận mưa thì thời tiết cũng dịu đi ít nhiều. Hoắc phu nhân sai người may thêm mấy bộ y phục mới cho Ôn Yến.
Ôn Yến bình thường chẳng để tâm đến chuyện ăn mặc, nhưng ý tốt của Hoắc phu nhân thì không thể không nhận. Sau khi Đương Nhi mang y phục về, lập tức chọn ra một chiếc áo dài tay hẹp cổ chéo màu lam ngọc: "Chiếc này Tiểu Vương gia mặc lên nhất định sẽ rất đẹp, Tứ thiếu gia cũng thích mặc màu lam, kiểu này trông giống y như một bộ của Tứ thiếu gia vậy đó."
Ôn Yến vốn định nói "ta thích mấy màu nhã nhặn một chút", nhưng lời còn chưa ra khỏi miệng đã nuốt ngược lại, cổ họng trượt một cái, y làm ra vẻ bình thản: "Vậy giúp ta thay thử xem."
Vừa mới thay xong, Hoắc Thời Tu đã về. Ôn Yến vốn đang chỉnh lại cổ áo, thấy Hoắc Thời Tu quay về thì theo phản xạ muốn quay người tránh đi, nhưng bị vướng vào xe lăn nên đành cúi đầu chờ hắn đi qua.
"Màu sắc bộ y phục này rất hợp với ngươi, kích cỡ vừa chứ?"
Đọc truyện tại TruyenLau.com
"... Vừa."
"Muốn ra ngoài sao?" Hoắc Thời Tu ngồi xổm xuống trước mặt y, giúp cậu chỉnh lại nếp áo ở thắt lưng, nhẹ giọng hỏi: "Đi gặp Lục công tử?"
Sao lại là Lục công tử nữa? Hoắc Thời Tu sao cứ nhắc đến Lục Trác mãi, như thể sợ Ôn Yến quên mất hắn ta vậy.
Y không trả lời, chỉ hỏi: "Ta chưa từng mặc màu này... có khi nào không hợp không?"
Ôn Yến cố tình nói lấp lửng, còn Hoắc Thời Tu thì mặc định cho rằng cậu là đang ngượng.
TruyenLau
"A Trác ca ca" — cách gọi thân mật ấy khiến ngực Hoắc Thời Tu nghẹn lại, rất khó chịu.
Hắn lại chỉnh lại vạt áo bên hông và phần vải cạnh chân cho Ôn Yến, sau đó ngẩng đầu mỉm cười nói: "Sao lại không hợp chứ? Tiểu Vương gia tuyệt đối đừng tự ti."
Lần này không phải tai Ôn Yến đỏ lên trước, mà là cổ đỏ trước.
"Hôm nay ta muốn về vương phủ, ta nhớ mẫu thân rồi." Cuối cùng cậu không nhịn được nữa, ngoan ngoãn thú nhận.
Hoắc Thời Tu sững lại một chút: "Thế còn kịp không? Từ Quốc Tử Giám đến Thành Vương phủ vẫn còn một đoạn đường, thân thể ngươi chịu được không?"
Nguồn copy từ TruyenLau.com
"Khi nào ta nói là muốn đến Quốc Tử Giám?" Ôn Yến vốn định lấy lại một điểm, nhưng nghĩ kỹ lại thì cũng chẳng có gì đáng để 'thắng' cả, bèn bấu chặt tay vịn xe lăn, buông xuôi nói: "Ta đâu có nói là muốn đến Quốc Tử Giám gặp ai đâu."
Hoắc Thời Tu nhìn Ôn Yến rất lâu, rồi nói: "Muốn ta cùng ngươi về đó không?"
"Không phải ngài có việc phải làm sao?"
"Không có."
Ôn Yến "ồ" một tiếng, nói: "Vậy cũng được."
Tháng này đã là lần thứ tư Ôn Yến ra ngoài, ngay cả bản thân y cũng thấy bất ngờ. Chỉ là khi lên xe ngựa, y vẫn có chút kháng cự. May mà có Hoắc Thời Tu — hắn bế bổng Ôn Yến lên, nhẹ nhàng ôm y vào xe ngựa, động tác nhanh gọn, tránh được những ánh mắt giễu cợt từ đám gia nhân.
Chỉ là phần lưng bị Hoắc Thời Tu chạm vào lại hơi nóng ran. Đây là lần đầu tiên Ôn Yến gần gũi với người ngoài thân nhân như thế, trong lòng bỗng gợn sóng, lại ngại ngùng không dám nhìn Hoắc Thời Tu, bèn giả vờ ngó phong cảnh bên ngoài để che giấu.
Còn Hoắc Thời Tu thì thản nhiên nhìn Ôn Yến.
Đến vương phủ, Hoắc Thời Tu lại bế Ôn Yến xuống, đặt vào xe lăn, rồi theo quản gia đi từ cổng vào thẳng nơi Vương gia và Vương phi ở.
Vương phi vừa thấy Ôn Yến liền rưng rưng nước mắt, hai mẹ con hàn huyên rất lâu. Gặp lại mẫu thân, Ôn Yến như chim nhỏ về tổ, những lời trẻ con đều buột miệng nói ra: Nào là nhớ nhà, nào là cô đơn. Nhưng Vương phi nhớ đến Hoắc Thời Tu đang có mặt, lại nghĩ đến uy danh của Hoắc Thái sư, bèn không cho Ôn Yến nói thêm nữa, nghiêm mặt bảo: "Ta đi xem nhà bếp chuẩn bị cơm nước thế nào rồi, hai đứa cứ đi dạo quanh, lát nữa đến ăn tối."
Ôn Yến nói muốn về phòng cũ của mình, Hoắc Thời Tu liền theo sự dẫn đường của quản gia, đẩy xe đưa cậu đi về phía sau.
Đi ngang qua một hồ sen, Hoắc Thời Tu bỗng mở miệng: "Ta nhớ chỗ này trước đây đâu có hồ sen, là mới xây à?"
Quản gia đáp đúng vậy, Ôn Yến phản ứng nhanh hơn, ngạc nhiên hỏi: "Sao ngươi biết?"
Hoắc Thời Tu nhất thời không biết trả lời sao, quản gia nhiệt tình giải thích: "Hai năm trước Tứ thiếu gia từng theo Thái sư đến vương phủ làm khách, lần đó Tiểu Vương gia ngài không chịu ra ăn cơm nên không biết."
Lần đầu Hoắc Thời Tu đến phủ Thành Vương là khi hắn mới hai mươi hai tuổi, lúc đó Hoắc Thái sư vẫn chưa sắp xếp tiền đồ cho hắn, cũng chưa cho theo các huynh trưởng làm việc. Vì không bị quản quá chặt nên hắn hành sự cũng khá tùy tiện, đang ăn cơm giữa chừng liền kiếm cớ rời bàn.
Thành Vương không được Hoàng đế sủng ái, điều đó thể hiện rõ qua mái ngói lâu năm chưa được tu sửa trong vương phủ. Một phủ vương gia đường đường chính chính, vậy mà còn chẳng xa hoa bằng Hoắc phủ.
Tiền viện chẳng có gì để xem, hắn bèn men theo một con đường lát đá nhỏ đi về phía hậu viện, không biết đã đi đến đâu, chỉ thấy xung quanh vắng vẻ như chốn bồng lai tiên cảnh. Trước mắt là một ao dài và hẹp, giữa ao có một chiếc cầu gỗ bắc ngang. Qua cầu là một vòng vây đầy hoa, giữa vườn hoa là một chiếc xích đu cao cao.
Gió thổi qua chiếc xích đu, giữa hoa lá bướm bay lượn lờ, Hoắc Thời Tu bỗng không thể nhấc chân nổi. Một lát sau, có người xuất hiện.
Ôn Yến — người lâu nay sống trong lầu các — vẫn mang dáng vẻ ngây ngô chưa rời khỏi tuổi thiếu niên, toàn thân mặc áo trắng, ngồi trên xe lăn. Có một con bướm bay đậu lên búi tóc của y rồi lại bay đi, cậu ngửa đầu cười đuổi theo, cảnh tượng ấy như hòa tan vào sắc xuân.
Hoắc Thời Tu đứng ở một vị trí mà Ôn Yến và Tiểu Đương đều không thể nhìn thấy, vì thế hắn chỉ nghĩ ngợi một chút liền đoán được người kia chính là nhị công tử trong lời đồn — con trai thứ của Thành Vương.
Hắn phe phẩy quạt, lặng lẽ quan sát, thấy vị tiểu Quận Vương ấy đuổi tiểu đồng bên cạnh đi, một mình ở lại giữa vườn hoa. Sau đó lại lén lút nhìn hai bên, như xác nhận không có ai rồi mới vươn tay ra kéo lấy dây thừng của chiếc xích đu, dùng lực đưa chiếc xe lăn của mình đến gần đó.
Hoắc Thời Tu thấy y dùng xe lăn rất thành thạo, cứ tưởng chỉ là bệnh chân thường tình, nhưng còn chưa kịp yên tâm thì đã trông thấy Ôn Yến đưa tay kia nắm lấy sợi dây bên kia của xích đu, định dùng sức tay để kéo mình lên chiếc xích đu. Y tốn rất nhiều sức, đến mức từ xa Hoắc Thời Tu cũng có thể thấy khuôn mặt cậu đỏ bừng. Xích đu bị kéo đến ngang ngực, nhưng đôi chân cậu thì hoàn toàn bất động — một nỗ lực hoàn toàn vô ích.
Thế nhưng y không nản, như thể đã sớm đoán trước, còn trẻ con đến mức vỗ tay lên tấm ván gỗ của xích đu như để "trừng phạt" nó, rồi lại bắt đầu hành động vừa rồi.
Hoắc Thời Tu đứng nhìn một bên mà cũng thấy mệt thay, trong lòng không hiểu sao lại dâng lên cảm giác xót xa.
Không biết qua bao lâu, nỗ lực của y rốt cuộc cũng có chút thành quả, nửa thân người đã bò lên được mặt ghế xích đu. Nếu là người bình thường, chỉ cần gồng eo, mượn sức chân nhấc người lên là có thể ngồi vững, nhưng với Ôn Yến thì không được. Y cũng cố gắng dốc chút sức lực cuối cùng, chỉ cần được nằm lên xích đu đong đưa một chút cũng được, nhưng trời không chiều lòng người, y bất ngờ cố nâng người, lại không nắm chắc tay, lập tức ngã chúi đầu về phía trước, đầu đập xuống đất, cả người ngã lăn ra.
Hoắc Thời Tu định lao ra, nhưng Tiểu Đương đã nghe thấy tiếng động, kêu lên: "Tiểu Vương gia! Tiểu Vương gia!" rồi vội vàng chạy tới.
Ôn Yến nằm nghiêng trên đất, vai run run, trông như đang khóc.
Quả thật là đang khóc, chẳng bao lâu sau Hoắc Thời Tu đã nghe thấy tiếng nức nở đầy tủi thân của Ôn Yến.
Tiểu Đương gọi hai người hầu khác đến, cùng nhau nâng Ôn Yến lên xe lăn rồi đẩy vào trong phòng. Hoắc Thời Tu không kịp nhìn xem y có bị thương hay không.
Cũng không biết là cảnh nào đã khiến người ta xúc động, Hoắc Thời Tu đứng nguyên tại chỗ rất lâu vẫn chưa lấy lại tinh thần. Có lẽ là vì thấy Ôn Yến cố gắng leo lên xích đu vừa tội nghiệp lại vừa đáng yêu, hắn đã bị lay động.
Rồi hắn cất giấu hình ảnh đó trong lòng suốt hai năm.
Cho đến khi thánh chỉ của Hoàng đế ban xuống.
"Chúng ta suýt nữa là đã gặp được nhau rồi, thật đáng tiếc." Ôn Yến được Hoắc Thời Tu đẩy đi khỏi hồ sen, khẽ lẩm bẩm.
Hoắc Thời Tu nghe thấy, hơi cúi người xuống, mỉm cười nói:
"Ừ, đáng tiếc thật."
Đi qua con đường rải sỏi, lại bước qua cây cầu gỗ, chiếc xích đu năm nào hiện ra trước mắt. Ôn Yến đã hai tháng chưa quay về nơi mình đã sống mười bảy năm, không khỏi thấy chạnh lòng. Hoắc Thời Tu thì không theo quản gia đi tiếp, ngược lại dừng lại bên chiếc xích đu, hỏi: "Tiểu Vương gia, muốn đu xích đu không?"
Quản gia lập tức ngăn lại: "Tuyệt đối không được đâu, Tứ thiếu gia, nguy hiểm lắm."
Ôn Yến ngẩng đầu nhìn Hoắc Thời Tu, ánh mắt như vừa nghe phụ mẫu hứa sẽ mua món kẹo mình thích — vừa ngạc nhiên vừa vui sướng, nhưng vẫn mang theo do dự và e dè, không nói là muốn hay không.
"Ta sẽ bế Tiểu Vương gia lên, đứng sau bảo vệ y, tuyệt đối không để ngã xuống, quản gia yên tâm."
Hoắc Thời Tu ngồi xổm xuống, mỉm cười, trong ánh mắt truyền đi một thông điệp: Hắn chỉ quan tâm đến ý nghĩ của Ôn Yến. Hắn hỏi lại lần nữa: "Tiểu Vương gia, muốn đu xích đu không?"
Ôn Yến khẽ gật đầu, có lẽ cảm thấy vẻ mặt vừa rồi của mình ngốc quá, nên lại bổ sung thêm một tiếng "Muốn".
Khi Hoắc Thời Tu đưa tay ra bế y, y đã quen thuộc đến mức tự nhiên vòng tay ôm lấy cổ hắn, vẻ rụt rè ban đầu đã biến mất quá nửa, cả người dán chặt vào ngực Hoắc Thời Tu, hoàn toàn để mặc hắn lo liệu.
Hoắc Thời Tu đi đến một bên xích đu, bảo Ôn Yến nắm lấy dây, rồi đặt y ngồi vào giữa hai sợi dây, sau đó nhanh chóng dùng một tay đẩy nhẹ tấm ván gỗ ra phía trước, để Ôn Yến có thể ngồi vững vàng trên đó. Ôn Yến rất sợ, không biết bước tiếp theo phải làm gì, ánh mắt cũng chẳng biết đặt vào đâu, đành phải trông mong nhìn Hoắc Thời Tu.
"Lắc quá." Ôn Yến sợ hãi nói.
Hoắc Thời Tu đứng phía sau cậu, nói: "Tiểu Vương gia, đừng sợ, tựa vào ta là được."
Ôn Yến cảm thấy toàn thân tê dại, cảm giác ngồi trên xích đu thật quá xa lạ, giống như mình là một viên đá nhỏ lung lay bên vách núi, chỉ cần một cơn gió thổi qua là sẽ rơi tan nát. Nhưng lời của Hoắc Thời Tu như một viên thuốc an thần, khiến cậu bớt lo lắng, lại thấy những đóa hoa đang nở rộ trong vườn hoa, hô hấp dần ổn định lại, cuối cùng cũng bình tĩnh, dựa người ra sau, tựa vào lồng ngực Hoắc Thời Tu.
Vòng tay của Hoắc Thời Tu vững chãi và đáng tin, sự sợ hãi của Ôn Yến cũng vơi đi vài phần.
Khi xích đu đã ổn định, Hoắc Thời Tu vòng tay ôm lấy eo của Ôn Yến, động tác nhẹ nhàng, nói: "Tiểu Vương gia, đừng sợ, có ta ở đây rồi."
Hắn bước về phía trước một bước, Ôn Yến liền được đẩy ra xa khỏi mặt đất; hắn bất chợt lùi lại phía sau, Ôn Yến lại được đưa ngược trở về. Một tiếng kêu sợ hãi còn chưa kịp thoát ra thì đã bị Hoắc Thời Tu kéo trở lại vào lòng.
Lặp lại vài lần như thế, cuối cùng Ôn Yến cũng cảm nhận được niềm vui, nở nụ cười, ngẩng đầu cầu xin Hoắc Thời Tu đẩy cao hơn nữa.
Cuối cùng vẫn là Hoắc Thời Tu lo y chịu không nổi, mặc cho y
Cuối cùng vẫn là Hoắc Thời Tu lo y chịu không nổi, mặc cho y phản đối, cứng rắn bế y xuống, Ôn Yến tức giận nhưng cũng biết mình không có lý, nên chỉ hừ hừ oán trách một hồi, cho đến khi người trong tiền sảnh sai người đến mời họ vào dùng bữa mới chịu thôi.
Thành Vương hôm nay vào cung vấn an Thái hậu, buổi chiều lại bị Tề Vương gọi đến bàn chuyện, mãi đến khuya mới trở về, nên bữa tối cũng bị hoãn lại. Ôn Yến mệt mỏi sau khi chơi buổi chiều, đến cuối bữa thì bắt đầu gà gật buồn ngủ. Vương phi thấy vậy liền sai người thu dọn lại phòng cũ của Ôn Yến, nói: "Hai đứa hôm nay đừng về nữa, sai người đến Hoắc phủ báo một tiếng, bảo là ta giữ hai con lại vương phủ ngủ một đêm, sáng mai hãy về."
Hoắc Thời Tu rút đôi đũa khỏi tay Ôn Yến, đưa cho cậu một bát canh a giao long nhãn, Ôn Yến đổi sang muỗng, miễn cưỡng ăn thêm được một chút nữa.
Thành Vương nhìn cảnh tượng này, trong lòng ngổn ngang trăm mối.
Ôn Yến lúc ăn thì buồn ngủ, lúc tắm cũng buồn ngủ, nhưng đến khi lên giường thì đột nhiên lại không buồn ngủ chút nào.
Bởi vì đêm nay y sẽ ngủ chung giường với Hoắc Thời Tu.
Mộ xuân tức sự
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.