Mộ xuân tức sự

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Mộ xuân tức sự

Chương 12: Có bản lĩnh thì ngay từ đầu đừng tiếp cận y

Hoắc Thời Tu đi thẳng vào trong phòng, ánh mắt của Ôn Yến không rời khỏi gương mặt của hắn lấy một khắc, cơn đau do xe ngựa xóc nảy mang lại cũng bị y ném ra sau đầu.
Y nghĩ: Tất cả là tại Hoắc Thời Tu quá đẹp trai, vậy thì biết làm sao bây giờ?
Y cảm nhận được tâm trạng vui vẻ của Hoắc Thời Tu lúc này, dù không biết lý do. Hoắc Thời Tu thường hay cười, nhưng đều là kiểu cười nhạt hoặc có chút giễu cợt, rất hiếm khi Ôn Yến thấy hắn cười nhẹ nhõm, thoải mái như thế này.
Y nhìn đến ngẩn người, rồi vô thức siết chặt cánh tay lại.
Hoắc Thời Tu cảm nhận được sự tin tưởng tuyệt đối của Ôn Yến trong vòng tay mình, hắn khựng bước lại, đúng lúc Ôn Yến ngẩng đầu, hai người chạm mắt nhau, cùng thấy được hình bóng của mình trong mắt đối phương.
Tim Ôn Yến đập nhanh, cắn môi, ghé mặt vào vai Hoắc Thời Tu.
Trong mắt y có hắn, Hoắc Thời Tu nghĩ: Khoảnh khắc vừa rồi, trong mắt y chỉ có ta.
Niềm vui ấy cuốn phăng mọi cảnh giác hắn dày công dựng lên bấy lâu nay.
Nhưng còn chưa kịp vào phòng thì đã chạm mặt Hoắc phu nhân. Bà vốn định mang chút canh gà hầm nhân sâm tới cho Ôn Yến để bồi bổ sau chuyến đi vất vả, ngẩng đầu lên liền thấy Hoắc Thời Tu bế Ôn Yến đi tới. Đây là lần đầu tiên bà thấy Hoắc Thời Tu có nét mặt như vậy, liền ngây người trong chốc lát.
Hôn sự của Hoắc Thời Tu vốn là nỗi tiếc nuối lớn trong lòng Hoắc phu nhân. Tuy rằng chuyện cưới nam thê giờ đã không còn hiếm lạ, Ôn Yến lại còn là hoàng thân quốc thích, nhưng dù sao cũng tàn tật, lại mang bệnh từ nhỏ, gần như không có khả năng hồi phục. Khổ nỗi đây là thánh chỉ, bà không thể làm trái.
Giờ xem ra, là bà đã lo lắng quá rồi, trái tim của Hoắc Thời Tu thật sự đã bị tiểu Quận Vương này chiếm trọn.
Hoắc phu nhân bước vào phòng trước, rồi quay đầu nhìn Hoắc Thời Tu đang bước vào: "Bình thường hạ triều xong là không thấy mặt mũi đâu, giờ thì biết lo cho gia đình rồi, còn cưỡi ngựa gấp rút về để ở bên Tiểu Vương gia nữa chứ."
Ôn Yến đỏ mặt, đẩy nhẹ ngực Hoắc Thời Tu, khẽ nói: "Đặt ta lên xe lăn đi."
Nụ cười trên mặt Hoắc Thời Tu lập tức đông cứng lại khi nhìn thấy Hoắc phu nhân. Tuy bà đang mỉm cười dịu dàng, nhưng hắn lại như thấy được bóng dáng của Hoắc Thái sư, như thể một gáo nước lạnh dội thẳng vào lòng.
Hắn sao có thể chủ động thân thiết với Ôn Yến? Vừa rồi ánh mắt Ôn Yến đầy mong chờ, cộng thêm những ngày tháng gần đây sớm chiều bên nhau, sự ỷ lại của Ôn Yến với hắn đã quá rõ ràng —— chẳng lẽ hắn đã quên giao ước sẽ hòa ly sau một năm sao?
Ôn Yến thấy Hoắc Thời Tu còn ôm chặt mình, mặt càng đỏ hơn, cậu dùng sức đẩy đẩy mấy cái: "Tứ thiếu gia!" Đọc truyện tại TruyenLau.com
Lúc này Hoắc Thời Tu mới như bừng tỉnh từ cơn mộng, hắn đặt Ôn Yến lên xe lăn, sau đó lùi lại hai bước.
"Tiểu Vương gia, ta đã bảo phòng bếp hầm canh gà hầm nhân sâm rồi, nhân sâm là sâm tuyết trên núi do Thái hậu nương nương ban thưởng."
"Đa tạ phu nhân." Ôn Yến vội vàng nhận lấy bát canh.
"Còn gọi là phu nhân à? Đã nhắc đổi cách xưng hô mấy lần rồi mà vẫn chưa sửa được." Hoắc phu nhân mỉm cười, "Tính tình Tiểu Vương gia đúng là quá rụt rè, Tu nhi, sau này con phải dẫn Tiểu Vương gia ra ngoài đi dạo nhiều vào."
Nguồn copy từ TruyenLau.com Hoắc Thời Tu không nói gì, chỉ quay người đi thay triều phục.
"Nhị ca con giao việc chuẩn bị lễ Vạn Thọ cho con à?"
"Vâng." TruyenLau
"Việc này con phải dốc toàn tâm toàn lực mà làm cho tốt. Hoàng thượng rất xem trọng lễ Vạn Thọ, nếu con tổ chức tốt năm nay, nhất định sẽ được người ban thưởng. Đợi nhị ca con lên làm Thượng thư Lễ bộ, con cũng sẽ thuận thế mà được thăng làm Thị lang Lễ bộ, coi như là hoàn thành tâm nguyện của phụ thân con."
"Lễ bộ có nhị ca là chưa đủ sao?"
"Trong một năm đánh được mấy trận? Nhưng các nghi lễ, yến tiệc, tế tự, ngự thiện và khoa cử thì không bao giờ ngừng. Con thử nghĩ mà xem, Lễ bộ có quan trọng không?"
Ôn Yến không dám xen lời, chỉ lặng lẽ uống canh ở bên cạnh.
"Không có trận nào để đánh sao?" Hoắc Thời Tu cười bất đắc dĩ, trong lòng thở dài: Dân chúng biên cảnh đang sống trong cảnh nước sôi lửa bỏng, vậy mà trong mắt phụ mẫu hắn, lại còn không bằng mấy tiết mục ca múa có làm Hoàng đế vui hay không trong lễ Vạn Thọ.
"Nhi tử biết rồi, mẫu thân, nhi tử sẽ chuẩn bị lễ Vạn Thọ cho thật tốt. Không phải chỉ là ca múa biểu diễn sao? Nhi tử chẳng có bản lĩnh gì khác, nhưng kỹ viện tửu lâu thì đến không ít đâu."
Sắc mặt Hoắc phu nhân khẽ biến đổi: "Con nói bậy bạ gì trước mặt Tiểu Vương gia thế?"
"Nhi tử đâu có nói bậy," Hoắc Thời Tu lại trở về dáng vẻ cà lơ phất phơ trước kia, chẳng còn chút chân thành nào. Hắn ngồi xuống, nghiêng đầu liếc nhìn Ôn Yến, rồi nói với Hoắc phu nhân: "Tiểu Vương gia đâu phải không biết chuyện trước kia của nhi tử, không nghe đồn thì cũng đọc qua thoại bản rồi. À đúng rồi, dạo trước nhi tử còn dẫn tiểu vương gia tới Xuân Huy Lâu một chuyến đấy."
"Thật là hoang đường!"
Ôn Yến sợ đến mức không dám động đũa, cả người cứng đờ tại chỗ.
"Thời Tu, con tốt nhất nên thu lại cái tính đó cho ta! Nếu để phụ thân con phát hiện con lấy vợ rồi mà vẫn như vậy, đến lúc đó đừng trách phụ thân sẽ quản con thật nghiêm!"
Hoắc phu nhân ném lại câu đó rồi quay người rời đi. Ôn Yến mãi đến khi không còn nghe thấy tiếng bước chân nữa mới dám thở, y u oán mà dè dặt nhìn Hoắc Thì Tu: "Sao ngài lại nói mấy lời như vậy?"
"Tiểu Vương gia, nếu bây giờ chúng ta quá thân mật, sau này làm sao ly hôn được nữa?"
Ôn Yến sững lại, trong đầu trống rỗng một lúc lâu, sống mũi bỗng cay xè, y cúi đầu tiếp tục uống canh. Rõ ràng hôm nay chính là Hoắc Thời Tu chẳng nói lời nào đã ôm y xuống xe ngựa, vậy mà bây giờ lại nhắc đến chuyện ly hôn, Ôn Yến thấy lòng mình đau đớn, bèn giận dỗi hỏi: "Trước đây ngài nói sẽ kể chuyện về người trong lòng của ngài cho ta nghe, định bao giờ mới kể?"
Hoắc Thời Tu im lặng.
Trong lòng Ôn Yến càng thêm bất mãn: Ngài đừng nói là người đó là ta đấy nhé?
Hoắc Thời Tu cắn răng, nói: "Ngày mai ta dẫn ngơi đi gặp nàng ấy, được không?"
Tuy rằng không phải chuyện gì ngoài ý muốn, nhưng trong lòng Ôn Yến vẫn như bị kim đâm một cái, đau đến mức y nhíu mày, nhìn chằm chằm mép bát: "Được, vậy tối nay đi."
"Ngươi hôm nay đi đường vất vả, vẫn nên để mai thì hơn."
"Không, là tối nay." Ôn Yến siết chặt nắm tay.
Hoắc Thời Tu nhắm mắt lại, "Được."
*
Ôn Yến mơ mơ màng màng ăn xong bữa trưa, rồi lại ngủ một giấc, đến khi tỉnh dậy, thì bị Đương Nhi đẩy ra xe ngựa.
Cả người y như mất hồn, thất thần nhìn về nơi xa. Đến nơi, Đương Nhi và mấy tiểu sai vặt cùng nhau bế cậu xuống xe, Hoắc Thời Tu đứng bên cạnh, không ra tay giúp.
Ngẩng đầu lên là một tửu lâu tên "Thính Vũ Các".
Tiểu nhị đứng trước cửa thấy Hoắc Thời Tu thì vội chạy ra hành lễ, "Tứ thiếu gia, lâu rồi ngài không đến, hôm qua Tạ Đại nhân còn nhắc tới ngài đấy!"
"Huệ Nương có ở đây không?"
"Có," Tiểu nhị liếc nhìn Ôn Yến, hỏi: "Vị gia này trông lạ mặt quá."
Đương Nhi quát: "Không được vô lễ, đây là Quận Vương gia."
Tiểu nhị vội quỳ sụp xuống đất: "Tiểu nhân tham kiến Quận Vương gia."
"Đứng lên đi." Tâm trí Ôn Yến không đặt lên người tiểu nhị này, ánh mắt y đã cố gắng xuyên qua bình phong ngọc thạch bên trong tửu lâu, dừng lại ở vài bóng người lờ mờ —— Huệ Nương là ai trong số đó?
Hoắc Thời Tu quen đường quen lối đi vòng bên phải của bình phong ngọc thạch tiến vào Thính Vũ Các, đi qua vài bàn rượu lác đác không nhiều người, rồi lại rẽ vào một hành lang quanh co như mê cung. Quẹo trái quẹo phải khiến Ôn Yến choáng đầu hoa mắt.
Cuối cùng, ở tận cùng lối đi, Ôn Yến trông thấy một gian phòng —— từ ngoài có thể lờ mờ nhìn ra là một khuê phòng. Trong phòng có thắp nến, mọi người đều im lặng, Ôn Yến tĩnh tâm lại mới nghe thấy tiếng lật sách bên trong.
Hoắc Thời Tu đứng trước cửa, khẽ cúi mắt. Trông hắn chẳng khác gì ban ngày, thần sắc điềm nhiên như không, chỉ là suốt quá trình không dám nhìn vào mắt Ôn Yến.
Ôn Yến nói: "Ngài cứ yên tâm, ta chỉ là tò mò, không có ý gì khác, cũng sẽ không nói với Thái sư và phu nhân."
Nghe xong, Hoắc Thời Tu chỉ khẽ cong môi, các đốt ngón tay gõ nhẹ lên cửa, gọi người trong phòng: "Huệ Nương."
Huệ Nương nhanh chóng ra mở cửa.
Nàng nhìn thấy Hoắc Thời Tu trước tiên, liền lễ phép chào một tiếng: "Tứ thiếu hgia." Nhưng lời còn chưa dứt, nàng đã trông thấy người bên cạnh hắn —— một người ngồi trên xe lăn, vừa nhìn đã biết xuất thân cao quý. Huệ Nương tuy chưa từng gặp qua, nhưng từng nghe Hoắc Thời Tu nhắc tới. Ở Kinh thành, người ngồi xe lăn mà còn có thân phận quý giá, thì còn ai ngoài vị Quận Vương kia? Vì thế, Huệ Nương cũng cúi đầu hành lễ: "Dân nữ bái kiến Quận Vương gia."
Ôn Yến từ nhỏ đến lớn chưa từng mấy lần gặp người ngoài, càng chưa từng thấy cô nương bao giờ. Thi thoảng vào cung, cậu ngồi mép bàn tiệc, rướn cổ muốn nhìn xem vị Lý Quý Phi được sủng ái nhất hiện nay trông ra sao, nhưng tiếc là chẳng nhìn rõ.
Thế nhưng dù có thiếu kiến thức bao nhiêu, Ôn Yến vẫn có thể khẳng định, cô nương tên Huệ Nương này đúng là một mỹ nhân. Cho dù chỉ mặc váy lụa trắng trơn đơn giản, cũng không che được khí chất đoan trang nhã nhặn; búi tóc đơn giản cài ngọc hoàn lại càng tôn lên làn da trắng mịn như ngọc.
Ôn Yến bỗng thấy e dè và tự ti, lắp ba lắp bắp nói: "Cô... cô nương miễn lễ."
Hoắc Thời Tu im lặng rất lâu, cuối cùng vẫn lắc đầu, hắn bước qua bậc cửa, đứng song song với Huệ Nương, nói: "Không, ta tối nay không về nữa."
"Đương Nhi! Mau đi thôi!" Giọng Ôn Yến khàn đặc.
Đương Nhi không còn cách nào, đành tức giận theo lối cũ đẩy Ôn Yến ra khỏi cửa. Cậu cùng thị vệ thân cận của Hoắc Thời Tu là Thành Khê phải vất vả lắm mới đưa được Ôn Yến lên xe ngựa. Khi xe sắp khởi hành, Thành Khê kéo tay Đương Nhi lại, nhỏ giọng nói: "Quận Vương gia hiểu lầm rồi, thiếu gia nhà ta với Huệ Nương cô nương không phải mối quan hệ đó——"
"Đương Nhi, đi mau!" Ôn Yến đã không còn chút sức lực nào.
Đương Nhi giật cương, điều khiển xe rời đi.
Thành Khê bất lực, đành quay về, thuật lại toàn bộ cho Hoắc Thời Tu. Nhưng Hoắc Thời Tu chỉ lo lắng cho sự an toàn của Ôn Yến, dặn: "Ngươi lập tức cưỡi ngựa theo sát xe ngựa của Quận Vương gia, nhất định phải hộ tống y ấy bình an về phủ, mau lên!"
Thành Khê nhận lệnh rồi rời đi. Huệ Nương ngồi lại vào bàn, cầm quyển sách đang đọc dở, thở dài: "Ngài làm vậy rốt cuộc là vì cái gì?"
"Là vì y."
"Phải rồi, vì y," Huệ Nương cười lạnh: "Có bản lĩnh thì ngay từ đầu đừng tiếp cận y, có bản lĩnh thì từ đầu đến cuối cứ đóng vai một tên công tử phong lưu. Đợi đến khi y tin tưởng ngài, lại đem y vứt bỏ, vậy cũng gọi là vì y sao? Hoắc thiếu gia, ngài quá ích kỷ rồi đấy."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu