Tối hôm đó, Huệ Nương được đưa vào hậu cung.
Một tháng sau, Hoàng thượng nói tại triều đình: "Hoắc Thời Tu, trẫm thấy ngươi đích thực là nhân tài trụ cột quốc gia, vậy hãy kế thừa chức Trấn Ninh Tướng quân năm xưa của tam ca ngươi, tiếp tục giúp trẫm bảo vệ giang sơn xã tắc."
Mọi thứ đều nằm trong dự liệu của Hoắc Thời Tu, nhưng khi Hoàng thượng nói ra những lời này, y vẫn khựng lại một chút, rồi mới quỳ xuống thưa: "Tạ ơn Hoàng thượng, vi thần nhất định không phụ lòng tin cậy của người, dốc hết tâm can, chết không từ nan. Hoàng thượng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế."
Chiếu thư được gửi đến phủ Thái sư, Ôn Yến òa lên khóc một trận.
Hoắc Thời Tu dỗ thế nào cũng không được.
"Yến Yến, ta dốc hết tâm sức tổ chức lễ Vạn Thọ, chính là vì muốn vào Binh bộ, chính là vì muốn được cầm binh ra trận. Nếu cứ
ở lại triều đình, ta vĩnh viễn không thể thoát khỏi sự khống chế của phụ thân ta."
Ôn Yến bỗng nhớ tới hai câu thơ.
"Khả liên Vô Định hà biên cốt
Do thị thâm khuê mộng lý nhân."
Tam ca của Hoắc Thời Tu là trúng phục kích, bị một mũi tên bắn xuyên đầu mà chết. TruyenLau
Ôn Yến sợ hãi đến mức òa khóc, gần như không nói nên lời, cậu ôm chặt lấy Hoắc Thời Tu: "Ca ca, cầu xin huynh, đừng đi đánh trận, ca ca, chúng ta cứ bình yên sống bên nhau thôi được không? Dù cho Hoắc gia có bị tịch thu gia sản, phụ vương ta cũng nhất định sẽ bảo vệ chúng ta, chúng ta sẽ không chết đâu..."
Hoắc Thời Tu trầm mặc hồi lâu, không trả lời, chỉ ôm lấy y, nhẹ nhàng vỗ lưng y.
Ôn Yến ngẩng đầu hỏi: "Ca ca, huynh đã quyết định rồi đúng không?" TruyenLau.com
"Ta không phải người được quyền quyết định."
Hoắc Thời Tu vén lọn tóc bị nước mắt dính lên má Ôn Yến, trong mắt hắn cũng ngập lệ nhưng không rơi xuống, hắn nói: "Ta xưa nay chưa từng là người có thể quyết định. Yến Yến, ta không muốn nói với đệ những chuyện này. Thứ nhất là vì ta không thể đảm bảo kế hoạch của mình sẽ thành công, thứ hai là ta không muốn để đệ thấy một Hoắc Thời Tu bất lực. Ta rất sĩ diện, ta chỉ muốn đưa kết quả đến trước mặt đệ, để đệ khen ta giỏi."
Hoắc Thời Tu tự giễu cười khẽ: "Nếu không làm được, trở thành trò cười cho thiên hạ thì cũng chẳng sao, nhưng nếu bị Yến Yến chê bai, ta thật sự không gắng gượng nổi nữa."
Ôn Yến dùng tay áo lau nước mắt, nghẹn ngào vùi mặt vào hõm cổ của Hoắc Thời Tu: "Sao ta có thể chê huynh chứ? Thích huynh còn không kịp nữa là."
TruyenLau.com
"Nhưng ta thì lại chán ghét chính mình, ta đã làm kẻ hèn nhát và kẻ đào ngũ suốt bao nhiêu năm."
Ôn Yến rất mâu thuẫn, y biết Hoắc Thời Tu không phải người tầm thường, không cam chịu sa lầy trong vũng bùn quyền lực, nhưng bảo y mắt nhìn Hoắc Thời Tu ra chiến trường, đi vào chốn nguy hiểm, y lại không làm được.
Y nhìn vào mắt Hoắc Thời Tu, hồi lâu không nói gì.
Người ca ca mà y yêu, có thể vừa phe phẩy quạt cùng y thưởng hết hoa khắp Trường An, cũng có thể khoác chiến bào xông pha nơi sa trường.
Người sinh ra trên cao đài sẽ không chìm trong bụi đất.
Ôn Yến bỗng nhiên thông suốt, không phản đối nữa, y nói: "Ta hiểu rồi."
"Xin lỗi."
"Không cần xin lỗi đâu, ca ca, đệ biết huynh làm tất cả những điều này cũng là vì đệ."
Miệng thì nói ngoan ngoãn hiểu chuyện, nhưng trong lòng vẫn thấy chua xót. Y buông Hoắc Thời Tu ra, khó nhọc trở mình, quay lưng lại với hắn.
Hoắc Thời Tu âm thầm thở dài, không còn cách nào khác, có giải thích thêm cũng chỉ càng khiến Ôn Yến đau lòng.
Hắn kéo chăn lên tận vai Ôn Yến, đắp cho y.
Một đêm không ngủ.
*
Sáng sớm hôm sau, Đương Nhi vào giúp Ôn Yến rửa mặt, vừa thấy quầng thâm dưới mắt y thì kinh ngạc "xì" một tiếng, rồi nhanh chóng mím môi cười trộm.
Nếu là ngày thường, Ôn Yến đã sớm nổi trận lôi đình với Đương Nhi rồi, nhưng hôm nay y chẳng còn hứng thú, chỉ ngước mắt nhìn Đương Nhi, chậm rãi mở miệng: "Ta muốn đến Cố Trang một chuyến."
"Hả? Bây giờ sao?"
"Ừ." Ôn Yến gật đầu, y không muốn ở lại trong nhà nữa.
Về sau Hoắc Thời Tu sẽ ra chiến trường, những ngày y phải cô đơn trông nhà sẽ còn nhiều, y không muốn bắt đầu cảm giác đó ngay lúc này.
Sau khi Đương Nhi hầu hạ Ôn Yến dùng xong bữa sáng, cậu gọi thêm mấy người hầu đến, đưa Ôn Yến ra tới cửa sân sau.
Đường lát sỏi vẫn chưa được san bằng, nhưng y trông thấy mấy người làm vườn đang chuyển những bông hoa ba cánh —— loại hoa mà trước đó y từng khen thích —— trồng dọc hai bên lối nhỏ.
Y chỉ lỡ miệng nói một câu là thích, thế mà Hoắc Thời Tu đã ghi nhớ trong lòng rồi.
Đường đến Cố Trang rất xa, ra khỏi Kinh thành lại không tiện, nhưng Ôn Yến nhất quyết muốn đi, Đương Nhi đành theo y. Mãi đến khi xe ngựa lắc lư mệt mỏi rồi từ từ dừng lại, Ôn Yến tưởng là đã đến nơi, vén rèm lên lại không thấy hàng rào gỗ của Cố Trang đâu cả.
Xe ngựa dừng dưới chân núi, bên đường toàn là những người ăn mặc rách rưới.
Đương Nhi vội chạy xuống hỏi han, biết được nguyên do thì lập tức quay lại bẩm với Ôn Yến: "Họ là dân chạy nạn từ thôn Đàm Ninh, quận Bình Nam tới, nơi đó đang bị đói kém."
"Bình Nam chẳng phải vùng đất phồn thịnh sao?" Ôn Yến nghi hoặc.
"Đúng vậy, nhưng năm ngoái thôn Đàm Ninh vì phong thủy tốt nên triều đình chọn nơi đó để xây đàn tế phương Nam, nhà cửa ruộng đồng đều bị phá hủy, mấy trăm hộ dân cứ thế bị đuổi đi. Tri huyện lại tham ô tiền bồi thường của triều đình, dân làng kêu oan không có cửa, có người thì tha hương cầu thực, có người thì tạm trú lại trong thành Bình Nam, số còn lại là người già yếu, nghèo khổ, bệnh tật thì chết đói hơn phân nửa. Không còn cách nào khác, những người còn sống cố gắng cầm cự, bàn bạc với nhau rồi quyết định kéo nhau lên Kinh thành."
Ôn Yến không nỡ nhìn, nhất là nơi gần cậu, có một đứa trẻ gầy trơ xương đang ngồi xổm.
Nhìn tầm bốn, năm tuổi, cổ tay nhỏ như cành củi, trên mặt chẳng còn chút máu nào, chắc là đã đói nhiều ngày. Nó nhìn thấy Ôn Yến, có lẽ tưởng rằng Ôn Yến có đồ ăn, loạng choạng đứng dậy, lảo đảo bước về phía xe ngựa. Nhưng chưa đi được mấy bước, nó đã ngã gục xuống.
Ôn Yến theo phản xạ đưa tay ra, nhưng chỉ có thể trơ mắt nhìn đứa trẻ ngã xuống trước mặt mình.
Trán đập vào mảnh đá vụn trên mặt đất, chảy máu.
Đương Nhi vội vàng bế đứa trẻ lên, Ôn Yến lo lắng kêu: "Ôm đứa bé đến đây cho ta, ngươi đi tìm Lư tiên sinh, bảo ông ấy mang thuốc chỉ huyết và băng gạc đến!"
Đương Nhi đặt đứa bé lên đùi Ôn Yến, động tác của Ôn Yến còn vụng về, nhưng hai tay lại dùng hết sức ôm chặt lấy đứa trẻ. Một đứa trẻ tầm bốn, năm tuổi mà nhẹ bẫng, yếu đến mức gần như không còn thở nữa.
Ôn Yến cảm nhận được nỗi đau bất lực và tuyệt vọng.
Lần đầu tiên y cảm thấy sinh mệnh đang trôi tuột khỏi trước mắt mình.
May mắn thay, Đương Nhi đã quay lại kịp thời, theo sau là một vị lang trung và Lư tiên sinh —— người phụ trách quản lý sổ sách.
Lang trung nhận lấy đứa bé trong lòng Ôn Yến, lấy bình thuốc và băng gạc trong hộp thuốc ra, lại nhận thêm khăn lông thấm nước nóng từ tay Đương Nhi, rồi nhanh chóng xử lý vết thương.
Không lâu sau đã xong, lang trung dặn dò: "Lư tiên sinh, phiền ngài ôm đứa bé về, cho nó ăn ít cháo kê."
"Vâng." Lư tiên sinh nhận lấy đứa trẻ.
Ôn Yến cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, vừa định mở miệng
cảm ơn thì lang trung đã thản nhiên xoay người rời đi.
"Lang trung tiên sinh?" Ôn Yến gọi ông lại: "Ngài có thể dạy ta cách xử lý vết thương không? Như vết thương của đứa trẻ lúc nãy, hoặc là vết thương do đao kiếm gây ra..."
"Dù có dạy ngài thì được gì chứ? Ngài cũng chẳng cứu được ai cả," ánh mắt của lang trung lạnh lùng, giọng nói còn lạnh hơn băng, "Ngài là người của Hoắc gia, dân chạy nạn ở thôn Đàm Ninh này sẽ không muốn để ngài chữa trị đâu."
"Có liên quan gì đến Hoắc gia? Đó là mệnh lệnh của triều đình." Ôn Yến nhíu mày.
"Nhưng, trước khi Hoắc Thái sư nắm quyền, Hoàng thượng đâu có tin vào đạo thuật hay trường sinh bất lão."
Ôn Yến sững người.
" Hoắc Thái sư vì muốn lôi kéo lòng tin của Hoàng thượng nên đã hết lời ca ngợi phép tiên và thuật trường sinh bất lão trước mặt người, khiến Hoàng thượng mê muội tu luyện, không còn tâm trí xử lý chính sự, trao quyền cho Hoắc gia, từ đó để Hoắc Thái sư một tay che trời, khiến thiên hạ lầm than."
Lang trung đưa mắt nhìn xung quanh, đập vào mắt toàn là người già, phụ nữ và trẻ em. Những dân chạy nạn vạn dặm lặn lội đến đây đã hòa làm một với bụi đất, khiến người ta xót xa khi nhìn thấy.
"Thôn Cố Trang đã không thể chứa thêm người nữa rồi." Lang trung nói.
"Ta có thể hỗ trợ thêm bạc!" Ôn Yến lo lắng nói, "Ta còn nhiều tích lũy, nếu không đủ, ta có thể trở về Vương phủ xin phụ vương ta
——"
Lang trung lắc đầu: "Điện hạ, đây không phải là kế sách lâu dài."
Ôn Yến lộ vẻ khổ sở: "Vậy thì phải làm sao bây giờ?"
Lang trung tiên sinh định nói rồi lại thôi, nhìn Ôn Yến, chỉ đành bất lực cười khổ: "Điện hạ, ngài là người của Hoắc gia, ta thì có thể nói gì trước mặt ngài chứ?"
Câu nói này rõ ràng là đang chỉ trích Hoắc gia.
Ôn Yến rất muốn nói với lang trung rằng, thật ra thôn Cố Trang là do Hoắc Thời Tu sửa sang, là Tứ thiếu gia của Hoắc gia bỏ tiền túi ra xây dựng, Hoắc gia không phải ai cũng là người xấu.
Nhưng Hoắc Thời Tu từng dặn y, chuyện này phải giữ kín, một khi bị người trong triều biết được người thu nhận dân chạy nạn ngoài Kinh thành lại là Tứ thiếu gia của Hoắc gia, thì chỉ càng khiến Hoắc Thái sư chú ý. Nếu Thái sư nổi giận, sợ rằng thôn Cố Trang cũng sẽ bị san bằng.
Ôn Yến nhớ lại những lời mình từng nói với Hoắc Thời Tu. Khi ấy Hoắc Thời Tu luôn cúi đầu, mang theo vẻ tự ti chán ghét bản thân, dè dặt bày ra mặt tối của gia tộc cho Ôn Yến xem.
Thì ra, cảm giác bất lực là như thế này.
Lúc đó, Lư tiên sinh phụ trách sổ sách đã nhờ người chăm sóc đứa trẻ xong, liền mồ hôi đầm đìa chạy đến hành lễ với Ôn Yến.
Ôn Yến hỏi: "Những dân chạy nạn này sẽ được an trí thế nào?"
Lư Nguyên đáp: "Trong trang vẫn còn mấy căn nhà trống, có thể chứa được mười mấy người, số còn lại thì phải chen chúc với đám nạn dân mới đến tháng trước. Nói chung là trước mắt cứ sắp xếp ổn định đã. Tiểu nhân đang cân nhắc liệu có nên dựng thêm vài túp lều tranh ở bãi đất trống phía Bắc thôn Cố Trang không?"
"Chỗ đó địa hình hiểm trở, không thích hợp xây nhà." Lang trung nhắc nhở.
Lư Nguyên cũng thở dài: "Nhưng thật sự thôn Cố Trang không còn chứa nổi nữa rồi... Tiểu Vương gia, ngài thấy thế nào?"
Ôn Yến làm sao biết nên trả lời ra sao, đầu óc hoàn toàn trống rỗng. Từ nhỏ đến lớn, chuyện phức tạp nhất mà y từng suy nghĩ là những điều Hoắc Thời Tu kể cho mình.
Y chưa từng đưa ra lời khuyên cho ai, cũng chưa từng suy nghĩ về chuyện bên ngoài Hoắc phủ.
Y vô thức nghĩ đến Hoắc Thời Tu, lặng lẽ gọi "ca ca" trong lòng, như thể làm vậy sẽ giúp y bớt lo sợ hơn.
Thấy Ôn Yến không nói gì, lang trung lạnh lùng cười: "Lư tiên sinh, vấn đề này ông nên đi hỏi Hoắc Thái sư. Hỏi xem ông ta bao giờ mới giải quyết được nạn dân lưu vong tràn lan, hỏi xem đám giá áo túi cơm dưới trướng ông ta có thể đừng tham ô tiền ngân sách triều đình nữa được không? Một nửa bỏ vào túi mình, một nửa đưa vào Kinh thành, chẳng ai đoái hoài đến sống chết của bách tính. Còn phải hỏi xem, bao giờ mới xuất binh đánh Xích Kiếp? Biên cương dân chúng lầm than, nạn dân từng đợt từng đợt kéo tới, thôn Cố Trang thực sự không cứu nổi nhiều người như vậy nữa."
Sau khi nghe xong, Ôn Yến cuối cùng cũng hoàn toàn hiểu được tâm nguyện của Hoắc Thời Tu.
Hoắc Thời Tu không phải vì thăng quan tiến chức.
Hắn là muốn thông qua con đường này, phá được thế cục tử vong, hắn muốn từng bước đi lên, cho đến một ngày có thể đối đầu với Hoắc Thái sư.
Ôn Yến trở về nhà, sờ tay lên bộ giáp mà Hoàng thượng ban cho Hoắc Thời Tu. Khi Hoắc Thời Tu bước vào, Ôn Yến quay đầu lại, vừa khóc vừa nói: "Ca ca, mặc kệ thế nào, huynh nhất định phải bình an trở về."
Mộ xuân tức sự
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.