Ba ngày sau, Thái sư cuối cùng cũng giải trừ lệnh cấm túc của hai người, thân thể của Hoắc Thời Tu cũng đã hồi phục, hắn trở lại Lễ bộ làm việc.
Chuyện dân tị nạn trước đó từng gây náo động khắp Kinh thành, giờ cũng dần lắng xuống. Hoắc Thời Tu vẫn tiếp tục làm việc dưới trướng nhị ca Hoắc Tân, chuẩn bị cho lễ Vạn Thọ, giám sát tiến độ khoa cử, như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Hoắc Thời Tu xem xong danh sách tiến sĩ, sau đó liền dặn thuộc hạ rằng mình muốn đến tửu lâu.
Đám thuộc hạ đều đã quen với tính phóng túng của hắn, nhưng Hoắc Thời Tu vừa ra khỏi cửa, liền cưỡi ngựa đi về hướng nam.
Tề Vương phủ và Thành Vương phủ nằm một nam một bắc, cũng hàm ý cho sự phồn thịnh và suy bại.
Cổng chính Tề Vương phủ nhìn qua không xa hoa, không khác biệt mấy so với các phủ thân vương khác, nhưng đi vào bên trong mới thấy được sự tinh xảo và xa hoa. Hoắc Thời Tu men theo con đường lát đá, giữa những hòn non bộ linh bích đá muôn hình vạn trạng, tiến vào hoa sảnh.
Tề vương Ôn Minh Viễn đang đợi hắn bên trong.
Người hầu dẫn đường lui ra, Hoắc Thời Tu cúi người hành lễ: "Tham kiến Tề vương điện hạ."
Ôn Minh Viễn sắc mặt bình thản, không vui không giận, không còn vẻ thân thiết như hôm trước, chỉ khẽ gật đầu: "Ngồi đi."
Hoắc Thời Tu ngồi xuống, chưa kịp mở miệng thì Ôn Minh Viễn đã lên tiếng trước: "Nghe nói năm nay ngươi phụ trách lễ Vạn Thọ?"
"Vâng."
"Năm nay Hoàng thượng tìm được Nguyên Phong chân nhân trợ giúp tu luyện tiên đạo, tâm trạng vô cùng tốt, sau khi qua sinh nhật sẽ đến Bồng Lai tiên đảo gặp chân nhân Nguyên Phong, cho nên lễ Vạn Thọ lần này tuyệt đối không được xảy ra sai sót, nếu làm Hoàng thượng phật ý, ngươi khó mà thoát tội."
Hoắc Thời Tu đứng dậy, nói: "Tuân theo lời dạy bảo của vương gia, hạ quan nhất định sẽ tận tâm tận lực."
Ôn Minh Viễn nâng chén trà bên cạnh lên, trước khi uống lại bất ngờ hỏi: "Hôm nay ngươi đến có chuyện gì?" Đọc truyện tại TruyenLau.com
Hoắc Thời Tu trước nay chưa từng bước vào Tề Vương phủ, mấy ngày trước lại từng có màn đàm phán như vậy, Ôn Minh Viễn tất nhiên hiểu rõ ý đồ của hắn, nhưng lại cố tình giả vờ không biết, nói ra những lời như thế khiến Hoắc Thời Tu khó xử. Bởi vì ông ta biết rõ, cho dù Hoắc Thời Tu đã bước vào cửa Tề vương phủ, thì hắn cũng sẽ không chịu theo ông ta, trở thành thanh kiếm trong tay ông ta.
Những năm trước, khi Hoắc Thời Tu giả làm công tử phong lưu, đã chịu không ít ánh mắt khinh thường, hôm nay gặp chút khó xử thế này cũng chẳng đáng là gì. Hắn bình thản, không kiêu không nịnh, chậm rãi nói: "Người tộc Xích Kiếp liên tục xâm phạm bách tính vùng biên giới, hiện tại đại quân thiết kỵ đang đóng quân ngoài Ải Nhạn Môn, chẳng bao lâu nữa sẽ áp sát vào vùng trọng địa Trung Nguyên. Gia phụ lấy an nguy của dân làm trọng, mong muốn nghị hòa để tránh một trận đại chiến, nhưng trong triều có không ít đại thần phản đối."
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Kỳ thực, những đại thần phản đối đều là đảng phái của Tề vương, chuyện này ai ai cũng rõ, nhưng Hoắc Thời Tu đương nhiên không thể nói thẳng ra.
Ôn Minh Viễn nhấp một ngụm trà, vẻ mặt như chẳng mấy quan tâm.
"Hạ quan cho rằng hành động của gia phụ là không thỏa đáng. Dù Xích Kiếp nhỏ yếu, nhưng địa thế Ải Nhạn Môn hiểm yếu, từ cuối thời chiến loạn đến nay vẫn là yết hầu giao thông giữa nam bắc. Giữ được Nhạn Môn thì giữ được Trung Nguyên, mất Nhạn Môn thì mất thiên hạ. Nếu Ải Nhạn Môn bị phá, biên giới sẽ vĩnh viễn không yên ổn. Chiến sự với Xích Kiếp không thể chậm trễ. Hạ quan chức nhỏ lời nhẹ, chỉ mong vương gia vì sinh linh thiên hạ, cùng ký tên chủ chiến, phản đối nghị hòa."
Hoắc Thời Tu nói xong, chờ đợi một lúc lâu mà Ôn Minh Viễn vẫn không đáp lời, hắn đành đứng yên tại chỗ, lưng thẳng tắp, chờ phản ứng của đối phương. Website TruyenLau.com
Ôn Minh Viễn lại thong thả nhấp trà, rồi còn sai hạ nhân rót trà thêm cho Hoắc Thời Tu, một lúc sau mới từ tốn nói: "Hoắc Phong và ngươi đều là con chính thất, nhưng hai người các ngươi chẳng giống huynh đệ chút nào. Ngươi lại có vài phần giống tam ca đã mất của ngươi, hắn thời niên thiếu cũng từng có chí lớn, chỉ tiếc trời ghen người tài, bị quân địch ám toán, bỏ mạng nơi sa trường."
Hoắc Thời Tu khẽ cúi đầu.
"Những điều ngươi nói, Hoắc Phong thân là Thượng thư Binh bộ, chẳng lẽ không nghĩ tới? Nhưng hắn đã quen làm con rối của Thái sư, đến một chút chủ kiến cũng không dám có."
Hoắc Thời Tu lúc này không dám cãi lời, chỉ có thể im lặng lắng nghe.
"Nhưng lời của Thái sư cũng không sai, mấy năm trước nạn đói và dịch chuột liên miên, bách tính chịu khổ chịu nạn, nếu lại khơi mào chiến tranh, e rằng dân chúng sẽ lầm than không lối thoát."
"Nhưng nếu nghị hòa, hậu họa khôn lường, cái giá phải trả còn lớn hơn."
"Đúng vậy," Ôn Minh Viễn làm ra vẻ khó xử, "Vậy phải làm sao đây? Nếu chiến, Tiêu Thế Nguyên và Trần Khai —— hai vị Tướng quân —— một người trấn thủ đông nam, một người giữ gìn duyên hải, trong triều còn ai có thể đảm đương trọng trách này?"
Ông ta chăm chú nhìn Hoắc Thời Tu, bỗng bật cười: "Năm xưa tam ca ngươi từng nói với bản vương, ngươi là người văn võ song toàn. Nhưng dẫn binh đánh trận, có tài thôi chưa đủ, quan trọng là phải có kinh nghiệm."
Hoắc Thời Tu biết Ôn Minh Viễn đang vòng vo với mình, hắn cũng không nhiều lời, chỉ khom người đáp: "Về người thích hợp đảm đương trọng trách, xin vương gia cùng chư vị đại thần cân nhắc thấu đáo, cuối cùng để Thánh thượng quyết định."
Ôn Minh Viễn khẽ khẽ gõ nắp chén, phát ra một tiếng "cạch" trong trẻo: "Được rồi, bản vương biết rồi."
"Tạ vương gia."
"Hiện tại quan trọng nhất là tổ chức cho tốt lễ Vạn Thọ," Ôn Minh Viễn ngước mắt, hạ thấp giọng nói chậm rãi: "Hoàng thượng vui vẻ rồi, mọi chuyện đều dễ nói."
"Vâng."
Hoắc Thời Tu đưa ra tín vật tỏ lòng trung thành, ngầm truyền đạt một điều với Ôn Minh Viễn: Hắn không cùng phe với phụ thân mình.
Hiện tại Ôn Minh Viễn vẫn đang bị Hoắc Thái sư đè ép một bậc, nhưng lần này có sự trợ giúp của Hoắc Thời Tu, ý định tiến vào Đông cung của y lại một lần nữa bùng lên.
"Hạ quan dự định sắp xếp một màn kiếm vũ trong lễ Vạn Thọ, e có chỗ chưa chu toàn, đến lúc đó mong điện hạ nói đỡ đôi lời."
"Biết rồi." Ôn Minh Viễn cúi đầu uống trà, cười nhẹ nói: "Chuyện nhỏ."
Rời khỏi Tề Vương phủ, Hoắc Thời Tu tìm đến gánh hát nổi danh nhất Kinh thành về vũ kiếm, đưa họ đến đình Thính Vũ.
Hắn gõ cửa phòng Huệ nương, ý tứ sâu xa nói: "Kiếm vũ có thể bắt đầu học rồi."
Đôi mắt Huệ nương lập tức sáng lên: "Tốt quá."
Xử lý xong mọi việc ở đây, Hoắc Thì Tu lại đến phủ Tướng quân Dương Bình Chương, người thống lĩnh quân vụ Tây Bắc. Dương Tướng quân chính là ân sư của hắn về võ học và binh pháp, mặc dù không ai biết mối quan hệ này.
Năm mười hai tuổi, lần đầu tiên gặp Dương Tướng quân, Hoắc Thời Tu mới cảm nhận được sức hút của võ học, từ đó say mê không dứt, còn đặc biệt đến phủ Dương Tướng quân bái sư. Dương Tướng quân rất quý trọng hắn, hai người dần trở thành tri kỷ cách biệt tuổi tác. Mỗi khi Hoắc Thời Tu cảm thấy bức bối, phiền muộn, đều sẽ đến phủ Dương Tướng quân trò chuyện thâu đêm. Chỉ tiếc rằng Tướng quân thường trú tại Tây Bắc, nên nhiều chuyện trong lòng hắn chỉ đành giấu kín.
Giờ đây Dương Tướng quân hồi kinh, Hoắc Thời Tu lại có thêm nhiều mưu tính, tất nhiên phải đến bàn bạc một phen. Hai người trò chuyện đến quên cả thời gian, mãi đến lần thứ ba hạ nhân đến hỏi có muốn dùng cơm không, Hoắc Thời Tu mới giật mình nhận ra trời đã tối. Hắn chợt nhớ đến lời nhắn bảo Thành Khê chuyển lại, lập tức thấy hối hận. Dương Tướng quân muốn giữ hắn lại ăn tối, nhưng hắn cũng từ chối, vội vàng lên ngựa, phi nhanh về nhà.
Lúc này, Ôn Yến đang ngồi dưới giàn tử đằng, mặt hờn dỗi.
Hoắc Thời Tu bước từng bước lại gần, cúi người xuống, đưa tay khẽ khều sống mũi Ôn Yến: "Yến Yến sao vậy? Không vui à? Giận ta về trễ sao?"
Ôn Yến vốn nghĩ mình che giấu rất giỏi, nào ngờ chỉ một câu nói của Hoắc Thời Tu đã khiến y cảm thấy tủi thân, bèn dứt khoát dang hai tay ra, ra lệnh nũng nịu: "Ôm."
Hoắc Thời Tu mỉm cười, dang tay ôm y vào lòng.
Thực ra được ôm thế này không hẳn dễ chịu, lưng phải dùng lực, eo không thể buông lỏng quá lâu, hai chân bị giữ cũng sẽ đau. Nhưng Ôn Yến vẫn thích được Hoắc Thời Tu ôm lấy, thích cảm giác hắn trở thành đôi chân của mình, đưa cậu đi bất kỳ đâu, làm bất kỳ điều gì.
"Yến Yến, ta cho người dựng một cái xích đu ở đây cho đệ nhé?"
Ôn Yến mở to mắt, mừng rỡ nói: "Được!"
Lúc ăn tối, Ôn Yến nói: "Ta đã xem rất nhiều sách thuốc, nhưng vẫn không tìm được cách chữa khỏi chân của ta."
Hoắc Thời Tu an ủi: "Rồi sẽ có thôi, Yến Yến đừng lo."
"Nếu không chữa được thì sao?"
"Vậy thì ta sẽ ôm đệ cả đời." —— Hoắc Thì Tu buột miệng thốt ra.
Nói xong, cả hai đều sững lại một chút, sau đó nhìn nhau cười.
"Thời Tu ca ca, ta chợt cảm thấy làm một lang trung cứu giúp thiên hạ cũng rất tốt."
"Được chứ, đợi ta xử lý xong mọi chuyện ở đây, sẽ cùng đệ du sơn ngoạn thủy, hành y tế thế."
Ôn Yến cười đến cong cả mắt, ngậm đầu đũa bắt đầu mơ màng tưởng tượng.
*
Còn ba ngày nữa là đến lễ Vạn Thọ, Hoắc Thời Tu đến xem tiến độ luyện vũ kiếm, Huệ Nương nói mọi thứ đều đã chuẩn bị thỏa đáng.
Huệ Nương nói nàng có đến chín phần nắm chắc.
Sau khi giải quyết xong chuyện vũ kiếm, Hoắc Thời Tu lại đến thao trường luyện binh của Tạ Tử Minh.
Tạ Tử Minh đang dắt một con tuấn mã vàng óng mạnh mẽ, thấy Hoắc Thời Tu đến cũng tiếc không buông tay, chỉ khẽ hất cằm về phía căn phòng trong sân, ra hiệu: "Người ở bên trong."
Hoắc Thời Tu vừa định bước vào thì Tạ Tử Minh gọi hắn lại: "Tối nay uống một vò nhé?"
"Miễn bàn."
"Ta biết ngươi không thích uống rượu, nhưng ngươi sắp ra chiến trường rồi, huynh đệ phải tiễn cậu một chén mới được."
May mà xung quanh không có ai, cũng không lo có kẻ nghe lén sau tường, Hoắc Thời Tu quay lại, xoa nhẹ bờm con ngựa vàng bóng loáng, trầm giọng nói với Tạ Tử Minh: "Làm gì đơn giản như ngươi nghĩ vậy?"
"Đúng là không đơn giản thật," Tạ Tử Minh bỗng cười, rồi hỏi: "Ngươi từng nghe câu khiến dọa trẻ con ngoài dân gian chưa?"
"Câu gì?"
Tạ Tử Minh giơ tay làm động tác doạ nạt: "Hoắc Thái sư có ngàn con mắt, đang nhìn tất cả mọi người trên đời này, nhất là bọn trẻ con, ai mà không ngoan là Thái sư sẽ đến bắt đi!"
Hoắc Thời Tu bật cười.
"Nếu ngươi không ra công lập nghiệp thì thật uổng cho bao công sức vất vả này," Tạ Tử Minh vừa cười vừa lắc đầu nói: "Nói chung, có việc gì cần giúp thì cứ mở lời. Thôi, mau vào đi, hai vị Đại nhân bên trong chắc đang sốt ruột đợi rồi."
Hoắc Thời Tu bèn quay người bước vào phòng. Hai người đang ngồi trong thấy Hoắc Thời Tu liền đứng dậy hành lễ: "Hạ quan tham kiến Hoắc Đại nhân."
"Hai vị ngồi đi, chúng ta đều là người quen cũ, không cần đa lễ."
Hai người trước mặt là huyện lệnh Chính Dương Vương Hoài và huyện lệnh Dụ Thủ Chu Hàm Anh. Cả hai đều là cử nhân mà Hoắc Thời Tu quen khi đi theo Hoắc Tân tuần tra kỳ thi hương năm xưa, ba người gặp là hợp ý, rất thân thiết. Sau này hai người này đều được phân nhiệm tại các quận huyện ở vùng Tây Bắc.
Chính Dương huyện và Dụ Thủ huyện đều nằm gần ải Nhạn Môn, vì vậy Hoắc Thời Tu đã tìm đến họ.
Khi trở về Hoắc phủ, Hoắc Thời Tu đã hơi say, vẫn còn muốn tự mình cưỡi ngựa về, nhưng Tạ Tử Minh không cho, nhất định phải phái người dùng xe ngựa đưa hắn trở về.
Thành Khê vẫn luôn đợi ở cổng sau vườn, từ xa thấy có một chiếc xe ngựa chạy tới thì lập tức chạy ra đón. Hoắc Thời Tu vẫn còn tỉnh táo, vịn vào vai Thành Khê bước xuống xe.
"Tiểu Vương gia đâu rồi?"
"Vẫn đang đợi ngài đấy ạ."
Hoắc Thời Tu dừng lại ở cửa, hỏi Thành Khê: "Trên người ta có nặng mùi rượu không?"
Thành Khê ngửi thử một chút, rồi nói: "Cũng không nặng lắm đâu ạ. Thiếu gia, ngài muốn tắm thay y phục trước hay về phòng trước ạ?"
Hoắc Thời Tu suy nghĩ một lát, rồi nói: "Tắm trước đi, kẻo làm Tiểu Vương gia khó chịu."
"Vâng, hạ nhân đi chuẩn bị ngay."
Thành Khê chuẩn bị một thùng nước nóng, còn treo sẵn y phục sạch lên giá. Hoắc Thời Tu day trán rồi chậm rãi bước vào thùng tắm. Nước nóng tràn lên cơ thể khiến Hoắc Thời Tu cuối cùng cũng thấy thư giãn đôi chút.
Dạo gần đây, tuy mệt mỏi, nhưng trong lòng hắn lại thấy mãn nguyện. Cuối cùng hắn cũng cảm nhận được mình là một người đang sống, chứ không chỉ là một cái xác mang vỏ bọc bên ngoài.
Khi tắm hắn không thích có người hầu hạ bên cạnh, cho nên xung quanh vô cùng yên tĩnh, chỉ có tiếng nước lách tách nhỏ giọt. Hoắc Thời Tu thở dài một hơi, tâm trí cũng phiêu dạt đi xa, nghĩ đến đại lễ Vạn Thọ ba ngày nữa, nhớ đến từng lần bôn ba chuẩn bị cho việc này.
Giờ mọi việc đã sẵn sàng, chỉ còn thiếu "gió Đông".
Chợt nghe tiếng cửa bị đẩy ra, Hoắc Thời Tu lập tức mở mắt, lạnh giọng nói: "Ta không cần người hầu hạ, ra ngoài đi."
Nhưng ngay giây sau đó lại vang lên một tiếng gọi mềm mại: "Ca ca~ ", lập tức dập tắt toàn bộ cơn tức của Hoắc Thời Tu.
"Ca ca, là em... Ta cũng không được vào sao?"
Hoắc Thời Tu vội quay đầu lại, thấy Ôn Yến chỉ khoác một lớp áo ngoài, đang ngồi trên xe lăn. Y tự mình quay bánh xe, từng chút một di chuyển về phía trước, vất vả lắm mới đến được chỗ có thể đóng cửa. Y với tay đóng cánh cửa lớn lại, rồi ngẩng đầu nhìn Hoắc Thời Tu cười.
"Yến Yến, ở đây trơn lắm, đừng tùy tiện di chuyển. Ta tắm xong sẽ lập tức về phòng với đệ." Nói xong liền định đứng dậy.
Nhưng Ôn Yến lại ngăn hắn lại: "Đừng, ta làm được. Ta còn muốn giúp huynh tắm."
Y cố gắng bám lấy mép bánh xe, từng chút một dịch chuyển đến bên cạnh Hoắc Thời Tu. Dù sao cũng đã sống cùng xe lăn hơn mười hai năm, nên động tác của Ôn Yến không chậm chút nào, rất nhanh đã níu được mép thùng gỗ, kéo bản thân lại gần.
Hoắc Thời Tu nhìn y, trong lòng bỗng chốc yên ổn, mọi phiền não đều tan biến.
Ôn Yến vốn chẳng biết cách tắm cho người khác, chỉ đưa tay vào trong nước, múc chút nước dội lên người Hoắc Thời Tu. Ban đầu còn thấy vui, dội vài lần lại cảm thấy nhàm chán, bèn tựa đầu lên cánh tay Hoắc Thời Tu, giọng rầu rĩ: "Ca ca, huynh chỉ đi có một ngày thôi, mà ta đã nhớ huynh đến không chịu nổi rồi."
Hoắc Thời Tu nghe vậy, lòng mềm nhũn, nhưng chẳng mấy chốc lại chau mày.
Ôn Yến ỷ lại hắn thế này... sau này phải làm sao đây?
Ôn Yến chẳng nghĩ nhiều như vậy, cứ bám riết lấy nói chuyện một lúc, còn vốc nước nghịch nghịch. Cúi đầu xuống, y bỗng nhìn thấy "thứ đó" của Hoắc Thời Tu.
...Sao mà to thế?
Ôn Yến tò mò nhìn thêm một chút, nhưng Hoắc Thời Tu đã phát hiện ánh mắt của y, là người ngại ngùng trước. Hắn nhẹ nhàng nắm lấy cằm Ôn Yến, quay mặt y sang chỗ khác: "Không được nhìn bậy."
Mộ xuân tức sự
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.