Sau khi Hoắc Thời Tu hồi kinh, việc đầu tiên hắn làm là vào Hoàng cung phục mệnh.
Vừa ra khỏi cửa cung, hắn liền bỏ lại binh mã, phi ngựa thẳng về phủ Thái sư.
Khi tới cổng sân sau, hắn nhảy xuống ngựa, lao nhanh vào trong.
Ôn Yến đang đọc y thư, nghe thấy tiếng động thì ngẩng đầu lên.
Hai người đều sững lại.
Ôn Yến phản ứng trước, cuốn sách rơi xuống đất, y nhìn Hoắc Thời Tu với đôi mắt long lanh sắp khóc.
Hoắc Thời Tu bước đến, ôm chặt lấy y.
Cả hai người đều đã bị sự chia xa dày vò đến mức gần như phát điên.
Ôn Yến ra sức chui vào lòng hắn, chỉ hận Hoắc Thời Tu không phải người rỗng —— nếu hắn là người rỗng, thì Ôn Yến đã chui tọt vào trong hắn, cả đời này cũng không muốn ra nữa.
Hoắc Thời Tu bế Ôn Yến ra, hôn nhẹ lên mặt y.
Ôn Yến bám lấy hắn không rời, không chỉ là nụ hôn —— y còn đưa tay vào trong áo hắn, lần mò khắp nơi.
Hoắc Thời Tu cũng khó kiềm chế, cắn nhẹ vào tai cậu, dỗ dành: "Người ta còn dơ lắm, để tắm xong rồi sẽ ở bên Yến Yến, được không?"
"Không được, là bây giờ."
Hoắc Thời Tu bế Ôn Yến đặt lên giường, Ôn Yến nhìn chăm chú vào hắn khi hắn cởi quần áo.
Lần này, Hoắc Thời Tu không giống như mọi khi —— không nắm tay y, không ôm lấy dỗ dành.
Hắn chống một đầu gối lên giường, cúi người hôn lấy y.
Website TruyenLau.com
Nụ hôn của Hoắc Thời Tu lần này mãnh liệt như bão tố, nhanh chóng khiến Ôn Yến mềm nhũn trong lòng.
Tay hắn cũng từ từ lần lên, lướt qua da thịt bên hông y.
Ôn Yến khẽ run lên, nhưng Hoắc Thời Tu không dừng lại, trái lại còn áp người xuống thêm, nửa thân trên đè lên người y.
Đây là lần đầu tiên Ôn Yến cảm nhận được trọng lượng của Hoắc Thời Tu.
Trước kia, hắn luôn dùng một cánh tay chống bên đầu y, chỉ khẽ áp lên người. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Nhưng giờ đây, lồng ngực hắn dán sát lên ngực Ôn Yến, nhịp tim hai người như hoà làm một.
"Yến Yến, ta nhớ đệ nhiều lắm..."
......
Ôn Yến cảm thấy đau, cơn đau lan ra khắp tứ chi, nhưng y không hề lên tiếng. Website TruyenLau.com
Y thích cái đau này.
Vì cái đau ấy có nghĩa là Hoắc Thời Tu vẫn còn ở đây, chưa rời xa y.
Y nghe được hơi thở hỗn loạn của Hoắc Thời Tu, y cố gắng cảm nhận sự khoái cảm này.
Nếu như y có thể thật sự cảm nhận được niềm vui thể xác lẫn tinh thần cùng lúc, thì tốt biết bao?
Khóe mắt Ôn Yến rơi xuống một giọt lệ, y khẽ gọi: "Ca ca..."
Hoắc Thời Tu cúi người, lại hôn lấy y lần nữa.
......
......
Sau đó, Hoắc Thời Tu ôm Ôn Yến nằm trên giường, bất ngờ phát hiện: Chân Ôn Yến hình như không còn gầy trơ xương như trước nữa, đã có chút da thịt trở lại.
"Ta đã học cách tự châm cứu cho mình, chắc là có chút tác dụng... nhưng vẫn chưa có cảm giác gì nhiều."
"Không sao, cứ từ từ thôi."
Hoắc Thời Tu nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt của Ôn Yến, nói khẽ: "Yến Yến... là đệ đã cứu mạng ta."
Ôn Yến lặng lẽ ôm lấy eo của Hoắc Thời Tu.
"Yến Yến, từ hôm nay trở đi, có lẽ ta sẽ làm vài việc không mấy tốt đẹp. Nhưng xin đệ hãy tin ta, tất cả tính toán của ta đều vì một mục tiêu duy nhất. Ta không có tư tâm, lòng ta đều đặt ở nơi đệ, Yến Yến, đừng sợ."
"Được."
*
Hôm sau, Tiểu Đương chạy vào bẩm báo: "Tiểu Vương gia, Lục công tử cầu kiến."
Ôn Yến hơi sững người, ba chữ này như cách cả một đời: "Cho vào đi."
Lục Trác mang theo hai rương nguyên liệu quý đến. Vừa gặp Ôn Yến, vốn định thân thiết như xưa, nhưng vừa nhìn ánh mắt của Ôn Yến —— đã hoàn toàn khác mấy tháng trước —— trầm ổn, trưởng thành hơn rất nhiều. Ôn Yến không gọi "A Trác ca ca" như trước, nên hắn ta cũng khó mà gọi "nhóc con".
"Hoắc Tướng quân vất vả nơi Tây Bắc, hạ quan mang ít điểm tâm nổi tiếng vùng Giang Nam, rất thích hợp để dưỡng dạ dày, mong Tiểu Tương gia và Tướng quân vui lòng nhận cho."
"Lục Đại nhân khách khí rồi."
Lục Trác hơi sững người, mới nhận ra hàm ý trong cách xưng hô, vội nói: "Lúc trước nhờ có Hoắc Tướng quân đề bạt, hạ quan mới được làm Thừa bút Thiếu giám, phụ trách ghi chép quốc sử, dùng chút tài mọn phụng sự thánh thượng."
"Lục Đại nhân văn tài xuất chúng, được chọn làm Thừa bút Thiếu giám là chuyện trong dự liệu. Tiểu Đương, rót trà cho Lục Đại nhân."
"Dạ." Tiểu Đương miễn cưỡng xách ấm trà lên.
Lục Trác ngồi xuống: "Tiểu Vương gia dạo này sức khỏe ra sao? Nghe nói người ngày ngày đến núi Cố Trang ngoài thành khám bệnh phát thuốc, hạ quan vẫn luôn lo lắng đôi chân người không chịu được đường xóc nảy, nhỡ đâu va chạm gì thì..."
Ôn Yến vội vàng đáp lời:
"Xe ngựa đúng là xóc thật, nhưng sao có thể so được với sự gian khổ của Tướng quân nơi sa trường? Nên cũng chẳng đáng là gì."
Lục Trác lại khựng người thêm lần nữa.
Hắn ta vốn tưởng rằng Ôn Yến và Hoắc Thời Tu chỉ là thành hôn theo thánh chỉ, không có chút tình cảm nào.
Rõ ràng, trước khi Ôn Yến gả vào Hoắc gia, hắn ta đã nhiều lần dặn dò y: Hoắc gia là nơi hổ sói tụ hội, là kẻ thù sống còn của điện hạ Thành Vương —— chẳng lẽ Ôn Yến hoàn toàn không để tâm sao?
Hắn ta đã quen biết Ôn Yến ba năm, tự cho mình hiểu rõ y hơn người khác, cũng không tin Hoắc Thời Tu có thể khiến Ôn Yến động lòng chỉ trong vài tháng ngắn ngủi.
Có lẽ Ôn Yến còn trẻ, ngây thơ dễ tin, Hoắc Thời Tu nói gì thì tin nấy.
Lục Trác uống thêm vài ngụm trà, thấy không khí đã bớt căng thẳng, bèn nhắc lại chuyện năm xưa: "Hồi còn ở Thành Vương phủ, ngài luôn nói muốn ra khỏi Kinh thành một chuyến, lúc nào cũng nói: 'A Trác ca ca, Vương phủ buồn chán quá, ta muốn ra ngoài một chút, nhưng bên ngoài lại rất nguy hiểm...'"
Lời vừa dứt, chợt nghe phía sau có giọng nói vang lên: "Bên ngoài nguy hiểm thế nào?"
Lục Trác lập tức đứng bật dậy, quay đầu lại thì thấy Hoắc Thời Tu trong chiếc trường bào xanh đậm đang đứng ngay đó, chậm rãi cởi áo choàng lông, ánh mắt ẩn ý, hỏi với vẻ như cười mà không cười: "Yến Yến, bên ngoài rất nguy hiểm sao?"
Ôn Yến đang tựa người trên ghế mỹ nhân(1), lắc đầu nói: "Không nguy hiểm, cái nguy hiểm là lòng người."
(1): dùng để chỉ một chiếc giường hoặc ghế dài nhỏ gọn, thường được thiết kế tinh xảo, đẹp mắt, phù hợp với vóc dáng và phục vụ nhu cầu nghỉ ngơi, thư giãn.
Lục Trác sắc mặt lập tức cứng đờ, vội tìm cớ rút lui.
Hoắc Thời Tu vẫn đứng nguyên tại chỗ, từ xa nhìn Ôn Yến, giọng hơi hờn dỗi: "Ta nghe thấy một tiếng 'A Trác ca ca' đấy."
Ôn Yến không muốn tự chuốc họa vô cớ, lập tức phủi sạch: "Là hắn tự nói đó, ta đâu có nói."
Hoắc Thời Tu bước đến bên ghế, nửa thật nửa đùa ghen tuông: "Ngươi với hắn có chuyện xưa để nhắc lại, còn ta thì không có gì cả."
Ôn Yến khẽ móc ngón tay Hoắc Thời Tu, dịu dàng trấn an: "Chúng ta còn có tương lai."
Hoắc Thời Tu nói: "Yến Yến, sau này e rằng sẽ có rất nhiều ánh mắt dõi theo chỗ này của đệ, vì đủ loại mục đích. Đệ phải cẩn thận nhiều hơn. Nếu thật sự không ổn, thì đừng gặp ai cả."
"Ta biết rồi."
"Hoàng thượng ban cho ta một phủ đệ, mấy ngày nữa chúng ta sẽ dọn sang đó."
Mắt Ôn Yến sáng lên:
"Chỉ có ta và ca ca?"
"Ừ, chỉ có ta và Yến Yến."
Hoắc Thời Tu bế bổng Ôn Yến lên. Ôn Yến hơi khó xử: "Ta hơi mệt rồi, ca ca..."
"Ai là người nói hôm nay vẫn còn muốn? Ta còn chưa uống xong chén rượu mừng đã vội vã quay về."
Ôn Yến đỏ bừng mặt: "Ca ca..."
"Yến Yến, trước khi xuất chinh ngươi đã hứa với ta: chỉ cần ta bình an trở về, thì sẽ cùng ta thật sự viên phòng."
"Tối qua đã viên phòng rồi..." Ôn Yến lí nhí nói.
Còn chưa dứt lời, y phục trên người đã bị xé toạc, Hoắc Thời Tu cúi đầu hôn y: "Phu thê chi thực còn nhiều kiểu, Yến Yến ngoan nào."
Mộ xuân tức sự
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.