(1): Núi cao nước xa, chẳng thấy bóng người thương.
Ôn Yến đến cả bữa tối cũng không nuốt nổi.
Hoắc Thời Tu bước đến bên giường, đang do dự không biết nên ngồi xuống hay đứng thì Ôn Yến bỗng mở mắt. Trong mắt y long lanh nước, nhưng lại không dám để lộ sự tủi thân. Y đưa tay kéo cánh tay của Hoắc Thời Tu ôm vào ngực, ôm thật chặt, giọng lẫn chút nức nở nói: "Ca ca, huynh không ở bên cạnh ta, ta phải làm sao bây giờ?"
Hoắc Thời Tu cúi người in một nụ hôn lên môi Ôn Yến.
Ôn Yến ngước mắt nhìn hắn, ánh mắt ngân ngấn lệ.
"Cách xa nhau như vậy, ta sẽ phát điên mất, ca ca, ta không thể ngủ một mình được."
Ôn Yến nài nỉ Hoắc Thời Tu, nhưng dường như cũng biết những lời đó là vô lý, lại tự mình lau nước mắt, không biết là ai đang an ủi ai, ngoan ngoãn nói: "Nhưng ta biết, huynh làm tất cả những điều này là vì tương lai của hai chúng ta."
Hoắc Thời Tu nhìn y thật sâu, chỉ một chữ "tình" thôi cũng đã khiến người ta thương tổn đến thế.
Từ khi quen biết đến khi yêu nhau, với Ôn Yến mới chưa đầy ba tháng, vậy mà đã như máu thịt, không thể tách rời.
"Yến Yến, xin lỗi, là ta không đúng."
Ôn Yến lắc đầu: "Không phải đâu."
"Ta không nên giấu đệ mọi chuyện. Ban đầu ta muốn giải quyết xong tất cả rồi mới nói với đệ, như thế chúng ta mới có thể yên tâm ở bên nhau. Nhưng giờ ta mới hiểu mình sai rồi."
Hoắc Thời Tu ôm chặt lấy y, áy náy nói: "Bởi vì chúng ta yêu nhau, nên mỗi quyết định của ta, dù thành hay bại, kết quả đều là do hai ta cùng gánh chịu."
"Đúng vậy, huynh vui thì ta cũng vui, huynh buồn thì ta cũng buồn."
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Hoắc Thời Tu ngồi bên mép giường, bình tĩnh lại rồi chậm rãi mở lời: "Yến Yến, ta muốn nói với đệ, trước khi đệ đến Hoắc phủ, ta sống một cách mơ hồ, mỗi ngày đều làm những việc mình không muốn, trở thành một người mà chính ta cũng rất ghét. Nhưng sau khi đệ đến bên ta, ta chợt nhận ra mình không thể sống như vậy nữa. Đệ cứ nói ta là người tốt, ta cũng muốn vì đệ mà làm vài chuyện tốt."
Ôn Yến nắm lấy tay Hoắc Thời Tu, nói: "Ta biết."
"Thật ra đệ nói đúng, cho dù ta chẳng làm gì cả, không ra chiến trường, không đối đầu với phụ thân ta, cứ an tâm làm Hoắc Tứ thiếu gia của ta, cho dù Hoắc gia sụp đổ, điện hạ Thành Vương cũng sẽ bảo vệ hai ta. Nhưng ta..."
TruyenLau.com
Hoắc Thời Tu nói đến đây bỗng dừng lại.
"Nhưng ca ca không phải người như vậy, ca ca không thể nào trơ mắt nhìn thiên hạ chịu khổ."
Ôn Yến gắng sức chống người ngồi dậy, rồi theo tay Hoắc Thời Tu tựa vào vai hắn: "Ca ca, người ta thích xưa nay chưa từng là Hoắc Tứ thiếu gia. Người ta thích là Hoắc Thời Tu —— người âm thầm lập ra Cố Trang, người đã cứu Huệ Nương, là người vì dân biên cương mà không chút do dự ra chiến trường. Nếu Hoắc Thời Tu không còn nhiệt huyết đó, thì huynh ấy sẽ không còn là Hoắc Thời Tu nữa, chỉ còn lại một cái vỏ rỗng. Mà ta thì không cần một phu quân chỉ là cái vỏ rỗng."
Hoắc Thời Tu ngây người: "Đệ gọi ta là gì?"
"Phu quân," Ôn Yến không chút xấu hổ, ngẩng đầu hôn lên cằm Hoắc Thời Tu, khẽ nói: "Phu quân, đợi huynh từ Nhạn Môn Quan trở về, chúng ta có thể thật sự viên phòng được không?"
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Đôi mắt y chớp chớp, Hoắc Thời Tu không cần phải ngẩng đầu nhìn sao trên trời nữa.
Hoắc Thời Tu đè y xuống dưới, hôn sâu, Ôn Yến biết mình đang nói những lời hồ đồ, cũng biết như vậy sẽ khiến Hoắc Thời Tu khó kiềm chế.
Nhưng y chỉ muốn Hoắc Thời Tu đến gần hơn một chút, gần đến mức gắn chặt vào nhau mới yên tâm. Y hận đôi chân tật nguyền của mình, hận bản thân không thể theo quân chinh chiến. Y sợ khoảng thời gian chia xa, y muốn mùi hương của Hoắc Thời Tu không bao giờ phai nhạt.
Không gì ghi nhớ sâu sắc bằng cảm giác đau đớn. Y muốn có Hoắc Thời Tu, có đau cũng không sao.
Nhưng Hoắc Thời Tu lo nghĩ quá nhiều, hắn ra sức đè nén cơn bốc đồng điên cuồng, vùi mặt vào hõm cổ Ôn Yến, thở hổn hển nặng nề.
Ôn Yến nhẹ nhàng vuốt tóc và cổ hắn, rồi nén nước mắt nói:
"Ca ca, ta sẽ đợi huynh ở nhà, huynh trở về sớm nhé."
Mưa nói đến là đến, ào ào trút xuống.
Ôn Yến nhìn những giọt mưa từ mép mái hiên nhỏ xuống, rơi trên nền gạch xanh, vang lên chói tai.
Y như thể nghe thấy tiếng đao kiếm chém giết nơi biên cương.
"Xích Kiếp liên tục xâm phạm, quấy nhiễu sự ổn định vùng Tây Bắc. Nay lệnh cho Phủ Ninh Tướng quân Hoắc Thời Tu dẫn binh xuất chinh, tiêu diệt Xích Kiếp, để hiển lộ quốc uy của Đại Lương."
Chiếu thư được dán khắp phố lớn ngõ nhỏ.
Ngày Hoắc Thời Tu lên đường, mưa vừa dứt, binh mã xếp hàng bên ngoài Kinh thành, đông nghịt, nghiêm cẩn sẵn sàng, lộ ra khí thế phi phàm. Trong số họ, có rất nhiều người là do Hoắc Thời Tu bí mật huấn luyện tại thao trường của Tạ Tử Minh, nhiều năm qua, Hoắc Thời Tu cùng họ luyện võ, cùng nhau nghiên cứu binh pháp, thân thiết như huynh đệ, tin tưởng lẫn nhau.
Trước khi xuất chinh, phải vào triều diện thánh, sau khi diện thánh xong, mới được rời khỏi thành.
Vừa bước ra khỏi chính điện Hoa Chính, Hoắc Thời Tu đã thấy Hoắc Thái sư và Hoắc Phong đứng bên ngoài. Hoắc Thái sư nói: "Hoắc Thời Tu, vì chuyện ngươi ra Nhạn Môn Quan, mẫu thân ngươi mấy đêm không ngủ được, đêm nào cũng gặp ác mộng, mộng thấy cảnh ca ca ngươi chết thê thảm."
"Nhi tử bất hiếu."
"Hoắc Thời Tu, thật ra ngươi may mắn hơn tam ca ngươi rất nhiều, ngươi vẫn còn cơ hội để sửa sai."
"Đa tạ Thái sư chỉ dạy," Hoắc Thời Tu không xưng "phụ thân", mà dùng hai chữ "Thái sư" khách sáo xa cách. Hắn quỳ một gối xuống, hành lễ nửa người, nói: "Thuộc hạ nhất định sẽ kế thừa di nguyện của tam ca, bảo vệ đất nước, tận trung báo quốc, chết không từ nan."
"Tốt lắm." Thái sư mỉm cười, nhìn gương mặt Hộ Thời Tu, bỗng chốc nhận ra Hoắc Thời Tu đã không còn là một đứa trẻ nữa, ông ta nói: "Tốt lắm."
Ông ta nói: "Mọi việc phải cẩn thận, mẫu thân ngươi vẫn đang ở nhà chờ ngươi trở về."
"Vâng."
Hoắc Thời Tu ra khỏi cổng thành, phi thân lên ngựa. Hoắc Thái sư nhìn bóng lưng của hắn, quay sang Hoắc Phong bên cạnh nói: "Mọi thứ chuẩn bị xong rồi chứ?"
"Rồi ạ." Hoắc Phong đáp, "Phụ thân, thật sự phải làm vậy sao? Có khi nào ——"
"Thái tử thân thể yếu nhược, Tề vương lại dòm ngó ngôi vị. Nếu Thời Tu thật sự quy phục Tề vương, ngươi nghĩ hậu quả của phụ tử ta sẽ thế nào?" Hoắc Thái sư lạnh lùng hỏi.
Hoắc Phong cứng họng, cúi đầu nói: "Nhi tử đã hiểu rồi."
Hoắc Thời Tu được người trong cung tiễn đến tận ngoài thành. Ôn Yến cũng theo đoàn người đứng trên thành lâu nhìn xuống.
Ca ca Thời Tu của y, khoác giáp bạc, cầm kiếm chấn giữ bốn phương, đứng trước nghìn quân vạn mã, uy phong lẫm liệt.
Ôn Yến đưa tay ra, vô ích mà dùng đầu ngón tay vẽ theo gương mặt của Hoắc Thời Tu.
"Ca ca..."
Hoắc Thời Tu cưỡi ngựa đến trước quân đội, hô một tiếng, toàn quân lập tức quay đầu, tiến về hướng Tây. Trước khi rời đi, hắn quay đầu lại nhìn, khoảng cách quá xa, tuy không biết Ôn Yến đang ở chỗ nào, nhưng như có tâm linh tương thông, ánh mắt hắn dừng lại ở một đoạn chiến lũy nào đó.
Dù không nhìn rõ, Ôn Yến vẫn cảm nhận được ánh mắt của Hoắc Thời Tu.
Y thò tay ra qua khe chiến lũy, ra sức vẫy tay thật mạnh.
Một lần biệt ly, vạn dặm cách xa, lòng quân như lòng ta.
*
Đã rời khỏi Kinh thành hơn trăm dặm, sau một thời gian ngắn dừng chân nghỉ ngơi, đại quân lại tiếp tục lên đường, để lại sau lưng cát bay bụi cuốn.
Một phó tướng quất roi thúc ngựa cưỡi đến bên cạnh Hoắc Thời Tu, nói: "Tham kiến Tướng quân."
"Nghiêm phó tướng, sao ngươi lại ở đây?"
Người tên là Nghiêm Chung này năm xưa từng là phó tướng của tam công tử Hoắc Tuân —— tam ca của Hoắc Thời Tu.
"Bẩm Tướng quân, quê quán hạ quan gần biên giới, nên bộ binh mới điều hạ quan đi cùng chuyến này."
"Thì ra là vậy. Có Nghiêm phó tướng ở đây, lòng ta cũng yên tâm hơn nhiều."
"Tam công tử lần đầu xuất chinh cũng tầm tuổi ngài hiện giờ."
"Vậy sao?" Hoắc Thời Tu nhìn về phía trước, nơi mặt trời đang lặn, một nửa đã bị núi non che khuất, ánh tà dương đỏ như máu, sắc trời mờ mịt, như thể chiến trường vừa trải qua một trận chém giết. Hắn cúi mắt nói: "Tam ca là tướng tài hiếm có, nếu không bị người hãm hại —— Thôi, không nhắc nữa."
Nghiêm Chung là một nam nhân trung niên ngoài bốn mươi, nhưng tóc mai đã bạc, ánh mắt đượm màu tro, đuôi mắt có nếp nhăn sâu hằn, nếu không nói rõ tuổi, e rằng người ta sẽ tưởng hắn ta đã đến tuổi lục tuần. Hoắc Thời Tu đã từng gặp hắn ta mười năm trước, khi ấy hắn đến thao trường của Hoắc Tuân để chơi, Nghiêm Chung là phó tướng của Hoắc Tuân, chính hắn ta là người đã dẫn Hoắc Thời Tu đến doanh trướng của tam ca, còn đặc biệt chạy ra ngoài mua cho hắn ít bánh ngọt ăn. Khi ấy, Nghiêm Chung chưa hề già nua như bây giờ.
"Tam công tử, ta vẫn luôn gọi ngài ấy là tam công tử. Ta đã chứng kiến ngài ấy từ một hiệu úy bình thường, rồi thành hiệu úy kỵ binh, sau đó là Tướng quân trấn thủ Ủng Ninh, đội quân từ tám mươi người phát triển lên đến hàng nghìn hàng vạn, chịu biết bao khổ cực, hạ quan đều thấy rõ trong mắt."
"Ngươi làm phó tướng cho tam ca ta bao nhiêu năm rồi?"
"Mười năm."
"Thật sự là rất lâu."
"Vâng, vì vậy khi thuộc hạ nhìn thấy ngài, liền như thấy lại Tam thiếu gia năm xưa."
Hoắc Thời Tu cúi đầu nhìn lên bầu trời, trong lòng thì thầm: Tam ca, huynh có đang ở trên trời phù hộ cho chuyến đi này của đệ được suôn sẻ không?
Mây đỏ lửa dần tối lại, một vầng trăng lấp ló sau tầng mây, hắn quay đầu nhìn về Kinh thành, nhưng chỉ còn thấy núi non trùng điệp, che khuất con đường đã qua.
Sơn cao thủy viễn, bất kiến y nhân.
Mộ xuân tức sự
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.