Mộ xuân tức sự

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Mộ xuân tức sự

Chương 31: Yến Yến thật sự đã trưởng thành rồi

Tin Hoàng đế băng hà vẫn chưa truyền ra khỏi cửa cung.
Tuy dân gian đã có đủ loại lời bàn tán, nhưng Hoắc Thời Tu mãi vẫn chưa ra mặt, dân chúng cũng không dám tùy tiện đoán bừa.
"Được rồi, huynh về đi."
Ôn Yến quay lưng về phía Hoắc Thời Tu, ngồi bên bàn lật xem y điển.
Sắc mặt Hoắc Thời Tu rất nhợt nhạt, nhưng ánh mắt vẫn sáng, lưu luyến không rời nhìn Ôn Yến, "Không sao, ta chỉ muốn ở lại thêm một chút, ở bên đệ."
"Đừng nữa, Đại Tướng quân nên đi xử lý chính sự đi, triều đình một khắc cũng không rời nổi ngài, Hoàng tự cũng không thể thiếu ngài, ta không dám làm chậm trễ việc quân quốc."
"Yến Yến, ta... ta cũng không muốn bị thương."
"Ta biết, ta hiểu."
"Huynh về đi, ta cũng phải rửa mặt nghỉ ngơi rồi."
Giọng của Ôn Yến lạnh nhạt, lật thêm một trang y điển trong tay, như thể hoàn toàn không muốn trò chuyện cùng Hoắc Thời Tu nữa.
Hoắc Thời Tu không dám nói thêm, ngồi cứng đờ một lúc rồi lúng túng đứng dậy, vì mất máu nhiều nên loạng choạng lùi về sau một bước mới gắng gượng đứng vững. Ôn Yến cắn chặt môi, sợ nước mắt không chịu nghe lời mà rơi xuống.
"Vậy ta đi trước." Hoắc Thời Tu nói.
Ôn Yến không trả lời. Website TruyenLau.com
Hoắc Thời Tu lại đứng thêm một lúc, lưu luyến nhìn Ôn Yến. Ôn Yến mặc áo màu tổ thanh, sắc áo đậm khiến phần cổ trắng ngần phía sau càng thêm nổi bật.
Bốn tháng tĩnh dưỡng ở Lăng Yên Các khiến y đầy đặn lên một chút, trông khỏe mạnh, sinh động hơn, không còn dáng vẻ ốm yếu như trước. Đầu ngón tay y đặt lên cuốn y thư đã ngả vàng, khiến mọi thứ xung quanh cũng trở nên tĩnh lặng.
Trong bầu không khí như vậy, câu "phạt huynh một tháng không được chạm vào ta" mà Ôn Yến thốt ra không mang chút đe dọa nào, trái lại còn khiến người ta suy nghĩ miên man.
Ôn Yến đã trưởng thành rồi, trở nên chín chắn và quyến rũ, y biết Hoắc Thời Tu muốn gì, y không còn là đứa trẻ ngây thơ bám lấy bồn tắm của Hoắc Thời Tu năm nào nữa.
Y thật sự đã trưởng thành rồi. TruyenLau.com
Hoắc Thời Tu mấy lần muốn mở miệng, nhưng biết Ôn Yến không muốn nghe, cuối cùng đành chọn cách xoay người rời đi.
Mỗi bước chân như mang nghìn cân nặng.
Website TruyenLau.com Cánh cửa mở ra rồi khép lại, nước mắt của Ôn Yến cuối cùng cũng rơi xuống.
Vết thương trước ngực Hoắc Thời Tu quá chói mắt, khiến y đau lòng đến mức không thể chịu nổi.
Đang lúc ấy, Đương Nhi đi đến, rót cho Ôn Yến một chén trà, rồi đưa tay đặt lên vai y: "Tiểu Vương gia..."
"Ta tưởng chỉ cần vượt qua được chuyện của Hoàng đế là xong rồi, nhưng chỉ cần là chuyện triều đình, là chuyện liên quan đến hàng vạn người, sao có thể dễ dàng làm tốt được chứ? Con đường mà ca ca đi là con đường khó khăn nhất thiên hạ, còn ta thì chẳng làm được gì."
"Ngài chẳng phải đã giúp ngài ấy chữa thương rồi sao?"
Đương Nhi ngồi xuống, chậm rãi nói:
"Chuyện này, chẳng phải lúc ở Lăng Yên Các ngài đã nghĩ thông suốt rồi sao? Đại Tướng quân có lý tưởng của ngài ấy, còn ngài có tâm nguyện của mình, đã định trước không thể sống cuộc đời bình thường sớm tối bên nhau. Đã lựa chọn như vậy thì bây giờ cũng không còn cơ hội để hối hận nữa. Còn nữa, chuyện ngài không giúp được ngài ấy đâu phải lỗi của ngài, cũng như ngài ấy đâu thể thay ngài khám bệnh bắt mạch cho người ta, ngài không cần tự trách. Bây giờ Đại Tướng quân vừa mới ngồi vững, nguy hiểm nhiều một chút cũng là điều bình thường. Ta và Thành Khê đều tin tưởng ngài ấy, ngài cũng nên tin tưởng ngài ấy, chẳng phải vậy sao?"
"Ta tin, ta hiểu." Ôn Yến cúi đầu, khẽ nói: "Nhưng ta đau lòng."
Đương Nhi lại đưa tay đặt lên vai Ôn Yến.
"Huynh ấy đi rồi à?" Ôn Yến hỏi.
"Ừ, đi rồi."
Ôn Yến cụp mắt xuống, vừa định tiếp tục đọc sách thuốc thì cánh cửa vang lên vài tiếng gõ nhẹ.
Đương Nhi chạy ra mở cửa, Ôn Yến rưng rưng nước mắt nhìn ra, chỉ thấy Hoắc Thời Tu trở về trong đêm, đứng nơi cửa mỉm cười nhẹ với y.
Hắn trông có vẻ yếu ớt, nhưng thân hình vẫn cao lớn, hắn nói:
"Ôn Đại phu, ta có thể ở lại y quán của ngươi một đêm được không?"
Ôn Yến mũi cay xè, định lắc đầu thì Hoắc Thời Tu lại nói: "Mặc kệ Hoàng đế hay thiên hạ gì đó, đều không quan trọng bằng đệ."
Hai người lặng lẽ nhìn nhau từ xa, không ai nói thêm câu nào.
Ánh trăng hòa vào màn đêm, sáng dịu như tơ lụa, rọi ra dáng vẻ ban đầu của Hoắc Thời Tu.
Trong khoảnh khắc ấy, Ôn Yến như nhìn thấy Hoắc Tứ thiếu gia từng mỉm cười dịu dàng với mình dưới giàn tử đằng nửa năm trước.
Hắn thật sự rất tốt, trước đây là vậy, bây giờ vẫn không hề thay đổi.
"Thành Khê, giúp Tướng quân nhà ngươi tắm rửa thay y phục, rồi..." Ôn Yến quay mặt đi, khẽ ho một tiếng, "...đưa đến giường ta đi."
Đương Nhi và Thành Khê nhìn nhau, suýt nữa thì bật cười, vội vàng chạy đi đun nước nóng.
Trên người Hoắc Thời Tu quấn đầy băng gạc, nên chỉ có thể lau người bằng khăn nóng, thành ra tắm rất nhanh.
Chỉ là không có y phục sạch để thay, Ôn Yến liền ném cho hắn một bộ, là bộ y từng mang theo trước đó.
Khi Ôn Yến tắm rửa và thay đồ xong một cách thong thả thì Hoắc Thời Tu đã nằm trên giường y, gần như ngủ thiếp đi.
Giường của y rất nhỏ, tấm đệm bên dưới lại chiếm hết phần lớn chỗ nằm, khiến Hoắc Thời Tu gần như không duỗi tay chân ra được, chỉ có thể nằm co ro trong đó.
Ôn Yến đứng dậy khỏi xe lăn, động tác hơi lớn một chút, Hoắc Thời Tu liền lập tức tỉnh lại, vội vàng ngồi dậy muốn ôm y, nhưng đúng lúc đó lại làm động đến vết thương ở ngực, hắn hít một hơi lạnh, nhưng vẫn cố gắng chống đỡ để nhào tới.
Ôn Yến liếc hắn một cái đầy xem thường: "Huynh lo cho bản thân mình trước đi."
Nói xong, y cúi người xuống, vịn vào mép giường, rồi hơi nghiêng người về phía trước, thuận thế xoay lại nằm xuống. Tuy động tác chậm chạp, nhưng cũng xem như trôi chảy. Hoắc Thời Tu vô cùng kinh ngạc.
Ôn Yến nằm xuống, Hoắc Thời Tu đắp chăn cho y, tay vô tình hay cố ý chạm vào người Ôn Yến, y lập tức nhíu mày, cảnh cáo: "Ta đã nói gì?"
Hoắc Thời Tu liền rút tay lại với vẻ mặt tủi thân.
Hắn cũng nằm xuống, hai người nằm cạnh nhau.
Trên người Ôn Yến phảng phất hương thuốc nhàn nhạt, như có tác dụng trấn tĩnh tinh thần, khiến lòng Hoắc Thời Tu cũng an ổn lại.
"Yến Yến, cây đào trong sân của ta đã nở hoa rồi, cái khung xích đu cũng sắp làm xong."
"Ừ."
"Yến Yến, trị quốc bình thiên hạ là chí hướng của ta, nhưng không phải tất cả. Một nửa trong đó là vì ta muốn chuộc tội thay phụ thân và huynh trưởng của ta. Những tội lỗi mà họ gây ra, ta gánh thay. Quyền thế địa vị chẳng qua chỉ là ảo ảnh, ta sẽ không mê luyến, cũng không xem trọng. Nếu có người bắt ta chọn giữa thiên hạ và ngươi, ta sẽ không chút do dự chọn ngươi."
Ôn Yến chớp mắt, đột nhiên thấy tủi thân.
"Phụ thân và hai ca ca ta đã đến Tây Cương, ta nhờ người trông nom, cố gắng không để họ chịu khổ. Trong triều có người lấy chuyện này ra công kích ta, mẫu thân ta cũng không chịu gặp ta. Nghe hạ nhân nói bà gầy đi nhiều, ngày ngày tụng kinh niệm Phật. Chỉ có một lần bà chịu nói chuyện với ta qua cánh cửa, bà bảo ta hãy đưa bà đến Tây Cương, hoặc giết bà đi. Bà nói ta sẽ gặp báo ứng."
"Không đâu, ca ca."
"Hoàng thượng đã băng hà đêm qua, hôm nay đám tàn dư của phe Tề Vương đã đến ám sát Trắc phi. Yến Yến, ta tưởng rằng tất cả đã kết thúc, hóa ra mới chỉ là bắt đầu."
Ôn Yến siết chặt nắm tay, không nói nên lời.
"Ta có thể xử lý ổn thỏa mọi chuyện, nhưng nhất định sẽ lại
phải lạnh nhạt với đệ một thời gian, ta ——"
"Không sao đâu, ta hiểu mà."
Ôn Yến nghiêng người, giơ tay gối dưới đầu, khẽ nói: "Người ta thích chính là Hoắc Thời Tu như vậy. Nếu một ngày nào đó Hoắc Thời Tu không còn thương xót thiên hạ, không muốn làm đấng cứu thế nữa, có lẽ ta cũng không còn thích nữa."
Hoắc Thời Tu mỉm cười với y.
Ôn Yến cũng cong khóe môi cười nhẹ, nhưng rồi rất nhanh lại trở nên nghiêm túc, nhíu mày nói: "Huynh tưởng kể khổ là có thể giành được sự đồng cảm của ta à?"
Hoắc Thời Tu lập tức lắc đầu: "Ta không có."
"Ngủ đi!"
Hoắc Thời Tu rất nghe lời, không dám trái ý Ôn Yến chút nào. Có lẽ vì quá mệt, hoặc do thuốc phát huy tác dụng, chẳng bao lâu sau, hơi thở của hắn đã trở nên đều đều, chìm vào giấc ngủ sâu.
Chỉ đến khi hơi thở của Hoắc Thời Tu hoàn toàn ổn định, Ôn Yến mới mở mắt.
Y nhẹ nhàng vén chăn của mình lên, trở mình áp sát vào Hoắc Thời Tu, một tay chống bên gối hắn, một tay khẽ chạm vào cằm hắn, rồi cúi người đặt một nụ hôn lên môi hắn.
Một cái chưa đủ, cậu còn đưa đầu lưỡi ra liếm nhẹ.
Y khe khẽ nói: "Phải làm sao đây? Ta hối hận rồi, ta muốn huynh chạm vào ta... rất muốn... rất rất muốn."
Ôn Yến cứ nghĩ rằng, sáng hôm sau Hoắc Thời Tu sẽ giống như mọi lần trước, tỉnh dậy sớm rồi lặng lẽ rời đi.
Nhưng khi y mở mắt ra vào buổi sáng hôm ấy, lại thấy Hoắc Thời Tu đang nằm nghiêng bên cạnh, chống đầu nhìn cậu đầy dịu dàng.
"Huynh còn chưa đi?"
"Ở lại thêm một lúc nữa nhé," Hoắc Thời Tu kéo chăn lại cho Ôn Yến, rồi nằm xuống bên cạnh, "cho ta ở thêm nửa canh giờ nữa, được không?"
Ôn Yến giả vờ như không có gì, chu môi đáp: "Tùy huynh."
"Nếu thiên địa này chỉ rộng bằng chiếc giường của Yến Yến thì tốt quá, ta chỉ muốn như vậy mà cùng ngươi đầu bạc răng long."
"Gần hai năm rồi." Ôn Yến đột nhiên nói.
"Ừ, gần hai năm rồi. Nhớ ngày thành hôn đúng lúc cái nóng oi bức vừa dứt, trời vẫn hầm hập khó chịu, chớp mắt đã sang đầu xuân rồi."
"Trong hai năm mà đã xảy ra biết bao chuyện."
Hoắc Thời Tu cũng cảm thán: "Ta vẫn thường tự hỏi, những gì mình làm trong hai năm qua là đúng hay sai. Có lúc nhìn thấy nụ cười trên gương mặt dân chúng, thấy dân quê cũ buông bỏ sợ hãi quay về quê nhà, ta cảm thấy mình làm đúng. Nhưng nghĩ đến phụ mẫu và huynh trưởng của ta, ta lại thấy mình tội lỗi vô cùng. Ta có thể không quan tâm lời dị nghị ngoài kia, nhưng lại không thể vượt qua dằn vặt trong lòng."
"Nhưng nếu họ không rời khỏi kinh thành, thì triều đình Đại Lương mãi mãi sẽ bị bao phủ bởi bóng đen của Hoắc gia. Hoàng đế ngày ngày bàn chuyện tu tiên cầu đạo, Thái sư lừa trên dối dưới, kết bè kết phái, hãm hại trung lương và dân chúng. Thái tử bất tài, các Vương gia thì có dã tâm đoạt vị nhưng lại không có năng lực trị quốc. Hậu cung cũng vọng tưởng can thiệp triều chính. Đại Lương lúc này nội loạn ngoại xâm, thời thế tạo anh hùng, nếu ngươi không đứng ra thì cũng sẽ có người khác đứng ra thôi."
Ôn Yến nhìn vẻ mặt đang nhíu mày của Hoắc Thời Tu, nói tiếp: "Mỗi người đều có lập trường của riêng mình, giống như ta vô điều kiện tin tưởng ngươi, thì phu nhân ngươi cũng vô điều kiện tin tưởng Thái sư, bởi vì họ là phu thê. Ta biết ngươi thấy không dễ chịu, thời gian qua ta có mấy lần đến chỗ phu nhân ngươi, bà ấy không chịu gặp ta. Nhưng ta đã sắp xếp vài đầu bếp và nha hoàn vào trong chỗ ở của bà ấy, mỗi ngày đều báo cáo tình hình sức khỏe cho ta, ta sẽ cố gắng giúp bà ấy điều dưỡng. Có chuyện gì ta sẽ nói với ngươi, ngươi cũng đừng tự trách quá."
Hoắc Thời Tu không ngờ tới, có phần ngẩn người: "Yến Yến, cảm ơn đệ."
"Giữa ta với huynh, không cần nói cảm ơn."
Ôn Yến vẫy vẫy tay với hắn, ra hiệu bảo hắn mau đi đi.
Quả thực trong cung rất nhiều việc. Lễ tang của Hoàng đế vô cùng phức tạp, từ lúc quàn thi hài đến khi hạ táng, kéo dài tận mười tám ngày. Trong thời gian ấy, quan lại các nơi và chư hầu phiên quốc đều đến kinh thành phúng viếng. Tuy sáu bộ dưới sự chỉ huy của Hoắ Thời Tu vận hành trật tự và suôn sẻ, nhưng dẫu sao hắn vẫn còn trẻ, trong đám lão thần cũng có người không phục.
Hoắc Thời Tu vì muốn giữ cân bằng triều cục mà đã phải hao tâm tổn trí, chiêu nào đến liền hóa giải, ba mươi sáu kế đều dùng cả.
Phải đến khi Thái Thượng Hoàng được mai táng vào Hoàng lăng, mọi chuyện mới coi như kết thúc.
Có lúc Hoắc Thời Tu bận đến tận khuya mới xử lý xong công việc, đến y quán của Ôn Yến lại sợ đánh thức y, chỉ dám quanh quẩn ngoài cửa, không dám bước vào.
Đương nhi và Thành Khê sẽ phối hợp, len lén nói cho Hoắc Thời Tu biết thực ra Ôn Yến cũng chưa ngủ, đang đợi hắn đến.
Hoắc Thời Tu mới dám đẩy cửa bước vào, mặt dày mượn thùng tắm nhà Ôn Yến, sau đó lại mặt dày trèo lên giường, lặng lẽ nghiêng người sát vào phía Ôn Yến.
Ôn Yến giãy giụa không thoát, chỉ vài chiêu đã bị Hoắc Thời Tu lột sạch y phục ném xuống đất.
Hoắc Thời Tu bỗng dừng lại, Ôn Yến ngơ ngác nhìn hắn: "Huynh không định..."
"Chân của ngươi vừa mới hồi phục."
Ôn Yến cũng ngại nói thêm, chỉ lạnh mặt rồi rúc vào lòng Hoắc Thời Tu.
Hoắc Thời Tu ôm chặt y vào lòng, nhẹ nhàng vùi y trong ngực, khẽ xoa: "Nhìn thấy đệ có thể đứng dậy từ xe lăn... Yến Yến, đệ không biết ta vui thế nào đâu."
Ôn Yến lúc này chẳng muốn nghe cảm khái gì, bực bội nói: "Nếu huynh còn nhịn được nữa, ta sẽ nghi ngờ ngươi không còn yêu ta đấy."
Ánh mắt Hoắc Thời Tu bỗng trở nên tối tăm khó đoán.
"Yến Yến thật sự đã trưởng thành rồi."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu