Đợi đến khi Hoắc Thời Tu xử lý xong những việc cấp bách nhất, lại ổn định xong việc bố trí quân sự vùng ven biển, thì đã qua một tháng kể từ ngày Hoàng đế ban chiếu.
Hoắc Thời Tu từ trong cơn mệt mỏi khi vùi đầu vào bàn giấy miễn cưỡng tỉnh táo lại, bỗng gọi một tiếng: "Thành Khê, rót cho ta chén trà."
Hồi lâu không có ai đáp lại, lúc này Hạ Hầu Thời Tu mới ý thức được rằng Thành Khê đang ở Lăng Yên Các chăm sóc Ôn Yến tĩnh dưỡng. Vừa nghĩ đến Ôn Yến, đầu óc Hoắc Thời Tu cũng dần trở nên tỉnh táo hơn.
Hắn ngẩng đầu nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ, hoa lê trong viện đang nở rộ.
Bất chợt rất rất nhớ y.
Ôn Yến dặn hắn hãy xử lý cho xong mọi việc triều chính hỗn loạn trước đã, đừng vội đến tìm y, y nói y ở Lăng Yên Các vẫn ổn, vết thương ở chân cũng đã khỏi.
Hôm nay cuối cùng Hoắc Thời Tu cũng rảnh được một chút, bèn gọi theo hai tiểu thị vệ, ngồi xe ngựa đến LăngYên Các. Trên đường đi ngang qua nhiều phố xá nhộn nhịp, cảnh tượng thái bình thịnh trị, bá tánh thấy xe ngựa của Hoắc Thời Tu đều đồng loạt quỳ rạp, cao giọng hô vang: "Đại Tướng quân công đức muôn đời!" Đợi đến khi xe ngựa khuất bóng nơi cuối con phố dài, tiếng hô vẫn chưa dứt.
Thế nhưng, đến Lăng Yên Các rồi lại bị chặn ngoài cửa.
Đương Nhi đứng khoanh tay dưới bậc thềm, hành lễ qua loa: "Tham kiến Đại Tướng quân, Tiểu Vương gia nhà ta nói hôm nay thân thể mệt mỏi, không tiện gặp người."
"Tiểu Vương gia sao vậy?" Hoắc Thời Tu không nhịn được lo lắng.
Thành Khê đứng bên gãi đầu lúng túng.
Đương Nhi lại nói: "Có lẽ là thấy Đại Tướng quân bây giờ quyền nghiêng thiên hạ, Tiểu Vương gia khó tránh khỏi sợ hãi."
"Không đâu," Hoắc Thời Tu đáp, "Ngươi cứ nói với y, ta vẫn là Hoắc Thời Tu như trước kia."
Thấy Hoắc Thời Tu nét mặt đầy lo lắng, Thành Khê cuối cùng không nhịn được nữa, ghé sát lại thì thầm: "Tiểu Vương gia dạo này... dạo này... ăn hơi nhiều... nên mập lên rồi, ngài ấy ngại gặp ngài, mới cố ý bảo Đương Nhi nói thế."
"Ai nói là mập lên chứ?" Đương Nhi sốt sắng bênh chủ, vội vàng nói: "Đó là lấy lại chút thịt gầy trước kia thôi, hoàn toàn không mập, cùng lắm là mặt tròn ra một chút xíu."
"Đương Nhi!"
Từ trong phòng truyền ra tiếng quát của Ôn Yến.
Đương Nhi và Thành Khê lập tức bật cười khúc khích, ngay cả Hoắc Thời Tu cũng không kìm được mà khẽ cười.
"Yến Yến, mở cửa cho ta nhìn xem đệ thế nào rồi?"
Ôn Yến đầy ấm ức: "Không mở, huynh cười ta."
TruyenLau
"Ta không có, sao ta lại cười đệ được?"
"Chính là huynh đang cười ta, ta không muốn gặp huynh nữa."
Giọng điệu của y vẫn giống như khi mới vào phủ Thái sư, mang chút làm nũng, khiến Hoắc Thời Tu bỗng thấy mọi thứ dường như chưa từng thay đổi —— dù chính tay mình đã đày phụ thân và ca ca ra biên cương, dù chỉ một đạo thánh chỉ đã làm đổi cả trời đất Đại Lương, nhưng chỉ cần Ôn Yến vẫn còn bên cạnh hắn, thì mọi thứ dường như vẫn vẹn nguyên như xưa.
"Yến Yến, chân đỡ hơn chưa?"
Ôn Yến không đáp, Đương Nhi ghé tay che miệng, nhỏ giọng "mách lẻo": "Đỡ nhiều rồi, giờ đã có thể tự đứng lên, chỉ là chưa đi được bước nào thôi."
TruyenLau
"Xem ra Lăng Yên Các đúng là nơi rất hợp để tĩnh dưỡng. Nguyên Phong chân nhân đi rồi à?"
"Đi rồi, đi từ ba tháng trước." —— Đương Nhi trả lời.
"Lần sau huynh đến," Ôn Yến đột ngột lên tiếng, nói với Hoắc Thời Tu: "Lần sau huynh đến, mang cho ta ít bánh mặn của Đường Ký nhé, ta thèm ăn rồi."
"Được, còn muốn ăn gì nữa không?"
Thành Khê vừa định ghi lại thì bị Đương Nhi kéo đi mất.
Website TruyenLau.com
Ôn Yến lại nói: "Tạm thời chưa có, nếu ta nhớ ra sẽ nói với huynh, huynh sẽ mua cho ta thật sao?"
"Đương nhiên, ta tự mình đi mua."
"Phụ Quốc Đại Tướng quân đích thân đi mua điểm tâm cho ta, thể diện của ta cũng lớn quá rồi."
"Dù thân phận của ta có là gì đi nữa, Yến Yến, ở trước mặt đệ, ta chỉ là ca ca của đệ, là phu quân của đệ, đệ muốn ta làm gì cũng được."
"Ta vẫn chưa sẵn sàng gặp huynh."
"Không sao."
"Ca ca, dạo gần đây huynh chắc hẳn rất buồn."
"Vậy lần sau gặp nhau, Yến Yến phải an ủi ta thật tốt nhé."
Ôn Yến đỏ mặt sau cánh cửa, khe khẽ "ừ" một tiếng, nhỏ đến mức Hoắc Thời Tu cũng không nghe rõ, nhưng y cũng ngại không dám lặp lại.
Giữa lúc triều đình thay cũ đổi mới, Hoắc Thời Tu thực sự bận không xuể, đến khi cuối cùng cũng rảnh để mang bánh mặn đến cho Ôn Yến, thì đã là một tháng sau rồi.
Vừa đến trước cửa tiệm Đường Ký, đã nghe mấy người tạp dịch bên trong đang trò chuyện: "Nghe nói Đại Tướng quân sắp cưới cháu gái của Định Văn Công đấy! Mấy hôm trước Định Văn Công còn dẫn cháu gái đến phủ Tướng quân nữa! Nghĩ cũng phải, Định Văn Công là nguyên lão ba triều, bao năm nay tiếng tăm lẫy lừng, nếu Đại Tướng quân kết thân với nhà Định Văn Công, sau này thế lực càng thêm vững chắc!"
"Trước đây Đại Tướng quân cưới ai ấy nhỉ?"
"Là Yến Bình Quận Vương, nhưng Thừa Vương xưa nay thế đơn lực mỏng, Yến Bình Quận Vương cũng chỉ có cái danh Quận Vương, lại còn tàn tật, Đại Tướng quân và hắn thành thân chưa tới nửa năm đã hòa ly rồi, chắc cũng chẳng có tình cảm gì."
"Phải rồi, cháu gái của Định Quốc công đúng là lựa chọn tốt thật..."
Khi Hoắc Thời Tu đến được Lăng Yên Các, mới phát hiện bên trong trống không, giường chiếu đều vắng bóng, chỉ còn lại một tờ giấy đặt trên bàn. Trên đó viết: Hoắc Đại Tướng quân, giải quyết sạch sẽ chuyện của huynh rồi hãy đến tìm ta. Nếu để ta nghe thêm một câu lời đồn nhảm nào nữa, cả đời này huynh đừng mong gặp lại ta.
Mộ xuân tức sự
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.