Phá Kịch Bản: Anh Trai Là Của Tôi!

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Phá Kịch Bản: Anh Trai Là Của Tôi!

Chương 1

Xuyên thành một đứa trẻ mồ côi cha mẹ từ nhỏ, tôi được anh hàng xóm đẹp trai nhận về nuôi.

Sau tám năm nương tựa vào nhau, anh ấy đã trở thành đại lão trong giới tài chính với tài sản lên đến hàng tỷ.

Tôi cũng sống sung sướng theo, ăn ngon mặc đẹp, tiêu tiền không phải nghĩ.

Nào ngờ hệ thống đột nhiên xuất hiện muộn màng, nói với tôi:

[ Đây là một thế giới ngôn tình, anh nuôi của cậu là nam chính, còn cậu là nam phụ pháo hôi. ]

Trong cốt truyện gốc, tôi vừa gặp nữ chính đã yêu, sau đó đeo bám không buông.

Nhưng cô ấy lại là người trong lòng của anh tôi.

Tôi và anh vì cô ấy mà trở mặt, cuối cùng bị đuổi khỏi nhà, trắng tay không còn gì.

Nghe xong lời hệ thống, tôi như bị sét đánh ngang tai.

Tôi không tin nổi hỏi:

“Ngươi nói tôi và Phó Thâm sẽ trở mặt chỉ vì một người phụ nữ à?” Website TruyenLau.com

Hệ thống an ủi:

[ Dù sao hai người cũng không phải anh em ruột. Hắn ta chỉ nuôi cậu vì để báo ân thôi. Có trở mặt cũng chẳng sao.

Chờ cậu hoàn thành nhiệm vụ rồi, chúng ta sẽ chuyển sang thế giới khác hưởng phúc, không ai quản cậu nữa, chẳng phải tốt hơn à? ]

Tôi trầm ngâm một lúc, rồi hỏi:
Nguồn copy từ TruyenLau.com
“Ở thế giới sau, tôi có giàu hơn Phó Thâm không?”

[ Tất nhiên. ]

“Vậy nữ chính ở đâu? Tôi không chờ nổi để ‘yêu từ cái nhìn đầu tiên’ với cô ấy rồi!”
TruyenLau.com
Biết được nữ chính – Tạ Nhược Vi – đang ở một trung tâm in ấn trên phố Tài Chính, tôi lập tức lái xe đến đó.

Trung tâm in này chuyên xử lý tài liệu IPO cho các công ty chuẩn bị lên sàn, nổi tiếng trong giới tài chính đến mức tôi cũng từng nghe danh.

Vừa bước ra khỏi thang máy, tôi đã choáng váng.

Hôm nay là hạn cuối đợt nộp hồ sơ nửa năm đầu, trung tâm in đông như hội, náo nhiệt chẳng khác gì chợ.

Chịu đựng sự chen lấn va chạm, tôi len lỏi qua đại sảnh, đến trước một phòng họp.

Tôi hỏi hệ thống:

“Chắc chắn nữ chính ở trong đó chứ?”

[ Hôm qua đồng nghiệp cô ấy vô tình làm mất một tập hồ sơ đăng ký, cô ấy đang gấp rút đi tìm.

Giờ cậu vào là vừa khéo — anh hùng cứu mỹ nhân. ]

Tôi gõ cửa hai cái rồi đẩy vào — trong phòng giấy tờ vương vãi đầy bàn đầy đất, hỗn loạn hết mức.

Một cô gái trẻ mặc đồ công sở đang không màng hình tượng, bò sát đất tìm kiếm giữa đống tài liệu.

Bên cạnh là chiếc điện thoại mở loa ngoài, vọng ra giọng một người đàn ông sốt ruột:

"Chưa tìm thấy à? Chỉ còn chưa tới sáu tiếng nữa là hết hạn!

Còn phải qua quy trình phê duyệt nội bộ nữa đấy! Nếu hôm nay không nộp được, mấy tháng trời bọn mình cày ngày cày đêm là công cốc hết!

Nếu dự án này tiêu rồi thì tôi chắc chắn là người đầu tiên bị sa thải… tôi không muốn phải về quê đâu..."

Tôi khựng lại — tình hình căng vậy sao?

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu