Phó Thâm tiễn tôi về phòng, nhìn tôi nằm lại trên giường rồi mới tắt đèn chuẩn bị rời đi.
Tôi đưa tay kéo vạt áo anh lại.
Anh quay đầu, dịu dàng hỏi:
“Sao thế bé con?”
Tôi lí nhí:
“Sáng mai tỉnh dậy… lại không thấy anh nữa đúng không?”
Gương mặt Phó Thâm thoáng hiện chút áy náy.
Anh quay lại, ngồi xuống mép giường, chân dài tùy ý gác lên thành.
Anh cúi người, nhẹ nhàng xoa tóc tôi, giọng trầm thấp:
"Đợt này thương vụ thâu tóm nước ngoài hơi nhiều việc, anh chưa kịp quan tâm đến em.
Có muốn thứ gì không? Anh mua cho em."
Tôi xoay người, ôm lấy cánh tay anh, dụi vào như con mèo nhỏ:
“Em muốn anh ở đây, bên cạnh em… đến khi em ngủ.”
Phó Thâm bất lực cười nhẹ, cưng chiều gật đầu:
“Được, đợi em ngủ rồi anh đi.”
Tôi vòng tay ôm lấy cánh tay rắn chắc và dài của anh, hít lấy mùi hương quen thuộc trên người anh — mùi bạc hà nhàn nhạt pha với hương vải mềm.
Trong cơn mơ màng, tôi như thấy mình đang trở lại chiếc giường gỗ ọp ẹp ở khu tập thể năm nào, ngoài cửa sổ là cơn mưa sấm rền rĩ, còn trước mặt tôi là lồng ngực ấm áp rắn rỏi của Phó Thâm — là nơi khiến đứa trẻ năm đó cảm thấy an toàn nhất trên đời.
Cơn buồn ngủ dâng lên như thủy triều, tôi lẩm bẩm nói với Phó Thâm: Đọc truyện tại TruyenLau.com
“Anh ơi… Em kể anh nghe một bí mật.”
Phó Thâm khẽ hỏi lại:
“Bí mật gì thế?”
Tôi vẫy tay với anh, ra hiệu anh ghé sát lại.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Anh cười bất lực, cúi xuống, đưa tai sát vào môi tôi.
Tôi mở miệng, dùng hơi thở thì thầm:
“Anh à… Em thích một người rồi.” Nguồn copy từ TruyenLau.com
Phó Thâm thoáng khựng lại, ánh mắt chậm rãi dừng trên mặt tôi.
Tôi cố gắng mở mắt nhìn lại anh, cười ngu ngơ như người say rượu.
Chẳng mấy chốc không chống nổi nữa, mắt díp lại, chìm vào giấc ngủ ngon lành.
Sáng hôm sau thức dậy, trong nhà không thấy bóng dáng Phó Thâm đâu cả.
Người giúp việc nói anh đã đến công ty từ sớm.
Tôi hơi thất vọng, chỉ khẽ “ồ” một tiếng.
Bữa sáng có thêm một hộp bánh phô mai dâu tây — hình như là sản phẩm mới của một thương hiệu nổi tiếng.
Người giúp việc nói:
“Nghe tài xế bảo là cậu chủ tự mình mang từ Hồng Kông về, mua riêng cho cậu chủ nhỏ đấy.”
Bánh mềm mịn, mùi dâu thơm dịu, vị ngọt thanh nhẹ.
Tôi ăn được nửa cái thì không còn hứng thú nữa, đặt xuống bàn:
“Để phần còn lại vào tủ lạnh nhé. Tối tôi ăn tiếp.”
“Vâng ạ.”
Buổi sáng có một tiết học tự chọn. Tôi vào gara, chọn một chiếc Phaeton lái tới trường.
Dừng xe chờ đèn đỏ, hệ thống im lặng suốt bao lâu đột nhiên lên tiếng, làm tôi giật mình:
[ Cậu đúng là một “trai ngoan mê anh trai”. ]
Tôi cảm thấy có chút u oán trong câu nói ấy, suýt thì bật cười:
[ Không có đâu, đừng nói bừa. ]
Phá Kịch Bản: Anh Trai Là Của Tôi!
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.