Phá Kịch Bản: Anh Trai Là Của Tôi!

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Phá Kịch Bản: Anh Trai Là Của Tôi!

Chương 16

Tôi ôm chiếc áo quay lại giường, vạt áo rộng phủ lên phần thân trên của mình.

Ánh sáng ban mai nhẹ nhàng xuyên qua lớp vải trắng, rọi lên khuôn mặt tôi. Xung quanh tôi đều tràn ngập mùi hương của Phó Thâm.

Tôi nhắm mắt, hồi tưởng lại từng chi tiết trong bức ảnh ban nãy, tay chậm rãi luồn xuống dưới thân, miệng thì thào khe khẽ:

“Phó Thâm…”

Người ta nói, câu thần chú ngắn nhất trên thế giới… chính là tên của một người.

Có lẽ thật sự là như vậy.

Tôi ôm chặt chiếc áo sơ mi cũ của Phó Thâm, mặt ửng đỏ, thân thể tràn ngập cảm xúc mãnh liệt. Trong cơn mê man, tôi lờ mờ nghe thấy tiếng ổ khóa xoay, tiếp theo là những bước chân vội vã vang lên.

Người tôi ngày đêm mong nhớ, mang theo gió bụi hành trình, xuất hiện ngay nơi cửa.

“Bảo Bối!”

---

12

Sau này tôi mới biết, đêm đó Phó Thâm sau khi không kìm được mà hôn tôi, đã ngồi một mình trong thư phòng hút thuốc đến tận sáng.

Chuyến bay về là do anh quyết định trong chớp nhoáng, đội của anh vẫn còn đang ở nước M chờ đợi.

Trước khi đi, anh dặn bảo tiêu phải trông chừng tôi kỹ hơn, nếu có bất cứ điều gì bất thường thì phải báo ngay lập tức.

Vì vậy, sau khi các vệ sĩ mất dấu tôi, họ lập tức thông báo cho anh. Khi ấy Phó Thâm đang trong buổi lễ ký kết, nhưng trong lòng đã cuộn trào sóng dữ.

Anh cố nén mọi cảm xúc, hoàn thành các thủ tục như không có gì xảy ra, rồi vội vã bay về nước tìm tôi.

Từ chị Lam, anh biết được sau khi tôi rời khỏi thư phòng thì tâm trạng có vẻ không ổn, liền lần theo manh mối nhanh chóng suy ra được nơi tôi có thể đến. Nguồn copy từ TruyenLau.com

Trên đường trở về, anh đã nghĩ kỹ—trước tiên phải xin lỗi thành khẩn, nếu tôi không chịu tha thứ thì dùng đến “đòn mạnh”:

“Em và anh trai sống nương tựa lẫn nhau bao năm như thế, em nỡ lòng nào bỏ rơi anh sao?”

Buông tay là điều không thể, cả đời này cũng đừng mong. Dù thế nào đi nữa, anh cũng phải trói chặt tôi bên mình.

Anh thầm cảm thấy may mắn vì năm xưa khi có trong tay khoản tiền đầu tiên, đã mua lại khu nhà tập thể này — giờ lại thành lợi thế cho anh.

Anh đoán chắc tôi mềm lòng, lại hay sống bằng tình cảm cũ, chắc hẳn sẽ tha thứ cho anh thôi? Đọc truyện tại TruyenLau.com

Thế là mang theo cả một bụng rối bời, anh đứng trước cửa căn nhà cũ—người từng sát phạt quyết đoán trên thương trường, giờ lại có chút chần chừ.

Trong khoảnh khắc mơ hồ, anh dường như nghe thấy tôi đang gọi tên mình từ bên trong.

Phó Thâm chấn động toàn thân, lập tức mở cửa, bước nhanh như bay vào trong nhà.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu