Tôi nghĩ một lát, nhắn lại:
【Hôm nào gì nữa, hôm nay luôn đi. Tôi qua công ty cô, mình ăn trưa?】
Một lúc sau, cô ấy trả lời:
【Em không có ở công ty, đang tham gia buổi pitching của một dự án bên Hằng Phong Capital. Trưa em có 1 tiếng nghỉ, nếu anh không ngại thì mình ăn đơn giản gần đây nhé?】
Tôi nhìn dòng chữ “Hằng Phong Capital” vài giây, rồi nhắn lại:
【OK】
---
Hằng Phong Capital nằm trong một tòa nhà văn phòng cao cấp bậc nhất thành phố.
Tôi làm thủ tục khách mời ở sảnh xong thì lên thẳng tầng trên bằng thang máy.
Cửa thang máy vừa mở ra, thư ký của Phó Thâm đã đứng đợi sẵn bên ngoài. Vừa thấy tôi, chị ấy liền mỉm cười:
“Tô An đến ăn trưa với anh Phó à? Tổng giám đốc Phó còn đang bận một chút, tôi đặt bàn trước cho hai người nhé?”
Tôi mỉm cười, đưa hộp bánh trà cho chị ấy:
“Chị Lam vất vả rồi. Chuyện đặt nhà hàng lát nữa tính sau cũng được ạ.”
Tôi để chị Lam quay lại với công việc, còn bản thân thì thong thả đi dạo quanh một vòng.
Khi ngang qua một phòng họp, tôi thấy một người đàn ông đeo kính mặc áo sơ mi caro đang chăm chú thuyết trình với bài PPT. Dưới khán phòng là một giám đốc đầu tư của Hằng Phong cùng vài người đàn ông và phụ nữ mặc đồ công sở.
Tôi gõ nhẹ lên bức tường kính.
Người phụ nữ trẻ có chiếc cổ cao thanh mảnh quay đầu lại nhìn, trông thấy tôi thì lộ vẻ ngạc nhiên.
Tạ Nhược Vi nói vài câu với đồng nghiệp bên cạnh rồi đứng dậy đi ra khỏi phòng họp.
"Anh Tô đúng là thần thông quảng đại," cô ấy mỉm cười nói, “trên đời này còn có nơi nào mà anh không vào được không?” Website TruyenLau.com
Tôi cũng cười, “Gọi tôi là Tô An đi, bạn bè tôi đều gọi thế.”
Cô gật đầu theo: “Tô An.”
"Đã gặp đối tác bên trong chưa?" tôi hỏi.
Cô lắc đầu, rồi chỉ về phía phòng họp lớn ở cuối hành lang: TruyenLau.com
“Từ sáng bọn tôi đến là họ đã ở trong đó rồi, hình như thương vụ mua lại gặp chút trục trặc.”
Tôi gật đầu ra chiều suy nghĩ, rồi lấy từ túi ra một chiếc hộp trang sức nhỏ đưa cho cô:
“Chúc mừng trước dự án IPO của cô sẽ thành công.” Đọc truyện tại TruyenLau.com
Cô hơi sững lại, rồi vội vàng từ chối:
“Anh khách sáo quá rồi. Anh đã giúp tôi nhiều như vậy, đáng lẽ là tôi phải tặng quà cảm ơn mới đúng.”
Tôi mở chiếc hộp nhung màu xanh, lấy ra một chiếc vòng tay bên trong.
Tay nhẹ nhàng nhưng dứt khoát nắm lấy tay cô, tôi đeo chiếc vòng lên cho cô.
Tạ Nhược Vi rõ ràng là người chăm tập luyện — cánh tay rắn chắc, có đường nét cơ bắp rõ ràng, cảm giác một cú đấm cũng đủ hạ gục kẻ quấy rối.
Chiếc vòng tay bạc đính kim cương nhỏ càng làm nổi bật nước da của cô ấy.
Phá Kịch Bản: Anh Trai Là Của Tôi!
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.