Phá Kịch Bản: Anh Trai Là Của Tôi!

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Phá Kịch Bản: Anh Trai Là Của Tôi!

Chương 3

Tôi ăn một mình, chiều tham gia một buổi thảo luận trực tuyến của trường, sau đó tra cứu tài liệu làm bài tập.

Đúng 10 giờ 30 tối, tôi lên giường đi ngủ.

Hệ thống bỗng lên tiếng:

[ Có gì đó không ổn. ]

Tôi hỏi:

“Không ổn chỗ nào?”

[ Cậu có phải... quá ngoan rồi không? Theo thiết lập nhân vật trong nguyên tác, giờ này cậu phải đang ở quán bar, uống rượu, quẩy tưng bừng, gây chuyện khắp nơi mới đúng. Tại sao lại đang nằm trên giường chuẩn bị đi ngủ thế này? ]

Tôi vô tội đáp:

“Xin lỗi vì đã khiến cậu thất vọng. Hay là tôi dậy bây giờ luôn nhé?”

Hệ thống tỏ vẻ hài lòng với thái độ hợp tác của tôi, khoan dung nói:

[ Thôi được, hôm nay cho cậu ngủ, mai nổi loạn cũng chưa muộn. ]

Thế là tôi tiếp tục tán gẫu đôi câu với nó rồi chìm vào giấc ngủ.

---

Nửa đêm, tôi bị tiếng động mơ hồ ngoài hành lang đánh thức.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Cửa phòng làm việc của Phó Thâm khép hờ, lộ ra một vệt sáng mỏng, bên trong vang lên tiếng người trò chuyện.

Tôi bước lại gần, đẩy cửa ra, gọi một tiếng:

“Anh?”

Căn phòng bỗng chốc im bặt. Ba người đàn ông và một người phụ nữ đồng loạt ngoảnh đầu nhìn ra cửa.

Giữa đêm khuya, tôi mặc bộ đồ ngủ bằng ren xuyên thấu, ngáp dài liên tục, trong khi họ thì chỉnh tề, tinh thần phấn chấn, đang tập trung thảo luận kỹ lưỡng từng điều khoản hợp đồng.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Trên chiếc ghế xoay, Phó Thâm đứng dậy, sải bước tiến về phía tôi.

Vừa rời khỏi bàn đàm phán, gương mặt anh tuấn của anh vẫn không có chút mệt mỏi nào.

Anh mặc một bộ vest xanh đậm vừa vặn, toát lên vẻ nghiêm nghị và trầm ổn.

Anh dừng lại trước cửa, thân hình cao lớn che khuất cả ánh đèn phía sau và ánh mắt tò mò của những người bên trong. Nguồn copy từ TruyenLau.com

Cúi mắt nhìn tôi, anh nhẹ giọng hỏi:

“Sao còn chưa ngủ?”

Tôi bước tới, không chút ngại ngần ôm lấy anh, cằm tựa lên ngực anh, mắt vẫn còn lơ mơ buồn ngủ, khẽ chớp.

Tôi lí nhí nói, giọng ngái ngủ:

“Giữa chừng tỉnh dậy… Mấy hôm không gặp mà sao anh lại đẹp trai hơn nữa rồi.”

Phó Thâm bật cười, đưa bàn tay to lớn vỗ nhẹ vào lưng tôi, khẽ trách:

“Người lớn rồi còn làm nũng.”

Xì, rõ ràng là rất hưởng thụ mà còn giả vờ!

Một trong số các cấp dưới trẻ trong phòng thấy vậy liền nói to:

“Boss, đây là em trai anh à? Đẹp trai thật đấy! Trông cứ như minh tinh ấy!”

Nói rồi hắn còn bá vai tôi, ý định đưa tôi về phòng.

Hai người còn lại đồng thời liếc hắn một cái như dao cắt, ra hiệu “câm miệng đi”.

Phó Thâm không trả lời, chỉ nghiêng mặt lạnh nhạt bảo:

“Tiếp tục bàn chuyện đi.”

Tôi muốn quay đầu lại nhìn xem người vừa khen mình là ai, nhưng Phó Thâm đứng chắn kín bưng, chẳng thấy được gì.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu