Phá Kịch Bản: Anh Trai Là Của Tôi!

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Phá Kịch Bản: Anh Trai Là Của Tôi!

Chương 10

Hệ thống nghi ngờ:

[Anh cười gì? Đừng nói là anh…]

Tôi lập tức nghiêm túc nói:

“Lo gì chứ? Cậu là hệ thống ngôn tình mà lại không hiểu logic ngôn tình sao? ‘Kiêu hãnh và định kiến’ cậu đọc rồi nhỉ? Hai nhân vật chính lúc đầu ghét nhau, nhưng rồi lại bị cuốn hút bởi sức hấp dẫn chết người của đối phương. Kéo co, đấu trí, vượt qua hiểu lầm, rồi mới đến được với nhau — như thế không hay hơn kiểu vừa gặp đã yêu à?”

Hệ thống im lặng vài giây, như đang chìm vào suy nghĩ rất sâu.

Tôi tranh thủ nói tiếp, giọng trầm xuống:

“Đừng để tôi nghi ngờ rằng cậu là một hệ thống không có gu.”

[...Tôi chưa hề nói là không hay! Anh đừng bôi nhọ tôi!]

“Ừ ừ, tôi tin cậu.”

Sau hôm đó, tôi lại không gặp Phó Thâm suốt một tuần.

Thương vụ mua lại Ngân hàng số một ở M quốc đã bước vào giai đoạn quyết định cuối cùng. Cả hai bên đều dốc toàn lực để đạt được thỏa thuận, Phó Thâm đích thân bay sang đó để chỉ đạo.

Tuyến tình cảm giữa nam và nữ chính mãi vẫn chưa có tiến triển gì. Hệ thống sốt ruột đến phát bực, than thở với tôi:

[Anh ta bận như vậy thì yêu đương thế nào? Liệu anh ta có thể đem lại hạnh phúc cho nữ chính không?]

Tôi vừa đọc sách vừa tiện miệng dỗ dành mấy câu thì bất ngờ nhận được cuộc gọi từ Tạ Nhược Vi.

Tôi bắt máy, bên kia ồn ào cực kỳ.

Giọng cô ấy hơi cứng nhắc:

“Anh Nhậm, anh ngủ chưa?”

Có tiếng đàn ông xen vào:

“Tiểu Tạ, gọi anh ta đến chơi đi!” TruyenLau.com

Ngay sau đó là một loạt tiếng hò hét trêu chọc.

Tôi nhướng mày:

“Cô đang ở đâu vậy? Mấy người kia là ai?” TruyenLau.com

Tạ Nhược Vi nói:

“Đồng nghiệp thôi. Chúng tôi đang liên hoan.”

Tôi đứng dậy, vừa đi ra gara vừa nói:

“Gửi tôi địa chỉ, tôi qua đó.” TruyenLau.com

---

Tôi đến KTV, băng qua hành lang rực rỡ đèn màu, cuối cùng tìm được phòng bao nơi Tạ Nhược Vi đang bị chuốc rượu.

Bên trong tiếng nhạc đinh tai, một người đàn ông đang cố gắng ép cô ấy uống rượu, cô ấy cười cười né tránh, nhưng ly rượu đã bị ép kề đến môi.

Tôi không nói không rằng, bước đến, giật lấy ly rượu trong tay hắn.

“Tôi uống thay cô ấy.”

Cả phòng lập tức yên lặng trong vài giây.

Ánh đèn chớp nháy hắt lên gương mặt tôi, khiến nụ cười của tôi trông càng thêm nhàn nhạt, nguy hiểm.

Một người định mở miệng nói gì đó, nhưng bị tôi liếc một cái đã im bặt.

Tạ Nhược Vi thở phào nhẹ nhõm, tôi nắm cổ tay cô ấy:

“Đi thôi, tôi đưa cô về.”

Cạnh cô ấy là một cậu con trai, đầu gục xuống, trông có vẻ đã say khướt.

Tôi lập tức nhớ đến giọng người gọi điện lần trước—người nói không muốn quay về quê.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu