“Xin… xin lỗi đã làm phiền...”
Cô bé phục vụ đứng ở cửa thấy rõ cảnh trong phòng, sắc mặt lập tức đỏ bừng. Cô lắp bắp nói:
“Món… món sinh tố dâu mà anh gọi xong rồi ạ.”
Tôi thấy thế vội định đứng dậy trở về chỗ mình, nhưng mới nhúc nhích một chút đã bị Phó Thâm đè lại.
Anh hơi ngẩng cằm, giọng nhàn nhạt:
“Để đó là được.”
Sau khi phục vụ rời đi, trong phòng bao chợt trở nên yên tĩnh.
Tôi cầm ly sinh tố lên uống, ngồi trên đùi anh cảm giác cứng ngắc khó chịu. Tôi vừa nhích nhẹ người thì liền bị anh vỗ một cái vào mông.
Giọng anh trầm thấp vang lên sát tai:
“Đừng có nhúc nhích.”
Tôi hừ nhẹ một tiếng, liếc anh từ trên miệng ly xuống, chỉ thấy Phó Thâm đang mỉm cười nhìn tôi.
Uống một hơi hết sạch ly sinh tố, tôi đặt ly xuống. Anh hỏi:
“Ngon không?”
Không đợi tôi trả lời, Phó Thâm đã giơ tay, dùng ngón cái lau đi vệt sinh tố dính ở khóe môi tôi. Sau đó — thản nhiên đưa tay lên liếm.
“Ừm, cũng không tệ.”
Tôi vừa bực anh cứ đối xử với mình như con nít, vừa không kìm được mà mặt nóng ran.
Đành lảng sang chuyện khác, giọng bực dọc:
Đọc truyện tại TruyenLau.com
“Phó Thâm, chính anh không yêu đương thì thôi, sao còn cản em hẹn hò với người ta? Trên đời ai lại thế chứ?”
Nụ cười nơi khóe môi anh nhạt đi một chút, ngón tay anh lơ đãng vuốt ve bàn tay tôi, giọng chậm rãi:
“Anh đâu có cấm em. Chẳng qua là... yêu từ cái nhìn đầu tiên thì rủi ro cao lắm. Anh chỉ sợ em bị tổn thương thôi.”
TruyenLau.com
Tôi nghiêm túc nhìn anh:
“Chị Nhược Vi là người rất tốt.”
Phó Thâm nhìn tôi chăm chú trong chốc lát rồi dịu dàng nói:
“Vậy à? Nhưng dù thế nào thì hai đứa mới quen nhau chưa lâu. Nghe lời anh, trước cứ làm bạn, hiểu rõ rồi hẵng tính tiếp. Được không?”
Tôi không cam lòng nhưng cũng miễn cưỡng gật đầu.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Phó Thâm mỉm cười, xoa đầu tôi:
“Ngoan.”
6
Ăn xong bữa trưa, Phó Thâm quay lại công ty họp, còn tôi thì lái xe từ hầm gửi xe về thẳng nhà.
Trên đường đi, tôi nhắn tin cho Tạ Nhược Vi. Một lúc sau, cô ấy trả lời:
[Thật xin lỗi, đáng lẽ gần kết thúc rồi, ai ngờ bên Hằng Phong lại tỏ ra cực kỳ hứng thú, tôi cũng không ngờ. Nhất định lần sau sẽ mời anh ăn một bữa thịnh soạn!]
Tôi nhắn lại:
[Có vẻ chiếc vòng tay tôi tặng đã phát huy tác dụng rồi. Cố lên cố lên, tranh thủ mời tôi dự tiệc mừng công nhé~]
Vừa đặt điện thoại xuống, hệ thống đã cất giọng đầy nghiêm túc:
[Không đúng lắm.]
Tôi buông tay lái ra một chút, mệt mỏi nói:
“Giờ lại làm sao nữa, cô nương của tôi?”
[Tôi cảm thấy nam chính có địch ý với nữ chính.]
Tôi ngạc nhiên:
“Chắc là tò mò thôi chứ? Sao lại là địch ý?”
[Tôi chắc chắn.]
Tôi bật cười thành tiếng.
Phá Kịch Bản: Anh Trai Là Của Tôi!
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.