Phá Kịch Bản: Anh Trai Là Của Tôi!

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Phá Kịch Bản: Anh Trai Là Của Tôi!

Chương 2

Ngay sau đó, nữ chính Tạ Nhược Vi lạnh giọng quát:

“Im lặng, bình tĩnh lại.”

Đồng nghiệp cô ấy lập tức im bặt.

Cô tiếp lời, giọng dịu hơn, nhưng vẫn vô cùng kiên định:

"Anh cứ trấn an sếp đi. Trong vòng một tiếng nữa tôi sẽ mang tài liệu về công ty.

Yên tâm, hôm nay chắc chắn sẽ nộp kịp."

“...Được, trông cậy hết vào cô đấy.”

"Anh cứ trấn an sếp đi. Trong vòng một tiếng nữa tôi sẽ mang tài liệu về công ty.

Yên tâm, hôm nay chắc chắn sẽ nộp kịp."

“...Được, trông cậy hết vào cô đấy.”
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Cuộc gọi vừa kết thúc, Tạ Nhược Vi ngẩng đầu nhìn tôi.

Cổ cô thon dài, gương mặt vừa xinh đẹp vừa toát lên khí chất mạnh mẽ, lúc này đang lộ ra vẻ nghi hoặc.

Tôi nở một nụ cười vô hại: Website TruyenLau.com

“Nghe quản lý nói cô làm rơi thứ gì đó, có cần tôi giúp không?”

Tạ Nhược Vi bình tĩnh quan sát tôi từ đầu đến chân, sau đó dứt khoát gật đầu nhận lời.

Sau khi nghe cô ấy mô tả sơ qua, tôi cũng bắt đầu gia nhập vào công cuộc “mò kim đáy bể”.

Hai người hợp sức, chẳng mấy chốc đã tìm được tập tài liệu bị thất lạc.
TruyenLau
Tạ Nhược Vi như trút được gánh nặng, vội vã cảm ơn tôi rồi chạy nhanh ra khỏi trung tâm in.

Tôi cũng bước theo, thấy cô đang định bắt xe, liền đề nghị:

“Để tôi đưa cô đi một đoạn?”

Cô ấy quả thật đang gấp, tắt luôn ứng dụng gọi xe đang hiển thị hàng dài lượt chờ.

Sau khi lần nữa nói cảm ơn, cô ngồi vào ghế phụ bên cạnh tôi.

Tôi đạp ga, chưa tới mười phút đã đến tòa nhà công ty của cô.

Tôi dựa vào xe, nhìn cô vội vã chạy vào trong. Trước khi bước qua cửa kính xoay, cô quay lại vẫy tay chào tôi.

Tôi đang định “rửa tay gác kiếm, giấu tên lui về hậu trường”, thì có người gọi tôi:

“Tiểu An?”

Tôi quay đầu lại — là bạn của Phó Thâm, Trịnh Diễn, tổng giám đốc của Tín Hòa Chứng Khoán, cũng là sếp lớn của nữ chính.

Trịnh Diễn ăn mặc chỉnh tề, đeo kính gọng vàng, dung mạo nhã nhặn tuấn tú.

Anh ta đang cầm một ly cà phê giấy trong tay, nhàn nhã nhìn tôi.

Tôi ngoan ngoãn gọi một tiếng:

“Anh Diễn.”

Trịnh Diễn liếc nhìn vào tòa nhà, rồi trêu ghẹo:

“Nhóc con, cậu yêu đương mà cũng mò đến công ty tôi hả? Xem tôi có mách anh cậu không cho biết!”

Tôi vội xua tay cầu xin:

“Gần đây anh ấy bận lắm, chuyện nhỏ này đừng phiền anh ấy nữa mà.”

Trịnh Diễn đưa tay muốn xoa đầu tôi, nhưng tôi nhanh nhẹn né tránh.

Anh ấy cũng không để bụng, thu tay lại rồi cười híp mắt:

“ An An lớn rồi, biết quan tâm người khác rồi cơ đấy.”

Tôi chớp mắt, làm nũng:

“Em vẫn luôn rất thương anh mà~”

Trịnh Diễn cười đồng ý giữ bí mật.

Tôi trở về nhà, người giúp việc đã chuẩn bị xong bữa trưa.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu