Tôi bị cái lý lẽ vô lý của anh chặn họng, giận đến mức không nói nên lời, trừng mắt nhìn anh một cái rồi cúi đầu lặng lẽ lấy đũa chọc chọc miếng thịt trong bát.
Thấy tôi vì người ngoài mà giận dỗi với anh, sắc mặt Phó Thâm cũng không dễ coi. Phải một lúc sau anh mới mở miệng giải thích:
“Anh không điều tra em. Sáng nay họp điện thoại, bên Rebel Edge có người bảo nhìn thấy em với cô Tạ ở trung tâm in, tiện miệng nhắc đến thôi.”
Rebel Edge —là một nhãn hiệu streetwear do Phó Thâm đầu tư, năm nay đang chuẩn bị lên sàn.
Anh từng dắt tôi đến trụ sở của họ chơi vài lần, mấy người sáng lập ở đó tôi đều khá thân.
Nghe xong tôi ngẩn ra, lẩm bẩm:
“Vậy sao không nói sớm...”
Phó Thâm liếc mắt nhìn tôi một cái, tôi lập tức đổi giọng, ngoan ngoãn nhận lỗi:
“Anh ơi, là em hiểu lầm anh, em sai rồi, tha lỗi cho em nha~”
Phó Thâm hừ lạnh:
“Đồ nhóc con toàn bênh người ngoài, anh nuôi em uổng công rồi.”
Bàn ăn tròn, chỗ hai anh em tôi ngồi sát nhau. Thấy anh vẫn còn cau mày không vui, tôi bèn rướn người tới ôm lấy cổ anh, nịnh nọt:
“Anh ơiiii~ Nhìn em đi, nhìn em một cái thôi~”
Thấy anh không phản ứng, tôi ỉu xìu ngồi thụp xuống định quay lại chỗ ngồi.
Ai ngờ, đột nhiên có một đôi tay rắn chắc vòng qua eo tôi, nhẹ nhàng xoay người tôi lại.
"Á!" Tôi hốt hoảng kêu lên, giây sau đã ngồi gọn trên đùi Phó Thâm.
TruyenLau.com
Ngước lên, đập vào mắt là đôi mắt phượng nửa cong nửa cười của anh, tôi tim đập thình thịch, tức giận đấm nhẹ vào ngực anh:
“Anh bị điên à? Dọa người ta muốn chết!”
Phó Thâm bật cười ha ha, dựa hẳn lưng ra ghế, dáng vẻ nhàn nhã nhìn tôi:
“Trước kia em thích ngồi đây nhất còn gì? Anh tăng ca buổi tối, em ngủ không được là lại leo lên đùi anh nằm như con heo con, ngủ đến chảy cả nước miếng lên áo anh.”
Website TruyenLau.com
Tôi lập tức đỏ bừng mặt vì xấu hổ, tay bịt miệng anh lại, gằn giọng đe dọa:
“Anh mà nói thêm câu nào nữa, em sẽ post ảnh anh cởi trần mặc áo ba lỗ lên diễn đàn công ty cho coi!”
Phó Thâm chớp chớp mắt, giơ hai tay đầu hàng ra vẻ đầu hàng. Website TruyenLau.com
Tôi mới vừa thả tay ra, anh lại nghiêm túc nói tiếp:
“Mấy người mơ tưởng bộ não của anh thì đủ rồi, em đừng lấy thân thể anh đi dụ thêm nữa.”
Tôi trừng mắt:
“Phó Thâm! Mặt anh rơi ở đâu rồi hả!”
Hai anh em đang chí chóe thì có tiếng gõ cửa hai cái. Nhân viên phục vụ đẩy cửa bước vào, trên tay bưng khay thức ăn.
Phá Kịch Bản: Anh Trai Là Của Tôi!
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.