Phá Kịch Bản: Anh Trai Là Của Tôi!

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Phá Kịch Bản: Anh Trai Là Của Tôi!

Chương 15

Ổ khóa mở ra một cách trơn tru, như thể bao năm qua vẫn luôn được bảo dưỡng chỉ để chờ giây phút này.

Bụi rơi xuống, đồ đạc bên trong vẫn được sắp đặt y như xưa.

Lịch treo tường có hình Lưu Diệc Phi vẫn đang mỉm cười với tôi y như trong trí nhớ.

Tựa như tôi chỉ vừa đi học một chuyến, lúc trở về, mọi thứ vẫn không hề thay đổi.

Tôi bước vào phòng ngủ, rèm trắng bên cửa sổ bị gió thổi bay nhẹ.

Tôi như một con côn trùng bị mắc kẹt trong hổ phách, mở mắt ra đón ánh hoàng hôn.

---

11

Trong nhà có đầy đủ vật dụng sinh hoạt, tôi đương nhiên ở lại.

Buổi tối, nằm trên chiếc giường gỗ, tôi gối đầu lên tay và trò chuyện với hệ thống:

“Ngươi đoán xem Phó Thâm mất bao lâu để tìm đến đây?”

Hệ thống sau cú sốc khi trở lại chốn xưa, thái độ cũng đã thay đổi.

Lúc này nghe tôi hỏi, nó khe khẽ lẩm bẩm: 【Tội nghiệp cho Phó Thâm, bị tên này xoay như chong chóng.】

Hệ thống: 【Một tuần? Ít nhất ba ngày. Anh ta còn đang ở nước M bận ký hợp đồng. Người được phái đến theo dõi ngươi cũng bị ngươi cắt đuôi rồi, chắc chắn sẽ không nhanh như vậy.】

"Vậy à" TruyenLau.com

“Ngày mai tụi mình đi tìm xem gần đây có gì ngon không.”

Hệ thống đã hoàn toàn buông xuôi:

【Với tâm thái thế này thì việc gì cũng làm được, nam chính làm gì thoát khỏi tay cậu được nữa.】
Website TruyenLau.com
Chung cư tập thể cách âm rất kém, tiếng máy giặt nhà bên cạnh vang lên nghe rõ mồn một. Thế nhưng tôi vẫn ngủ một giấc ngon lành, thức dậy thấy tinh thần sảng khoái.

Tôi cầm điện thoại lên, lướt qua vài cuộc gọi nhỡ, rồi mở ứng dụng tin tức.

Tin tức “Hằng Phong Capital ký kết thỏa thuận cuối cùng với Ngân hàng số 1 nước M” chiếm trang nhất của hầu hết các mặt báo.
TruyenLau.com
Tôi bỏ qua những dòng giật gân đầy cảm xúc, bấm vào một bức ảnh chụp tại buổi lễ ký kết.

Dưới tấm biểu ngữ song ngữ khổng lồ, Phó Trọng Tiêu và một người đàn ông tóc nâu, mắt xanh đến từ nước M ngồi cạnh nhau sau chiếc bàn dài, mỉm cười thân thiện với phóng viên khi giơ bản hợp đồng đã ký lên.

Gương mặt tuấn tú của Phó Trọng Tiêu thấp thoáng nụ cười nhạt, trông điềm đạm, tự tin, phong độ ung dung.

Tôi phóng to bức ảnh, tỉ mỉ ngắm nhìn từng đường nét gương mặt anh, chiếc cổ, bờ vai và đôi bàn tay ấy.

Chốc lát sau, tôi ném điện thoại qua một bên, lật người xuống giường, kéo mạnh cửa tủ quần áo.

Bên trong vẫn còn vài chiếc áo sơ mi cũ của Phó Thâm.

Tôi nhặt lấy một ống tay áo, vùi mặt sâu vào đó mà hít thật sâu.

Mùi hương vừa xa lạ lại vừa thân quen ấy như một dòng sông lũ cuốn trào qua người tôi, đánh thức từng cơn sóng trong cơ thể.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu