Phá Kịch Bản: Anh Trai Là Của Tôi!

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Phá Kịch Bản: Anh Trai Là Của Tôi!

Chương 5

Hệ thống kích động:

[ Tôi tua lại timeline cả đêm đấy! Đừng hòng qua mặt tôi! Tôi chỉ đến trễ có tám năm thôi mà cậu đã lệch nhân vật đến vậy à?! Cậu phải lái Aston Martin đi khoe khắp phố mới đúng! Cái từ "khiêm tốn" không tồn tại trong thiết lập của cậu đâu, a a a a a!!! ]

Xem ra bản gốc trong truyện là kiểu thiếu gia phô trương, đậm chất "nhà giàu mới nổi", cũng khó trách nữ chính không để mắt đến.

Tôi dỗ dành:

[ Hình tượng thế nào không quan trọng, quan trọng là kịch bản "huynh đệ tương tranh", đúng không? ]

Hệ thống im lặng một lúc, rồi nói:

[ Cậu nói đúng. Tình cảm song phương rõ ràng thì thiếu cao trào. Phải có tình huống giành giật, ngược tâm, mới hấp dẫn. Miễn là đạt được kết cục định sẵn thì càng kịch tính càng tốt. Đánh nhau đi! ]

Tôi khẽ cong môi cười.

---

Chẳng mấy chốc đã đến Đại học Quốc gia, một trong TOP 3 trường hàng đầu cả nước.

Xe vừa qua cổng khuôn viên rợp bóng cây, hệ thống kêu lên kinh hãi:

[ Đừng nói với tôi là cậu học ở đây nhé! ]

Tôi khiêm tốn đáp:

[ Được lọt vào chỉ là may mắn thôi. ]
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Vừa đến lớp, Thẩm Duệ đã chạy tới bên tôi, hào hứng nói:

“Tô An, anh cậu định thâu tóm Ngân hàng số 1 nước M thật à? Ghê vậy! Wall Street Journal còn đưa tin luôn đó!”

Tôi liếc cậu ta một cái, cậu ta lập tức hạ giọng:

“Bên khoa Kinh tế đang bàn tán ầm trời luôn, anh cậu là đại sư huynh của họ mà, tụi nó tự hào thấy rõ. Bố tớ còn đang định mời anh cậu về làm diễn giả ấy.” Website TruyenLau.com

Tôi hừ nhẹ một tiếng:

“Biến đi. Tiền của Phó Thâm đâu phải gió thổi tới. Bao nhiêu cựu sinh viên tài giỏi, bảo bố cậu đừng nhắm mỗi một người.”

“Chắc cũng không rảnh đâu.” Tôi nói tiếp, “Dạo này tôi còn chẳng gặp được ảnh nữa là.”
Đọc truyện tại TruyenLau.com
“Cũng đúng.” Cậu ta gật gù. “Mà hỏi thử anh cậu xem lần này định tài trợ gì không? Tớ thấy sân bóng trường mình cỏ nát quá rồi.”

Thẩm Duệ cười ha hả, cười xong lại hạ giọng một cách mờ ám:

“Anh cậu bận như vậy, có thời gian tìm chị dâu chưa? Nhà tớ mấy chị em cũng mê ảnh lắm đấy. Anh cậu thích kiểu nào, hay để tớ mai mối?”

Tôi nhìn cậu ta bằng ánh mắt nửa cười nửa không:

“Anh ấy thích kiểu ngoan ngoãn.”

Cậu ta cười rạng rỡ:

“Cái này dễ! Cô dì của tớ làm giáo viên, chính hiệu ngoan hiền đấy!”

Tôi nói tiếp:

“Tốt nhất là giống Lưu Diệc Phi.”

Mặt cậu ta lập tức đơ ra:

“Ờm… cái đó thì hơi…”

Tôi bật cười:

“Chọc cậu thôi. Anh tớ chỉ thích công việc, đừng phí công nữa.”

Tan học, tôi lên xe, còn chưa kịp khởi động thì điện thoại rung lên — có tin nhắn từ Tạ Nhược Vi:

【Chào anh Tô, nhờ anh giúp đỡ mà bên em đã nộp dự án thành công rồi ạ! Em nhắn để báo tin mừng, hôm nào mời anh một bữa nhé!】

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu