Tôi rút tay về, bỏ vào túi, mỉm cười nói:
“Hôm qua, khi còn chưa hề quen biết nhau, cô đã sẵn lòng tin tưởng tôi, giao cả sự nghiệp vào tay tôi. Tôi phải nói là điều đó khiến tôi có thêm chút niềm tin vào loài người đấy. Không tặng gì cảm ơn tấm chân tình này thì thật không phải.”
Tạ Nhược Vi bị tôi chọc cười, không còn khách sáo nữa, cười sảng khoái:
“Vậy tôi xin nhận. Lát nữa mời anh một bữa thật ngon!”
Khi tôi và Tạ Nhược Vi đang trò chuyện vui vẻ, thì cánh cửa phòng họp ở cuối hành lang mở ra.
Một nhóm đàn ông mặc vest chỉn chu bước ra, người đi đầu là Phó Thâm, vừa đi vừa nói chuyện gì đó với đồng nghiệp bên cạnh, nét mặt lạnh lùng.
Đúng lúc ánh mắt chạm phải tôi, anh ấy hơi khựng lại, ánh mắt lóe lên, khóe môi cương nghị cũng khẽ cong.
Tôi cũng nhìn thấy anh, liền vẫy tay:
“Anh!”
Phó Thâm sải bước đi tới, giọng nói dịu dàng:
“Em tới từ bao giờ? Chờ lâu chưa?”
Tôi lắc đầu:
“Em tới gặp bạn. Hẹn nhau ăn trưa.”
Lúc này, Phó Thâm mới để ý thấy Tạ Nhược Vi đứng bên cạnh tôi, ánh mắt dừng lại thoáng chốc trên chiếc hộp trang sức trong tay cô, chân mày khẽ cau lại — rất nhẹ, nhưng tôi vẫn nhận ra.
Ngay sau đó, anh nở nụ cười hòa nhã, nói:
“Chào cô, tôi là anh trai của Tô An — Phó Thâm.” Nguồn copy từ TruyenLau.com
Tạ Nhược Vi đè nén sự ngỡ ngàng và căng thẳng, lịch sự tự giới thiệu lại.
Phó Thâm quay sang tôi, ngữ khí như chuyện hiển nhiên:
“Cô Tạ đang bận công việc, chắc không tiện ăn trưa cùng em đâu. Đi với anh.”
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Tạ Nhược Vi liếc nhìn hai người, nhỏ giọng nói:
“À... thật ra thì, thời gian ăn trưa vẫn có.”
Đúng lúc đó, giám đốc đầu tư trong phòng họp cũng bước ra, nói với cô:
“Cô Tạ, tôi còn mấy vấn đề tài chính muốn hỏi thêm, hay là chúng ta vừa ăn vừa trao đổi?”
TruyenLau
---
Trong nhà hàng, tôi lặng lẽ ăn cơm, không nói gì.
Phó Thâm nhìn tôi, mỉm cười hỏi:
“Giận rồi à?”
"Không." Tôi lí nhí đáp, “Có phải anh bảo ông kia gọi cô ấy đi đâu.”
Nét cười trên mặt Phó Thâm dần nhạt đi.
Anh hỏi:
“Em nói có người mình thích, là cô ấy?”
Tôi vội vàng đưa tay bịt miệng anh, mặt đỏ bừng:
“Anh đừng nói linh tinh!”
Phó Thâm nhìn tôi chằm chằm trong vài giây, rồi kéo tay tôi xuống, cau mày:
“Em chỉ mới gặp cô ấy hôm qua, đã thích rồi? Em hiểu cô ấy được bao nhiêu?”
Tôi ngạc nhiên nhìn anh:
“Sao anh biết bọn em mới gặp hôm qua? Anh điều tra em à?”
Phó Thâm hỏi ngược lại:
“Sợ anh điều tra sao?”
Phá Kịch Bản: Anh Trai Là Của Tôi!
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.