Lồng ngực Phó Thâm phập phồng hai cái, anh nghiến răng:
“Bây giờ mới nhớ tới anh à? Khi em vì một người xa lạ mà mượn rượu giải sầu ngoài kia, em có nghĩ tới anh sẽ buồn đến mức nào không!”
Tôi bị anh mắng đến ngẩn người, hoàn toàn không hiểu anh đang nói gì, chỉ cảm thấy một cơn tủi thân cuồn cuộn dâng lên.
Mắt lập tức cay xè, nước mắt như vỡ đê tuôn ào ào.
Phó Thâm thấy thế thì nghẹn lời, vào phòng đặt tôi xuống giường, lặng lẽ lấy khăn giấy lau nước mắt cho tôi.
Tôi giận dỗi gạt tay anh đi, anh cũng không nổi giận.
Vẫn kiên nhẫn lau, vừa dịu giọng dỗ:
“Anh sai rồi, không nên mắng bảo bối. Bảo bối rộng lượng tha lỗi cho anh trai nhé?”
Tôi vừa khóc vừa trừng anh một cái, rồi túm lấy vai anh, đem nước mắt nước mũi chà hết lên bộ vest của anh.
Phó Thâm vừa buồn cười vừa bất đắc dĩ.
Hại người một ngàn tự hại mình tám trăm, tôi vừa dụi xong thì đầu càng chóng mặt hơn, dựa vào vai anh không nhúc nhích nổi.
“Cho em nghỉ tí...”
Phó Thâm giơ tay nhẹ nhàng đỡ lưng tôi, lát sau trầm giọng hỏi:
“Em thích cô ấy đến vậy sao? Chỉ cần thấy cô ấy đi cùng người khác là em buồn đến mức phải đi uống rượu?”
Tôi lơ mơ nghĩ: anh đang nói gì vậy? Thích ai chứ?
Website TruyenLau.com
Người em thích từ đầu đến cuối luôn là anh mà.
Tôi chống vào vai anh, cố nhướn người dậy, Phó Thâm cúi mắt nhìn tôi, gương mặt điển trai lộ ra vẻ buồn buồn.
Tim tôi đột nhiên đau nhói, đưa tay lên vuốt má anh, khẽ nói:
Website TruyenLau.com
“Anh đừng buồn. Em sẽ mãi ở bên anh.”
Ánh mắt Phó Thâm khẽ lay động, anh kéo tôi vào lòng, siết chặt cánh tay.
Hơi thở nóng bỏng phả vào tai tôi, Phó Thâm khẽ nói: TruyenLau
“Em là người quan trọng nhất với anh trên đời này. Đừng lừa anh.”
Tôi ngoan ngoãn gật đầu trong lòng anh, rồi nghiêng đầu hôn nhẹ lên má anh.
Cơ thể Phó Thâm khựng lại một giây, tách tôi ra một chút, ánh mắt sâu thẳm nhìn chằm chằm tôi:
“Sao lại hôn anh?”
Tôi chớp mắt chậm rãi:
“Anh là người em yêu nhất trên đời này.”
Nghe vậy, lồng ngực Phó Thâm phập phồng dữ dội. Anh nhìn tôi hồi lâu, rồi bất ngờ cúi đầu hôn tôi thật sâu.
---
8
Nụ hôn của Phó Thâm cũng giống tính cách của anh—mạnh mẽ, tràn đầy chiếm hữu và khống chế.
Căn phòng vang lên những tiếng nước ám muội, tôi bị hôn đến mức không thở nổi, mặt đỏ bừng, toàn thân mềm nhũn trong lòng anh.
Tôi tưởng mình đang mơ, nhưng chưa từng có giấc mơ nào chân thật đến thế.
Đến mức khiến người ta không muốn tỉnh, chỉ muốn đắm chìm mãi trong đó.
Sáng hôm sau, tôi tỉnh dậy một mình trên giường, việc đầu tiên là gọi hệ thống:
“Ê ê, có ở đó không? Tối qua là tôi mộng xuân, hay thật sự Phó Thâm đã hôn tôi vậy?”
Phá Kịch Bản: Anh Trai Là Của Tôi!
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.