Khi học cấp hai, mỗi buổi chiều Phó Thâm đều đạp xe đến đón tôi tan học.
Trên đường về phải đi qua một cây cầu vượt, tôi thích nhất là đoạn dốc xuống phía bên kia cầu.
Ánh hoàng hôn màu cam đỏ lặn dần nơi đường chân trời, chiếc xe đạp xé gió lao vun vút xuống dốc.
Tôi ngồi ngay ngắn trên yên sau, mái tóc tung bay trong gió, bên tai là tiếng gió rít vù vù, trước mắt là vạt áo tung bay và tấm lưng rộng lớn của Phó Thâm.
Chỉ vài giây ngắn ngủi ấy lại là khoảnh khắc hạnh phúc và thư giãn nhất trong một ngày.
Khi đó, tôi không biết Phó Thâm là nam chính kiểu gì, cũng không biết sau này anh ấy sẽ quyền thế đến mức nào.
Những ngày nghèo túng cùng nhau chia nhau một bát mì đã qua mãi mãi, giờ đây ai nhìn vào tôi cũng sẽ nghĩ là một cậu thiếu gia được nuôi nấng trong nhung lụa, còn khí chất người ở vị trí cao của Phó Thâm lại càng tự nhiên đến không thể che giấu.
Nhưng tôi hiểu rất rõ, tất cả những thứ sau này chẳng qua chỉ là tô điểm cho một nền tảng đã có từ trước.
Thế giới khi bắt đầu chỉ có hai chúng tôi, nương tựa vào nhau mà sống.
Hệ thống đã không có mặt trong khoảng thời gian ấy, nên nó không thể hiểu được vị trí của tôi trong lòng Phó Thâm lớn đến mức nào.
Vì không muốn mất tôi, Phó Thâm sẵn sàng làm bất cứ điều gì.
Ngay cả khi tôi trực tiếp mở lời cầu xin tình yêu từ anh ấy, anh ấy nhất định cũng sẽ cho tôi.
Nhưng tôi không muốn như vậy.
Tôi muốn anh ấy tự mình nhận ra tình cảm của chính mình, rồi chủ động bước về phía tôi.
---
10
Khu ký túc xá xưởng in không tồi tàn như tôi tưởng.
Cổng sắt lớn phía trước trông vừa cũ vừa mới, bác bảo vệ mặc đồng phục chắp tay sau lưng, chào hỏi thân thiết với cư dân ra vào.
Trong lúc trò chuyện, bác bảo vệ nói: “Người ở đây đều không khá giả gì, nhưng chủ đất rất tốt bụng, giảm tiền thuê nhà. Ai đưa con cái lên thành phố làm việc, còn giúp sắp xếp cho tụi nhỏ đi học. Có người phụ trách chuyện đó đàng hoàng, ai cũng cảm kích lắm.”
Đọc truyện tại TruyenLau.com
--
Đi sâu vào bên trong, mấy tòa nhà tập thể đã được sửa sang lại. Trong khoảng sân trống là những tấm ga giường và quần áo đang được phơi nắng, tràn đầy hơi thở của cuộc sống.
Tôi bước lên cầu thang tối tăm như trong ký ức, đi qua hành lang đầy những đồ đạc chất đống, rồi dừng lại trước cánh cửa gỗ đỏ quen thuộc.
Tôi gõ cửa, không ai đáp lại.
Tôi chần chừ một lát, rồi lấy từ trong túi ra một chiếc chìa khóa mạng, tra vào ổ khóa.
Phá Kịch Bản: Anh Trai Là Của Tôi!
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.