Tiễn Văn Tĩnh đi rồi, lúc này Văn Minh mới dắt Phùng Mạn Ni quay trở lại buổi tiệc.
Trong sảnh, không khí rộn ràng náo nhiệt.
Sở Tiêu Tiêu đứng giữa đám đông, rực rỡ đến lóa mắt.
Đúng lúc đó, người nhà họ Quý đột ngột hướng về phía cửa chính, mọi người lập tức quay đầu nhìn.
Một người phụ nữ khí chất sắc bén, khí trường cường đại bước vào.
Tuy lần đầu tiên gặp ngoài đời, nhưng đa số đều nhận ra — nữ vương nước W — Amelia.
Nghe nói hai ngày nay bà có mặt tại Hoa Quốc. Nhưng... sao lại xuất hiện ở tiệc sinh nhật của Sở Tiêu Tiêu?
Không lẽ Quý gia để tạo thế cho Sở Tiêu Tiêu mà mời cả nữ vương nước W đến?
Có cần... làm quá mức vậy không?
Hiện tại nữ vương cũng hạ giá thế này à?
Dù trong lòng đầy nghi ngờ, nhưng không ai dám thốt nên lời. Vì khí thế của Amelia quá kinh người.
Khi nhìn thấy Sở Tiêu Tiêu, vẻ nghiêm túc trên gương mặt bà lập tức biến mất, thay bằng nụ cười rạng rỡ.
Amelia mở rộng vòng tay đi tới.
Phó Diệc Thần đã lớn như vậy, thấy mẹ ruột định ôm mình giữa đám đông thì không khỏi thấy xấu hổ, cứng người.
Anh không muốn làm mẹ thất vọng, miễn cưỡng bước lên, không biết bà mẹ này tại sao lại đột ngột xuất hiện.
Chẳng phải bà về Hoa Quốc vì quốc sự sao? Nguồn copy từ TruyenLau.com
Tại sao rảnh rỗi đến dự tiệc sinh nhật?
Nhưng không đợi anh lên tiếng, bà đã lạnh nhạt đẩy anh sang một bên, ba bước thành hai bước đi thẳng đến trước mặt Sở Tiêu Tiêu, ôm cô thật chặt.
"Tiêu Tiêu, chúc mừng con!" Nguồn copy từ TruyenLau.com
Amelia biết con bé này sống không dễ dàng gì, giờ có thể tìm được người thân, bà vô cùng mừng cho cô.
Ở nước W, bà vẫn luôn dõi theo tin tức về Sở Tiêu Tiêu.
Biết được nhà họ Quý đối xử với cô rất tốt, bà mới thật sự yên tâm.
Phó Diệc Thần: "…" Mối quan hệ mẹ con chắc chấm hết rồi.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Người nhà họ Quý cười nhìn cảnh tượng trước mắt. Những người không rõ nội tình thì vô cùng kinh ngạc, nhưng Quý gia thì biết rõ tất cả.
Truyện thuộc về nhà Ổ Mèo Mụp Sữa và được đăng tải trên page cùng với MonkeyD, vui lòng đọc truyện tại trang chính chủ.
Bao nhiêu năm nay, mẹ con nhà họ Phó luôn quan tâm, chăm sóc Sở Tiêu Tiêu.
Cái ôm kia, ai mà từ chối cho nổi?
Sở Tiêu Tiêu cười nhẹ: "Dạ dì, cảm ơn dì."
Amelia rất yêu thích văn hóa Hoa Quốc, huống hồ con trai bà cũng là người Hoa.
Bình thường sinh hoạt trong gia đình, bà cũng rất giống người Hoa.
Amelia buông Sở Tiêu Tiêu ra, đánh giá cô từ trên xuống dưới rồi đưa tay nhéo má cô, ánh nhìn tràn đầy yêu thương:
"Không tệ, sắc mặt con tốt hơn nhiều rồi."
Tâm trạng tốt thì khí sắc cũng sẽ tốt. Phó Diệc Thần đã nói với bà rằng sau khi Tiêu Tiêu nhận lại người thân, tâm trạng của cô rất ổn định, mỗi ngày đều thật sự vui vẻ.
À đúng rồi, Phó Diệc Thần...
Bà mới nhớ ra con trai mình.
Amelia quay đầu lại nhìn, cười xin lỗi:
"Xin lỗi, lúc nãy không nhìn thấy con."
Phó Diệc Thần: "…" Đâm thêm một nhát nữa cũng không sao."
Anh đã quá quen rồi.
Mẹ anh trước giờ thích Sở Tiêu Tiêu hơn một chút — từ ngày còn trong bụng đã mơ được sinh con gái xinh đẹp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nghe nói, ngày sinh anh ra, vừa biết là con trai, bà lập tức bật khóc.
Sau này vì chị gái bà gặp chuyện, bà phải về nước kế vị.
Không có con gái nên càng thấy tiếc nuối hơn.
Và rồi — Sở Tiêu Tiêu, gần như phù hợp mọi hình mẫu con gái lý tưởng của bà.
Phó Diệc Thần bật cười:
"Chỉ cần mẹ còn nhớ mẹ có đứa con trai là được rồi."
Amelia suy nghĩ rồi nghiêm túc đáp:
"Mẹ biết con đang ở bên Tiêu Tiêu. Vậy thì từ nay, Tiêu Tiêu là con gái mẹ, con là con rể của mẹ."
Câu này, bà đã muốn nói từ lâu.
Trước kia thấy con trai chưa hiểu lòng mình, bà còn nghĩ nó theo không kịp Tiêu Tiêu nữa kìa.
Phó Diệc Thần: "…"9
Sở Tiêu Tiêu không nhịn được cười thành tiếng.
Tống Mạn Mạn nhìn thấy cảnh này, hốc mắt liền ươn ướt.
Rõ ràng mẹ con nhà họ Phó rất thương Tiêu Tiêu, nhưng nghĩ đến quãng thời gian đã đánh mất, cô không khỏi xót xa.
Nhìn ra được cảm xúc của mẹ nuôi, Sở Tiêu Tiêu chủ động kéo tay Amelia, tay kia nắm tay Tống Mạn Mạn.
Hơi ngẩng đầu nhìn Phó Diệc Thần:
"Phó Diệc Thần, em có hai người mẹ cùng chống lưng cho em."
Phó Diệc Thần bất đắc dĩ nói:
"Anh từ trước tới nay không có địa vị trong gia đình."
Sở Tiêu Tiêu chẳng buồn đáp, chỉ cười rồi giới thiệu Amelia và Tống Mạn Mạn với nhau.
Người xung quanh chứng kiến cảnh này, gần như rớt cả cằm.
Không ai ngờ Amelia – nữ vương nước W, không phải được Quý gia mời tới.
Mà là… bà với Sở Tiêu Tiêu vốn đã quen biết.
Quan trọng hơn, Amelia là mẹ ruột của Phó Diệc Thần.
Cả hội trường chấn động.
Họ biết Phó gia có một đại thiếu gia, nhưng thông tin rất ít, lại cực kỳ bí ẩn.
Không ai dám tưởng tượng, Phó Diệc Thần lại là con trai của nữ vương một nước!
Khó trách mẹ anh phải rời xa cha anh… Hóa ra là về nước kế vị!
Quý gia + Phó gia + Nữ vương nước W + chính bản thân ưu tú!
Bối cảnh của Sở Tiêu Tiêu đúng là nghịch thiên.
Mọi người bàn tán râm ran:
"Ai nói mọi thứ của Sở Tiêu Tiêu đều là Quý gia tạo thế? Giờ vả mặt chưa? Nữ vương Amelia cũng tới mừng sinh nhật cô ấy!"
"Thừa nhận người khác giỏi hơn mình khó đến vậy sao? Tiểu A lão sư, vô địch cuộc thi máy tính, thủ khoa đại học… Mấy thứ đó còn chưa đủ chứng minh cô ấy ưu tú à? Có người mắt mù thật đấy!"
"Quý gia là đại hào môn của Đế đô, họ muốn mời nữ vương Amelia thì chắc cũng không quá khó. Các người không thấy họ cưng chiều Sở Tiêu Tiêu đến mức nào sao? Đến Quý thị cũng muốn giao cho cô ấy kia mà!"
"Mày đang đùa à? Quý gia mạnh là đúng rồi, nhưng muốn nữ vương W phối hợp để tạo thế thì có mà hoang đường! Người có não đều nhìn ra là Sở Tiêu Tiêu với Amelia quen nhau từ trước! Đừng mở miệng ra là tạo thế, đầu óc có bệnh à?"
"Tôi mãi không hiểu các người nói “tạo thế” là tạo cho ai coi? Quý gia phải nhọc công để mấy người để mắt đến Sở Tiêu Tiêu hả? Nhà mấy người không có gương soi hay sao?"
"Có những kẻ ghen ghét đến mù mắt, không có gia thế, không có nhan sắc, không có năng lực, chỉ biết nói xấu người khác cho bớt tự ti."
"Bạn trai của mấy người cũng đâu bằng bạn trai của Sở Tiêu Tiêu? Đẹp trai hơn, trẻ hơn, là đại thiếu gia Phó gia, còn là con trai của nữ vương. Bạn trai mấy người xách giày cho anh ta còn không xứng."
"Tôi thua kém Sở Tiêu Tiêu, tôi nhận. Tôi còn khâm phục, ngưỡng mộ cô ấy."
"Tôi cũng thấy chuyện này không giống tạo thế gì cả. Ai lại dám bảo nữ vương đóng kịch? Nói câu đó xong thì tự tát mình đi!"
Thiên Kim Thật Trở Về, Thiên Kim Giả “Trà Xanh” Bị Đá Khỏi Nhà
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.