Hai bà v.ú cười tươi đến mức không khép miệng nổi.
Trong lòng vui mừng khỏi phải nói.
Sở Tiêu Tiêu ôm chặt Tống Mạn Mạn, cảm giác hạnh phúc lan tỏa khắp lồng ngực.
Thật tốt quá.
Cuộc đời này thật sự tốt đẹp quá. Có nhiều người thương yêu cô đến vậy.
Mọi người trò chuyện thêm một lúc thì Quý Tử Uyên cũng vừa trở về.
Dạo gần đây công ty quá bận, ngày nào anh cũng tăng ca đến mức mệt rã rời. Anh chào hỏi các bậc trưởng bối, vừa liếc mắt đã thấy Quý Tử Dục đang ăn không ngồi rồi ở đó.
Quý Tử Uyên không nhịn được lên tiếng: “Quý Tử Dục, em đã rút khỏi giới giải trí rồi, không thể suốt ngày ở nhà rảnh rang như thế được. Nếu không thì…”
Chưa kịp nói hết câu, Quý Tử Dục đã nhanh miệng cắt ngang: “Em khó khăn lắm mới thất nghiệp được, phải ở nhà nghỉ ngơi cho đã, tranh thủ ở bên mẹ nhiều hơn.”
Nói đùa à, bây giờ không phải đi làm, mỗi ngày đều có thời gian ở cạnh em gái, cơ hội thế này làm sao có thể lãng phí?
Dù sau này có quay lại làm việc cũng tuyệt đối không thể vào Tập đoàn Quý thị.
Chỗ đó như cái hố lửa, ngày nào cũng cày tới chết.
Phó Nguyên Khải và Phó Viện Viện liếc nhau cười thầm.
Cả hai vừa vui vẻ xem kịch, vừa cảm thấy bản thân thật sự quá thông minh.
Tập đoàn Quý thị chẳng khác gì cái giường sưởi, Tập đoàn Phó thị cũng chẳng dễ chịu hơn bao nhiêu.
Nhìn cha của họ là hiểu rồi. Tốt nhất cứ ôm chặt cái đùi “phế vật” này mà sống.
Ánh mắt Quý Tử Uyên dừng lại trên người Quý Tử Duệ.
Quý Tử Duệ lập tức né tránh, ho khẽ một tiếng: “Em đâu có thất nghiệp. Em là bác sĩ, rất bận rộn.”
Quý Tử Uyên: Đọc truyện tại TruyenLau.com
“……”
Bác sĩ cái gì chứ? Mẹ giờ đã có em gái ở bên, tinh thần ổn định, sức khỏe cũng đã gần như hồi phục, cậu còn có ý nghĩa gì?
TruyenLau.com
Thôi được, lời này anh cũng không dám nói ra.
Dù vậy, trong lòng vẫn thấy khó chịu không thôi.
Anh chuyển chủ đề: “Bên đảo đang đẩy nhanh tiến độ trang trí. Hai đứa nên tranh thủ đi qua đó sớm một chút. Không có người nhà giám sát, anh vẫn không yên tâm. Hôn sự của em gái không thể làm qua loa.”
Quý Tử Dục và Quý Tử Duệ:
TruyenLau.com
“……”
Cái lý do quá hợp tình hợp lý, khiến người ta không thể từ chối nổi.
Quý Tử Dục liếc nhìn Quý Tử Duệ. Tới nước này rồi, chỉ đành xin lỗi em trai thôi.
“Chuyện bên phía Bạch Sơ Dao còn chưa xử lý xong, để thằng ba đi đi. Trong nhà có em gái rồi, nó ở nhà cũng chẳng giúp gì nhiều.”
Quý Tử Duệ:
“……”
Lý do này còn tàn nhẫn hơn.
Anh có thể từ chối sao?
Cuối cùng chỉ có thể bất đắc dĩ gật đầu: “Được, em… hai hôm nữa sẽ đi.”
Chưa kịp nói hết câu, Quý Tử Uyên đã nhanh chóng cắt ngang: “Anh đã bảo trợ lý sắp xếp xong cả rồi, sáng mai em đi luôn.”
Quý Tử Duệ trừng to mắt nhìn hai người kia. Đây là anh ruột thật sao?
Gấp đến mức không thể chờ thêm một ngày à?
“Con cũng đi! Là người đại diện cho nhà chúng ta, suốt ngày rảnh rỗi không làm gì, nhân cơ hội này theo qua đó học hỏi thêm đi.”
Phó Nguyên Khải đang háo hức xem kịch vui, không ngờ lại bị mẹ điểm danh.
Nụ cười trên mặt anh lập tức đông cứng lại.
Anh cuống cuồng nói: “Mẹ, con còn chút việc quan trọng chưa xong. Chị dâu vẫn đang cần con giúp. Đợi con giải quyết xong sẽ đi cùng Tử Dục.”
“Việc gì mà việc! Con có thể có chuyện gì quan trọng cơ chứ?”
Là con trai mình sinh ra, An Niệm Xảo còn không hiểu sao? Cô chẳng tin nổi nửa câu.
“Không tin mẹ hỏi chị dâu đi.”
Phó Nguyên Khải bắt đầu quýnh lên, vội nhìn sang Sở Tiêu Tiêu:
“Chị dâu, mau giúp em nói đỡ một câu.”
Chuyện của Ngải Tuyết Nhi còn chưa kết thúc, anh làm sao mà đi cho được?
Sở Tiêu Tiêu cười nói: “Dì à, bọn con còn vài việc cần Nguyên Khải giúp. Chuyện của Bạch Sơ Dao lần này cũng nhờ cậu ấy hỗ trợ rất nhiều.”
“Dì à, hai người họ rất giỏi đấy. Họ và em gái lần này đều lập công lớn.” — Phó Diệc Thần cũng góp lời.
Trong mắt An Niệm Xảo tràn đầy ý cười, ánh mắt nhìn Phó Nguyên Khải như thể đang nói: Cuối cùng cũng có chút tác dụng rồi.
“Thế thì thôi, con cứ lo xong chuyện ở đây đi.” — Bà nói
Phó Nguyên Khải thở phào nhẹ nhõm, thầm nghĩ: cái đảo nhỏ đó sao có thể vui chơi bằng chỗ này được.
Anh không chịu được khổ. Thứ gì khổ là anh né hết.
Cả nhà lại trò chuyện thêm một lát.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đến giờ cơm trưa.
Nhà họ Quý không có quy củ “ăn cơm không nói chuyện”.
Bàn ăn vô cùng náo nhiệt.
Quý Phi Hằng thấy hôm nay Tống Mạn Mạn không buộc tóc, liền tháo dây buộc tóc trên cổ tay, định giúp cô buộc lại.
Người nhà họ Quý thấy cảnh này đã quen, chẳng ai lấy làm lạ.
Nhưng Tống Mạn Mạn thì lại hơi ngượng, theo bản năng né tránh một chút.
“Em… để em tự làm được rồi.”
Dù gì hôm nay cũng có người nhà họ Phó ở đây, cô thấy hơi xấu hổ.
Quý Phi Hằng thản nhiên nói: “Không sao, đều là người một nhà. Không cần ngại.”
“Đúng vậy, đều là người một nhà, ngại gì chứ.” — An Niệm Xảo cười tươi: “Cả Đế đô ai mà không biết anh Quý đây cưng chiều vợ có tiếng chứ.”
Tống Mạn Mạn bệnh bao nhiêu năm trời, Quý Phi Hằng bỏ hết công việc, toàn tâm toàn ý chăm sóc cô.
Chuyện này ở Đế đô ai cũng biết.
Phó Bân Thiêu nhìn cô một cái, ánh mắt mang theo chút phức tạp.
Trong bữa ăn, Quý Phi Hằng, Phó Diệc Thần và Phó Bân Thiêu đều khá bận rộn — vì phải chăm sóc vợ mình.
Từng cử chỉ đều chu đáo đến từng chi tiết.
Đặc biệt là Quý Phi Hằng, Tống Mạn Mạn chỉ cần liếc nhìn một cái, anh đã biết cô muốn ăn gì, lập tức gắp đồ ăn bỏ vào bát cô.
Ánh mắt hai người lấp lánh, rực rỡ như sao trời — là dáng vẻ của hạnh phúc trọn vẹn.
Chính là hình mẫu hôn nhân lý tưởng mà bao người mơ ước.
Phó Viện Viện không khỏi có chút ghen tị.
Quý Phi Hằng đúng là mẫu chồng lý tưởng trong mơ của mọi cô gái — vừa có tiền, có ngoại hình, lại yêu thương vợ hết mực.
Ánh mắt cô nhanh chóng lướt qua Quý Tử Dục.
Trong lòng dậy lên cảm xúc ngổn ngang.
Phó Bân Thiêu cũng chăm sóc An Niệm Xảo rất chu đáo.
Trên mặt An Niệm Xảo nở nụ cười tươi tắn, chỉ là nụ cười ấy không chạm đến đáy mắt.
Phó Bân Thiêu đối xử với cô rất tốt, từng chút đều tận tâm, nhưng không phải vì tình yêu.
Trong lòng cô không khỏi sinh ra nỗi buồn man mác.
Lại một lần tự nhủ với bản thân: con người không thể quá tham lam.
Bữa cơm kết thúc trong tiếng cười rôm rả.
Truyện thuộc về nhà Ổ Mèo Mụp Sữa và được đăng tải trên page cùng với MonkeyD, vui lòng đọc truyện tại trang chính chủ.
Sau khi tiễn Phó Bân Thiêu và An Niệm Xảo về, Sở Tiêu Tiêu cùng mọi người lập tức xuất phát đến chỗ Bạch Sơ Dao.
Từ khi sự việc ở Diễm Chiếu Môn xảy ra, Bạch Sơ Dao gần như không rời khỏi phòng.
Cô không dám bước chân ra khỏi cửa. Có vài lần cô ta có ý định thử một chút, nhưng vừa ra ngoài đã bị nhận ra.
Kết quả là trứng, cà chua, lá cây bay đầy người.
Kế hoạch thất bại, không gặp được con gái, trong lòng cô đầy căm hận và hối hận.
Càng nghĩ càng thấy tiếc.
Nếu như lúc trước cô nghiêm túc ở bên Quý Tử Dục, thì cuộc sống hiện tại đâu đến nỗi thê thảm thế này?
Càng hối hận, lại càng hận Quý Tử Dục.
Nếu Quý Tử Dục không giấu thân phận…
Nếu anh chịu giúp cô từ đầu…
Thì cô đâu phải rơi vào tình cảnh như bây giờ.
Tất cả là tại Quý Tử Dục.
Là anh hại cô phải xa con.
Là anh khiến cả mạng xã hội chửi bới cô.
Là anh khiến cô trắng tay.
Đúng lúc này, chuông cửa đột ngột vang lên.
Hô hấp của Bạch Sơ Dao cứng lại, vẻ mặt tràn ngập hoảng loạn.
Chẳng lẽ nơi ở của cô lại bị phát hiện?
Đây đã là chỗ ở thứ ba rồi đấy!
Đám “anh hùng bàn phím” này đúng là đáng sợ!
Chẳng lẽ muốn bức c.h.ế.t cô thật sao?
Là Quý Tử Dục tự rút khỏi giới giải trí! Có phải cô bắt anh lui vòng đâu! Dựa vào đâu mà đổ hết tội lên đầu cô!
Cô rón rén bước ra cửa, ngay cả nhịp thở cũng chậm lại vài phần.
Vừa nhìn ra ngoài đã thấy Quý Tử Dục đứng đó.
Ánh mắt cô lập tức ánh lên đầy độc khí.
Lập tức mở cửa ra, tức giận gào lên: “Quý Tử Dục! Anh còn dám đến đây à?!”
Thiên Kim Thật Trở Về, Thiên Kim Giả “Trà Xanh” Bị Đá Khỏi Nhà
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.