Bạch Sơ Dao mang thai, là thai ngoài tử cung.
Cô được cấp tốc đẩy vào phòng phẫu thuật.
Khoảnh khắc đó, Quý Tử Dục không thể nào diễn tả nổi cảm xúc của mình.
Phẫn nộ, đau đớn, hoảng loạn chồng chất.
Cậu và Bạch Sơ Dao chưa từng thân mật quá giới hạn. Vậy mà giờ đây, cô lại mang thai.
Cô gái mà cậu yêu, bạn gái của cậu, lại đang mang thai con của người khác. Nực cười là, ngay trước khi chuyện này xảy ra, cậu còn đang háo hức lên kế hoạch cầu hôn cô, vẫn còn mơ về một tương lai lâu dài bên cô.
Cậu đã chuẩn bị sẵn tâm trạng, đầy mong đợi đón chờ cô đến.
Tình cảm nhiều năm, trong phút chốc sụp đổ hoàn toàn.
Cả đời thuận buồm xuôi gió, đây là lần đầu tiên Quý Tử Dục cảm nhận được thế nào là sụp đổ.
Toàn thân lạnh toát.
Ngồi lặng trước cửa phòng phẫu thuật, đầu óc cậu chỉ toàn hiện lên những kỷ niệm giữa hai người trong suốt bao năm qua. Từ khi quen biết, lúc còn mập mờ, cho đến khoảng thời gian hạnh phúc bên nhau.
Bạch Sơ Dao là người con gái đầu tiên cậu thật lòng thích, người đầu tiên khiến trái tim cậu rung động. Nhiều năm qua, cậu luôn cố gắng bảo vệ cô, dùng tất cả chân tình đối đãi.
Vì yêu, cậu chưa bao giờ lén xem điện thoại cô, cũng chưa từng nghi ngờ, hoàn toàn tin tưởng.
Thứ duy nhất cậu giấu cô — chính là thân phận thật của mình. TruyenLau.com
Cậu từng nghĩ đến việc nói thật với cô, nhưng lại nhớ tới lời căn dặn của ba mẹ. Hơn nữa, lần trước khi cậu đề nghị giúp cô đóng học phí, Bạch Sơ Dao đã cương quyết từ chối.
Cô nói hai người là bình đẳng, cô có lòng tự trọng của mình, không cần ai thương hại hay cảm thông.
TruyenLau.com
Bạch Sơ Dao từng nói:
"… Em biết điều kiện nhà anh tốt hơn em, nhưng em không cần anh thương hại hay đồng cảm. Em có lòng tự tôn của mình. Emi muốn vào giới giải trí, em phải giữ gìn danh tiếng của bản thân. Em sợ sau này nếu chia tay, anh sẽ lấy chuyện này ra đay nghiến em!"
Nhưng cô đâu có biết — Quý Tử Dục là con cháu hào môn nhà họ Quý ở Đế đô.
Nếu cô biết… thì còn gì gọi là tự tôn nữa? Đọc truyện tại TruyenLau.com
Tiền… có ai chống lại nổi đâu?
Cơn đau trong tim khiến cậu không thở nổi. Quý Tử Dục đưa tay ôm ngực, cảm giác như có hàng vạn con kiến đang gặm nhấm trái tim mình.
Đây là lần đầu tiên cậu thật sự cảm nhận rõ ràng hai chữ "đau lòng" — hóa ra lại nghẹt thở đến thế.
Dạ dày quặn thắt dữ dội, cuối cùng không nhịn nổi, cậu lao vào nhà vệ sinh, nôn đến mức nước mắt cũng trào ra.
Ca phẫu thuật kết thúc.
Khi Bạch Sơ Dao tỉnh lại, nước mắt lăn dài trên gò má, miệng liên tục nói lời xin lỗi. Cô vươn tay định nắm lấy tay cậu, nhưng Quý Tử Dục đã né tránh.
Đến nước này rồi, mọi thứ đều đã không còn quan trọng. Cậu không muốn nghe thêm bất cứ lời nào từ cô nữa, cũng không muốn nhìn thấy mặt cô thêm lần nào.
Thấy cô tỉnh lại, Quý Tử Dục lập tức đứng dậy rời đi.
Hai người… chia tay như thế.
Sau đó, Bạch Sơ Dao từng chủ động đề nghị nối lại quan hệ, hoặc gợi ý tạo scandal couple để đánh bóng tên tuổi, tất cả đều bị Quý Tử Dục từ chối thẳng thừng.
Một năm trước, Bạch Sơ Dao đột ngột kết hôn và ra nước ngoài, rút khỏi giới giải trí.
Hai người không còn gặp lại.
Quý Tử Dục không ngờ rằng, gần một năm trôi qua, Bạch Sơ Dao lại trở về nước.
Cậu không muốn dây dưa gì với quá khứ nữa.
Nghĩ một lúc, cậu quyết định chặn WeChat và số điện thoại của cô. Dù thế nào đi nữa, cắt đứt liên hệ vẫn là tốt nhất.
Khi thấy tin nhắn bị từ chối gửi đi, trong lòng Bạch Sơ Dao như chìm sâu xuống đáy biển. Không ngờ Quý Tử Dục lại tuyệt tình đến thế, chẳng hề lưu luyến chút tình xưa.
Cô gọi điện cho cậu, cũng không bất ngờ — đã bị chặn.
Gương mặt cô lập tức trở nên u ám, hai tay siết chặt thành nắm đấm.
Cô gái đứng bên cạnh bật cười giễu cợt:
"Cô nghĩ xem, làm vậy có ích gì? Anh của tôi đưa cô về nước để tiếp cận nhà họ Quý, Quý Tử Dục chính là điểm đột phá duy nhất. Giờ cô ngay cả liên lạc cũng không nổi, còn làm được gì nữa?"
Bạch Sơ Dao cố nở nụ cười lấy lòng:
"Tuyết Nhi, yên tâm đi, tôi sẽ nhanh chóng liên hệ lại được với Quý Tử Dục. Tôi có cách."
Tuyết Nhi đứng dậy, cười khinh bỉ:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Tốt nhất là như vậy. Nếu không, hậu quả thế nào, cô biết rồi đấy."
Nói xong liền quay lưng bỏ đi. Khi đến cửa, cô ta đột nhiên dừng lại:
"À, đúng rồi, anh của tôi bảo nhắn với cô một câu: con gái cô hiện giờ vẫn sống rất ổn, đó là vì tâm trạng tôi đang tốt. Nhưng nếu cô làm hỏng chuyện, chọc giận tôi… cô không còn ở đây, thì tôi cũng chỉ có thể lấy con gái cô ra trút giận mà thôi."
Giọng nói lạnh lẽo không chút cảm xúc.
Trái tim Bạch Sơ Dao co thắt dữ dội.
Cô cúi đầu, giọng thấp hẳn: "Tôi biết phải làm gì, tôi sẽ hành động ngay."
Chờ cô gái kia rời đi, Bạch Sơ Dao lập tức xách túi ra ngoài.
Cô không thể tiếp tục ngồi chờ chết.
Trên đường, cô lấy ra một chiếc điện thoại khác, gửi tin nhắn cho Quý Tử Dục: "Quý Tử Dục, em đang ở chỗ lần đầu chúng ta gặp nhau. Nếu anh không đến, em sẽ livestream trước cổng tập đoàn Quý thị, kể hết chuyện tình yêu hận của chúng ta suốt bao năm qua. Sau đó sẽ uống thuốc ngủ trước ống kính cho cư dân mạng xem. Anh cũng không muốn chuyện này ảnh hưởng đến danh tiếng Quý gia chứ?"
Trong lòng Bạch Sơ Dao chất đầy oán hận với Quý Tử Dục.
Nếu năm đó, cậu sớm nói cho cô biết thân phận thật…
Nếu năm đó, cậu chịu giúp đỡ cô một chút…
Thì cô đâu cần dùng thân thể mình để đổi lấy cơ hội?
Đâu phải chịu bao uất ức như thế?
Cả hai đâu đến mức này?
Lẽ ra họ có thể ở bên nhau.
Lẽ ra cô đã có thể gả vào hào môn, trở thành thiếu phu nhân nhà họ Quý.
Mượn danh nghĩa này, trong giới giải trí muốn gió được gió, muốn mưa được mưa!
Nghĩ đến tình cảnh hiện tại, nghĩ đến con gái mình, lòng hận của Bạch Sơ Dao đối với Quý Tử Dục lại dâng cao thêm mấy phần.
Quý Tử Dục, nếu năm đó anh vô tình với tôi, thì cũng đừng trách tôi vô nghĩa. Tất cả đều là do anh gây ra!
Khi Quý Tử Dục nhìn thấy tin nhắn, chân mày nhíu chặt. Cậu càng thêm chán ghét Bạch Sơ Dao.
Cô sống c.h.ế.t ra sao, uống thuốc hay không, với cậu đã chẳng còn quan trọng. Nhưng nếu không đi gặp… cô ta mà làm lớn chuyện, Quý thị chắc chắn sẽ bị ảnh hưởng.
Tuyệt đối không thể để cô ta kéo Quý gia xuống nước!
Dù gì thì, trước khi rời khỏi giới giải trí, Bạch Sơ Dao cũng từng là ảnh hậu, fan đông khủng khiếp. Nếu thật sự để bị cô uy hiếp, cậu không cam lòng!
Loại người như cô, nhượng bộ một lần, sẽ có lần thứ hai.
Chưa kể, Bạch Sơ Dao đột ngột về nước như thế, chắc chắn không đơn giản.
Cậu không ảo tưởng cô trở về vì mình.
Nghĩ một lúc, Quý Tử Dục cầm điện thoại rời khỏi nhà. Trước tiên, cậu muốn tìm em gái.
Cậu từng chứng kiến khả năng của em gái mình trong việc đối phó với Giang gia và Diệp gia. Hơn nữa, đối phương là phụ nữ, có em gái đi cùng sẽ dễ xử lý hơn rất nhiều, tránh bị gài bẫy, đến lúc đó có trăm cái miệng cũng không cãi nổi.
Đột nhiên có tiếng gõ cửa, hai người trong phòng đều bị giật mình. Phó Diệc Thần lập tức nhìn đồng hồ, giờ này, ai lại đến gõ cửa?
Sở Tiêu Tiêu hoảng sợ đẩy hắn về phía cửa sổ.
Phòng cô hướng ra sân, ngoài kia Tống Mạn Mạn và Quý Phi Hằng đang ngồi uống trà chiều. Nếu giờ Phó Diệc Thần trèo ra ngoài, chắc chắn sẽ bị cả hai trông thấy.
Tiếng gõ cửa vẫn tiếp tục, Phó Diệc Thần hết cách, đành chui vào phòng để quần áo.
Sở Tiêu Tiêu xác nhận hắn đã trốn kỹ, hít sâu điều chỉnh cảm xúc, sau đó mới đứng dậy mở cửa.
"Anh hai, anh tìm em à?"
Truyện thuộc về nhà Ổ Mèo Mụp Sữa và được đăng tải trên page cùng với MonkeyD, vui lòng đọc truyện tại trang chính chủ.
Quý Tử Dục gật đầu: "Anh có chút việc cần nhờ, vào phòng nói được không?"
Tim Sở Tiêu Tiêu lập tức đập mạnh.
Lẽ nào… anh hai đã biết Phó Diệc Thần đang ở trong?
Cô ngẩng đầu liếc qua sắc mặt anh hai, thấy anh có phần sốt ruột, ánh mắt hơi lo lắng. Không giống như đến bắt gian.
Nhưng… cô cũng không quên — anh hai mình là một diễn viên. Mà đã là diễn viên, thì giỏi nhất là… diễn kịch!
Cô thản nhiên mở cửa: "Vâng, anh vào đi ạ."
Quý Tử Dục bước vào.
Không quanh co dài dòng, cậu đưa điện thoại cho em gái.
"Em gái, anh đang gặp chút rắc rối. Xem giúp anh có cách nào giải quyết êm đẹp không?"
Thiên Kim Thật Trở Về, Thiên Kim Giả “Trà Xanh” Bị Đá Khỏi Nhà
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.