Thiên Kim Thật Trở Về, Thiên Kim Giả “Trà Xanh” Bị Đá Khỏi Nhà

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thiên Kim Thật Trở Về, Thiên Kim Giả “Trà Xanh” Bị Đá Khỏi Nhà

Tác giả : Mạc Tiểu Giai

Chương 163: Ngọt hay không ngọt

Trong mắt An Niệm Xảo thoáng hiện lên chút cô đơn. Chỉ một chớp mắt thôi nhưng không ai nhận ra điều đó.

Sắc mặt bà vẫn không đổi, chỉ khẽ che miệng cười: “Được thôi, chỉ cần mọi người không thấy phiền.”

Nhưng trong lòng thì nghĩ: Phó Bân Thiêu làm sao lại chịu cùng mình đi du lịch chứ?

Chuyện hôn nhân giữa hai người họ… kể ra thì dài lắm.

Phó Bân Thiêu và Quý Phi Hằng bên kia tuy đang trò chuyện, nhưng ánh mắt vẫn chú ý động tĩnh bên này.

Khi nghe Tống Mạn Mạn đề nghị cùng nhau đi du lịch, Phó Bân Thiêu không nhịn được liếc nhìn về phía An Niệm Xảo.

Cùng nhau đi du lịch à…

Đó là điều mà bao lâu nay ông vẫn âm thầm mong đợi. Chỉ là, “người đó” dường như chẳng bao giờ muốn đi đâu cùng ông ta cả.

Những chuyến du lịch trước giờ, trong mắt của ông ấy, chẳng qua chỉ là cái cớ để tránh né ông mà thôi.

Nay nghe thấy “người đó” gật đầu đồng ý, ông ta cũng chẳng thấy vui.

Vì Phó Bân Thiêu hiểu rõ: trước mặt người ngoài, lời nói khách sáo là điều bình thường. Làm sao “người ấy” có thể thật lòng muốn đi đâu với ông ta được. Nguồn copy từ TruyenLau.com

Quý Phi Hằng nâng chén trà nhấp một ngụm, cười nói:

“Ông thông gia à, nhanh nhanh buông bớt việc đi, giao cho lũ nhỏ lo liệu. Đến lúc đó cùng nhau đi chơi với chúng tôi một chuyến, ra ngoài ngắm nghía thế giới.”
TruyenLau
Vợ ông cũng đặt ly trà xuống: “Nuôi con lớn từng này rồi, cũng nên để bản thân được nghỉ ngơi một chút.”

Tống Mạn Mạn từng bệnh nặng nhiều năm, nên càng thấu hiểu giá trị thời gian.

Phó Bân Thiêu gật đầu: “Nghe lời bà xã, cứ để lũ nhỏ bận rộn, còn tụi mình thì sống cuộc đời của chính mình. Phải bù đắp vợ cho tử tế.”

An Niệm Xảo ngồi cách đó không xa, vừa nghe vừa dựng tai lên.
TruyenLau
Truyện thuộc về nhà Ổ Mèo Mụp Sữa và được đăng tải trên page cùng với MonkeyD, vui lòng đọc truyện tại trang chính chủ.

Câu “Phải bù đắp cho vợ tử tế” khiến tim bà khẽ run lên.

Bà không kìm được, quay đầu liếc nhìn hắn, hai ánh mắt chạm nhau trong không trung. An Niệm Xảo bối rối quay đi, bàn tay siết chặt lấy tách trà. Trong lòng không ngừng tự nhủ: “Chẳng qua chỉ là lời khách sáo thôi, không thể coi là thật. An Niệm Xảo, mày đã có quá nhiều rồi, đừng tham lam thêm nữa.”

“Không thể để Phó Bân Thiêu làm xao động lòng mình nữa…”

Bà chủ động đổi đề tài:

“A, từ từ chị ơi, chuyện chuẩn bị hôn lễ, để thằng Phó Nguyên Khải phối hợp với nhà em. Tên nhóc đó cả ngày ăn không ngồi rồi, bắt nó làm việc cho đỡ chán. À còn con gái em nữa, cũng để nó phụ một tay.”

Hai bên giờ đã bắt đầu gọi nhau là thông gia, cảm thấy như vậy nghe còn thân thiết hơn.

Tiệc cưới lần này tổ chức ở một hòn đảo nhỏ mà Quý gia mua.

Việc trang trí giao cho ba anh em nhà họ Quý phụ trách.

Bây giờ, Quý gia lo người, lo cả tiền, Phó gia cũng không thể tay không mà ngồi không được.

“Phong cách và chi tiết thì cứ theo kế hoạch bên nhà chị, nhưng chi phí trang trí để bên em lo.”

“Không cần đâu.” – Tống Mạn Mạn xua tay.

An Niệm Xảo lập tức nắm lấy tay bà:

“Chuyện sân bãi để nhà chị lo toàn bộ thì nhìn sao được, người ngoài nghe được lại tưởng Phó gia không hài lòng với con dâu. Tiền nong lần này, nhất định để nhà em bỏ ra.”

“Chúng tôi biết Quý gia không thiếu tiền, cũng muốn cho tụi nhỏ những điều tốt nhất, nhưng nhà tôi cũng đâu kém cạnh gì.”

Biết được nhà trai coi trọng con gái mình như vậy, Tống Mạn Mạn rất vui.

Trước đó Phó gia đã cho bà xem sính lễ: ngoài cổ phần Phó thị, còn có quỹ đầu tư, bất động sản, đồ trang sức các loại…

Tặng sính lễ nhiều đến thế đủ thấy họ coi trọng hôn lễ này thế nào.

Hơn nữa mẹ ruột Phó Diệc Thần cũng từng tặng quà ra mặt.

Tống Mạn Mạn cảm thấy bên nhà mình cũng phải chuẩn bị hồi môn tương xứng mới được.

“Ấy, nhà em cho quá nhiều sính lễ rồi. Vậy thì coi như trang trí lần này là hồi môn của con gái chị đi.”

“Chuyện khác thì tùy ý thôi ạ, nhưng riêng khoản chi phí trang trí thì nhất định là nhà trai lo.”

Có những chuyện, tiền của nhà trai bỏ ra và nhà gái bỏ ra là hai ý nghĩa hoàn toàn khác nhau.

Quý gia thì chẳng bận tâm, nhưng Phó gia thì không thể làm ngơ.

Tống Mạn Mạn còn định nói thêm gì đó, nhưng An Niệm Xảo đã thấy lũ nhỏ đang đi tới, liền chuyển chủ đề:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Thôi quyết vậy đi, bọn trẻ xuống tới rồi.”

“Mẹ, chào dì ạ!” – Sở Tiêu Tiêu bước tới cùng Phó Diệc Thần, lễ phép chào An Niệm Xảo.

Cả nhóm lần lượt chào Tống Mạn Mạn và Quý Phi Hằng.

Sau khi chào hỏi xong, Phó Diệc Thần và Sở Tiêu Tiêu ngồi về phía Tống Mạn Mạn.

“Tiêu Tiêu lại đây nào, cho dì xem một chút, bao nhiêu năm không gặp rồi.”

An Niệm Xảo vẫy tay gọi cô.

Lần cuối gặp hai đứa trẻ là khi đưa tụi nhỏ sang nước W. Sau này bọn trẻ lớn rồi, tự đi lại, bà cũng không gặp lại Tiêu Tiêu nữa.

Ngày đó, cô bé nhỏ nhắn gầy gò giờ đã lớn lên xinh đẹp dịu dàng.

Duyên phận đúng là kỳ diệu.

Không ngờ Tiêu Tiêu lại chính là con gái thất lạc bao năm của Quý gia.

“Dì ơi, bao năm không gặp, dì vẫn trẻ đẹp như xưa.”

An Niệm Xảo cười tít mắt, quay sang Tống Mạn Mạn:

“Chị Mạn Mạn à, chị xem Tiêu Tiêu nhà mình kìa, vừa xinh vừa biết nói chuyện!”

Tống Mạn Mạn được khen con gái thì khỏi nói, lòng vui rần rần.

Bà cười: “Viện Viện nhà em cũng đâu kém.”

Chỉ tiếc con trai bà mắt mù… Không thì con dâu này, bà cực kỳ ưng ý rồi.

Phó Viện Viện nghe vậy liền chạy lại ôm An Niệm Xảo, bẹp một cái hôn:

“Mẹ à, con gái mẹ miệng cũng ngọt lắm đó nha!”

An Niệm Xảo lập tức tan chảy.

Bao nhiêu cảm xúc u uất lúc nãy do Phó Bân Thiêu gây ra, nháy mắt bị con gái xoa dịu sạch trơn. Hai đứa nhỏ ngoan ngoãn thế này là đủ khiến bà mãn nguyện rồi.

Sở Tiêu Tiêu cười nói:

“Dì ơi, Viện Viện cũng xinh lắm, giống dì lắm luôn!”

Dù Tiêu Tiêu nhỏ tuổi hơn Phó Viện Viện, nhưng do Phó Viện Viện một mực thích cô, nên luôn gọi là “chị Tiêu Tiêu”, còn bắt Sở Tiêu Tiêu gọi tên mình.

Sau khi mọi chuyện hôn sự được bàn xong, Phó Viện Viện còn gọi luôn chị dâu.

Không khí lúc này vừa ấm áp vừa vui vẻ.

Phó Nguyên Khải đứng một bên thấy cả đám ríu rít, cảm giác như mình bị bỏ quên.

Hắn cười cười nói: “Mẹ ơi, con trai mẹ miệng cũng ngọt mà!”

Nói rồi bắt chước Phó Viện Viện, chạy lại ôm An Niệm Xảo, hôn một cái.

An Niệm Xảo càng cười rạng rỡ.

Tống Mạn Mạn nhìn cảnh này mà cũng cảm động theo. Chỉ là trong mắt bà vẫn ẩn chút ngậm ngùi.

Con gái mình vừa mới nhận lại, vậy mà vẫn chưa đủ gần gũi thân thiết như thế này…

Những năm xa cách đó, đâu dễ gì bù đắp.

Quý Tử Dục thấy em ba mình im re, anh cả thì không có ở đây, đành phải thân chinh ra tay.

Anh cũng bắt chước, hôn lên má mẹ một cái, ra chiều đắc ý:

“Mẹ ơi, con là ngọt nhất!”

Sở Tiêu Tiêu cũng chen vào, vòng tay ôm cổ mẹ:

“Mẹ, con cũng phải thử mới được~”

Dứt lời, cô cũng hôn một cái lên má Tống Mạn Mạn.

Bao nhiêu tủi hờn trong lòng Tống Mạn Mạn phút chốc tan biến. Bà nắm c.h.ặ.t t.a.y con gái, lòng rưng rưng mà hạnh phúc.

Một bên là tiếng cười rộn rã.

Một bên, Phó Bân Thiêu và Quý Phi Hằng nhìn mà cũng vui lây.

Dù là Quý gia hay Phó gia, đã bao lâu rồi không có không khí đầm ấm náo nhiệt như vậy?

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu